Năm khối linh thạch hạ phẩm? Định bố thí kẻ ăn xin à!
Ban đầu, Ngô đại đương gia cũng thấy có chút hứng thú, nhưng vừa nghe mức giá đó thì lập tức mất sạch hứng. Chỉ cần anh ra ngoài tùy ý ‘săn’ một con Mộng Ma thôi cũng có thể kiếm về cả chục khối linh thạch hạ phẩm, nếu bạo tay hơn, giá trị còn được tính bằng linh thạch trung phẩm.
Tôi là nhân vật có thể kiếm được cả đống linh thạch trung phẩm trong phút chốc mà ngươi lại ra giá năm khối linh thạch hạ phẩm cho cả tháng!
Đây chẳng phải là coi thường người khác sao!
Thấy Ngô Xung mất hứng, tên quản gia liền vội bước lên hai bước, nâng cao mức đãi ngộ trong giới hạn quyền hạn của mình.
“Bao ăn ở!”
Ngô Xung chẳng buồn đáp lời, bỏ mặc tên quản gia và những người khác, đi xuyên qua quảng trường của Điện Mười Ba, rồi đến khu liên kết bên cạnh.
Ở đây có một pháp trận truyền tống cỡ nhỏ.
Khu vực Đoài lớn đến nỗi dù chỉ di chuyển trong phạm vi của nó thôi cũng tốn rất nhiều thời gian. Để rút ngắn khoảng cách giữa các khu vực, Tiên Phủ đã lắp đặt loại pháp trận truyền tống tầm ngắn này, giúp tránh cảnh người bay đầy trời.
Sau khi bỏ vào pháp trận một ít linh thạch, trận lập tức sáng lên và trong nháy mắt, bóng người đã biến mất.
Rời khỏi Điện Mười Ba, Ngô Xung trực tiếp đến khu hỗn loạn ở rìa khu vực Đoài, đây là phạm vi do Điện Chín quản lý. Điện Chín thuộc Điện Chấp Pháp, chuyên trách khu vực hỗn loạn, quản lý những nơi mà tán tu và ma tu lui tới. Chỗ này cũng là một trong những khu hỗn loạn mà Mao Thái chỉ cho anh.
Vì nơi đây tập trung đủ loại người nên ai dám vào cũng đều phải có tự tin vào bản thân.
Điện Chín quản lý khu này khá lỏng lẻo, miễn là không nhiễm ô nhiễm của Mộng Ma và không công khai chống đối Tiên Phủ thì ngươi muốn làm gì cũng chẳng ai ngăn cản. Ở đây giết người cướp của là chuyện xảy ra như cơm bữa.
Ngô Xung gỡ lệnh bài chấp sự của Điện Mười Ba xuống, thay bộ áo đen, đội thêm một chiếc nón lá.
Kiểu ăn mặc này rất phổ biến trong khu hỗn loạn. Trên đường, mười người thì chín người đều trong trang phục như vậy.
Theo chỉ dẫn, Ngô Xung đến trước một tiệm cũ kỹ rồi gõ lên quầy.
“Chủ quán, bán hàng!”
Địa điểm này là một trong những nơi mà Mao Thái và đồng bọn thường dùng để bán nguyên liệu Mộng Ma.
Có người thì có lợi ích, không phải ai cũng chấp nhận mức thuế cao mà Tiên Phủ thu. Nhiều người như Mao Thái sau mỗi lần đi làm nhiệm vụ thường mang về một ít nguyên liệu riêng rồi tới đây bán. Giá thu mua ở đây cao hơn của Tiên Phủ ba phần, quan trọng nhất là họ không hỏi nguồn gốc, ngươi có gì thì họ nhận nấy, dù còn dính máu cũng chẳng sao.
“Người mới?”
Ông chủ thò đầu ra, quan sát Ngô Xung một lượt rồi hỏi.
“Bao giờ ở đây có vụ hỏi lai lịch thế?”
Ngô Xung không biểu lộ cảm xúc mà hỏi ngược lại.
“Là tôi thất lễ.”
Vẻ mặt của ông chủ ngay lập tức trở nên thoải mái hơn, rồi giải thích.
“Gần đây Điện Chín điều tra gắt gao, khách nào tôi cũng phải hỏi một câu. Nhưng tôi nhìn là biết ngay ngài không phải người của đệ Cửu Điện.”
Ông ta đã thấy nguyên liệu mà Ngô Xung đặt lên quầy.
Ba bộ nguyên liệu từ Mộng Ma cấp chín!
Đây là hàng quý hiếm, người Cửu Điện dù có dò la cũng không thể nào lấy ra được thứ hàng tốt như thế này.
“Ra giá đi, ta đang vội.”
“Bộ này còn khá nguyên vẹn, tôi có thể trả ba mươi khối linh thạch trung phẩm. Hai bộ còn lại tổn hại khá nhiều, cùng lắm chỉ trả được mười tám khối.” Vừa nói, ông chủ vừa lấy pháp khí ra kiểm tra cẩn thận.
Thái độ là một chuyện, còn kinh doanh là kinh doanh.
Khi thu mua vẫn phải kiểm tra kỹ lưỡng, điều này Ngô Xung đã biết từ trước, nên anh chỉ im lặng nhìn ông ta thẩm định.
Sau khoảng mười phút, ông chủ đặt pháp khí xuống, đưa ra mức giá cuối cùng.
“Vì đây là lần đầu tiên ngài giao dịch với chúng tôi, tôi sẽ đưa giá tốt! Bảy mươi khối linh thạch trung phẩm.” Ông chủ không hề nói dối Ngô Xung, lần trước anh vào bán nguyên liệu ở Điện Mười Ba, giá họ đưa ra còn thấp hơn ông ta nhiều.
“Được rồi, đúng lúc ta còn một ít hàng nữa, gom luôn một lần bán cho ngươi.”
Nói rồi Ngô Xung lấy ra thêm một đống nguyên liệu từ túi trữ vật, đủ loại từ Mộng Ma cấp năm đến cấp mười. Để cẩn thận, anh đã dùng nhiều loại nguyên liệu khác nhau khi chế tác những tấm da người Mộng Ma, thực lực cũng không đồng đều, khiến người mua tưởng anh chỉ vừa quét dọn chiến trường mà không hề nghi ngờ số nguyên liệu đó đều là “hàng nhà làm.”
“Hít!!”
Nhìn đống nguyên liệu chất thành núi, ông chủ hít một hơi lạnh.
Nhiều thế này cơ à!
Số lượng đại khái ước chừng cũng phải hơn ba mươi phần. Người này, chẳng lẽ là cánh tay của một vị đại nhân nào đó, hay là người phụ trách của một tổ chức?
“Có nhận nổi không?”
“Có, có điều ngài sẽ phải đợi chút.” Nói đoạn ông chủ chủ động mở cửa, dẫn Ngô Xung vào trong.
Đây là khách lớn, không thể giao dịch ngoài cửa được.
Số lượng tăng lên, đãi ngộ cũng theo đó mà tăng lên.
Ông chủ dẫn Ngô Xung lên lầu hai, còn có một tiểu thư xinh đẹp bưng trà dâng lên cho anh.
“Tôi vừa xem qua, số nguyên liệu ngài mang đến có tổng cộng ba mươi sáu phần.” Ông chủ tươi cười, còn tự tay châm thêm trà cho Ngô Xung.
“Đại khái là vậy, tính đơn giản rồi bán hết một lượt đi.”
Ngô Xung nào đếm số lượng, loại nguyên liệu Mộng Ma này trong túi anh còn có cả ngàn phần, vừa rồi chỉ tiện tay lấy ra một ít, hoàn toàn không đếm. Nếu anh lấy hết ra, ông già trước mặt chắc sẽ sợ chết khiếp, thậm chí còn có thể lôi kéo những thế lực đứng sau tòa nhà này, gây thêm phiền phức.
Đây không phải là điều Ngô Xung mong muốn, vì thế anh chỉ bán một phần nhỏ để đổi linh thạch, vừa có lợi vừa tránh rắc rối.
“Xin ngài chờ một chút.”
Ông chủ lại cẩn thận kiểm tra.
“Ba mươi sáu phần nguyên liệu, trong đó có một phần nguyên liệu từ Mộng Ma cấp mười, phần này có thể trả một khối linh thạch trung phẩm. Còn lại...”
“Ơ? Sao phần này chỉ có một bàn tay vậy.”
Ông chủ lật tìm một lúc mà không thấy phần còn lại. Ngô Xung nhìn lướt qua, đoán là lúc nãy lấy ra thì phần kia bị sót lại trong túi trữ vật, nhưng anh cũng không định bù vào, cứ bán thế là được.
Thêm một chén trà nữa, cuối cùng ông chủ cũng kiểm kê xong đống nguyên liệu.
“Ba mươi sáu phần, trong đó vài phần bị thiếu, còn hơn mười phần là từ Mộng Ma cấp dưới năm, giá sẽ giảm đi một chút…”
“Ra giá luôn đi.”
Ngô Xung ngắt lời, không buồn để tâm tới mấy lời vòng vo của ông chủ.
“Tổng cộng hai trăm bảy mươi khối.” Ông chủ báo giá, sợ Ngô Xung không hiểu lại giải thích thêm.
“Mức này là tốt nhất rồi, những nguyên liệu này của ngài thứ nhất là không có giấy chứng nhận chất lượng, thứ hai là hư tổn khá nhiều...”
“Đưa linh thạch đây.”
Ngô Xung đứng dậy, chẳng muốn đôi co vì một hai khối linh thạch.
Ông chủ thấy thế, mặt mày hớn hở, lập tức bảo người mang linh thạch tới. (Hết chương)
Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]