Ngô Xung, sau khi kiếm được một khoản kha khá, nhận lấy tấm lệnh bài của ông chủ rồi quay lưng rời đi.
Vừa bước ra đến cửa, anh liền thấy một người mặc áo xanh đeo mặt nạ đang đứng dưới bậc thềm, như thể đang định đi vào. Ngô Xung dịch người sang một bên, không ngờ đối phương không vào tiệm mà lại nhìn thẳng vào anh.
“Chấp sự Ngô Thiết Đầu?”
Giọng nói của người áo xanh khá trầm, xem ra gã đã đứng đây đợi Ngô Xung từ trước.
“Ngươi là ai?”
Ngô Xung nhíu mày.
Ở đây anh chẳng có mấy người quen, từ lúc tới khu Đoài anh chỉ hoạt động quanh quẩn ở Điện Mười Ba. Người duy nhất xem như thân thiết chỉ có Kinh Linh, đệ tử của Trưởng lão Ô Long. Hơn nữa, anh đâu có nói cho ai biết về việc ra ngoài lần này, lý ra không ai nên biết về hành tung của anh mới đúng.
“Ngươi còn nhớ Lý Tùy Vân chứ?”
Thấy Ngô Xung có vẻ thắc mắc, người áo xanh bèn nhắc đến một cái tên.
Lý Tùy Vân?
Ngô Xung lập tức nhớ đến người đã đầu tư cho mình trên đường đến Thanh Thạch Phường lần trước. Sau đó, người này còn tìm đến ám chỉ rằng hắn ta có chỗ dựa. Sau khi vào khu Đoài ở Tầng Trung, Ngô Xung đã quên sạch chuyện này, không ngờ nay lại có người đến tìm anh, và xem ra họ nắm rõ hành tung của anh trong lòng bàn tay, hẳn thế lực sau lưng người này không hề nhỏ.
“Có việc gì không?”
Ngô Xung bình tĩnh hỏi.
Đúng là anh có nợ Lý Tùy Vân chút linh tinh, sau đó cũng từng nhận ân huệ từ gã. Nhưng chỉ với từng đó mà đã muốn anh phải ra sức thì đơn giản quá rồi.
“Nhớ là được rồi, nơi đây không tiện nói chuyện.”
Dường như người áo xanh chẳng hề để ý đến sắc mặt thay đổi của Ngô Xung, quay người bước về phía cỗ xe ngựa bên cạnh.
Đây là cổng của một điểm giao dịch, người qua lại tấp nập.
Có nhiều chuyện không tiện nói ở đây.
Thấy vậy, Ngô Xung bèn bước theo.
Vừa lên xe, Ngô Xung đã phát hiện ra bên trong lại có cả một không gian rộng lớn, từ bên ngoài chỉ thấy xe ngựa rộng tầm ba mét nhưng bước vào lại lớn bằng một căn phòng. Bài trí trong xe cũng rất đầy đủ, có cả bàn ghế, giường tủ, hai bên còn có thị nữ túc trực, phong thái cực kỳ oai vệ.
“Chấp sự Ngô, ngài đang bận tâm về quyền hạn lưu trú thì phải?” Người áo xanh vừa ngồi xuống, lập tức có thị nữ đến châm trà rót nước.
Từ cách nói của gã, xem ra đây là kiểu người thích nắm thế chủ động.
“Trà này nhạt quá.”
Ngô Xung nhấp một ngụm rồi đánh giá với vẻ chán chường.
Ngô đại đương gia không có thói quen đáp lời người khác theo cách họ mong muốn, mà người áo xanh này trong câu chữ còn mang vẻ ngạo mạn, trong lòng chắc đang nghĩ cách kéo anh về làm thuộc hạ đây.
“Không biết Chấp sự Ngô hiểu gì về Mộng Ma?”
“Không.”
Ngô Xung đáp không chút ngần ngại.
Ngươi hỏi một “Mộng Ma cao cấp” về nhận thức đối với Mộng Ma, làm sao ta có thể trả lời đây? Cách hỏi cũng thật quái gở!
Dù sao anh cũng không vội, chỉ muốn xem thử rốt cuộc thế lực sau lưng Lý Tùy Vân muốn gì. Nếu có thể giúp anh thăng chức thì hợp tác cũng không phải không được.
Chấp sự đúng là cấp bậc còn quá thấp, sang Điện Thiên Tinh, rất nhiều kiến thức quan trọng vẫn chưa thể mượn đọc.
“Mộng Ma không phải là những dã thú vô tri như Điện Thiên Tinh miêu tả. Chúng cũng có nền văn minh của mình, và thậm chí còn hùng mạnh hơn cả Tiên Phủ. Mọi Mộng Ma ở khu Đoài này đều đến từ một nơi gọi là ‘Biển Ảo’.”
Người áo xanh mỉm cười nói.
Biển Ảo?
Đây là lần đầu tiên Ngô Xung nghe nói về nơi này. Là một “Mộng Ma cấp cao” từ phía Cánh Cửa Tận Cùng đến đây, Ngô Xung đã sớm biết thế lực Mộng Ma chia thành hai phái. Một phái gồm những cường giả cấp Nguyên Sơ như anh đến từ bên ngoài, và phái còn lại chính là thế lực Mộng Ma bản địa.
Tuy nhiên, nguồn gốc thế lực Mộng Ma bản địa, sức mạnh của chúng đến đâu thì đến nay anh vẫn chưa tìm ra và chưa thể tiếp xúc.
Theo lời người áo xanh, Biển Ảo có lẽ chính là đại bản doanh của thế lực Mộng Ma bản địa. Có vẻ như thế lực của gã cũng từng hợp tác với bên đó. Thậm chí có lẽ không chỉ có bọn họ mà nhiều người trong tầng lớp cao của Tiên Phủ đang làm những chuyện tương tự.
Vừa đối kháng vừa hợp tác.
Không có kẻ thù vĩnh cửu, đó mới là chân lý!
“Chuyện đó có liên quan gì đến ta? Ta chỉ là một chấp sự nhỏ bé ở Thập Tam Điện.” Nghe xong, Ngô Xung thờ ơ đáp.
“Biển Ảo không phải ai cũng có thể tiếp cận.”
Người áo xanh buông một câu bí hiểm.
“Nếu Chấp sự Ngô hứng thú thì có thể đến Điện Thiên Tinh, mượn đọc vài cuốn sách về Biển Ảo.” Nói đoạn, người áo xanh lấy từ trong áo ra một tấm lệnh bài và đặt lên bàn.
“Dùng lệnh bài này, ngươi sẽ có quyền mượn tài liệu ngươi cần.”
Ngô Xung liếc nhìn, thấy đây là một tấm lệnh bài cấp trưởng lão!
Dùng nó để mượn sách thì sẽ mở được nhiều quyền truy cập kiến thức đã bị giới hạn. Có điều Ngô Xung không rõ tại sao đối phương lại muốn dẫn dụ anh điều tra về Biển Ảo. Chẳng lẽ là có sơ hở gì đó?
“Ngươi thật sự là người sau lưng Lý Tùy Vân?” Ngô Xung nheo mắt, không đưa tay nhận lệnh bài.
“Có lẽ là thế, có lẽ không.”
Người áo xanh ngước lên nhìn thẳng vào Ngô Xung, chiếc mặt nạ trên gương mặt gã vặn vẹo như một chiếc kính vạn hoa.
Ngô Xung giật mình, lập tức giơ tay đánh vào đối phương.
"Ục."
Âm thanh giọt nước rơi xuống mặt hồ.
Khi mặt nước lặng yên trở lại, Ngô Xung phát hiện mình đã quay về trước cổng điểm giao dịch. Ông chủ cửa tiệm vừa kiếm được một khoản nhỏ vẫn đang tươi cười vẫy tay chào anh. Phát hiện này khiến sắc mặt Ngô Xung lập tức trở nên khó coi.
Anh hoàn toàn không nhìn rõ đối phương đã rời đi như thế nào.
Điều phiền phức hơn là, sức mạnh thần bí của người kia hoàn toàn không khiến hệ tiên văn cảnh báo của Cửu Điện phản ứng. Điều này có nghĩa là hoặc gã có năng lực mạnh đến mức che giấu được tiên văn của Cửu Điện, hoặc gã có bối cảnh quyền lực khiến Cửu Điện không dám động vào.
Cả hai khả năng này đều không tốt lành gì đối với anh.
“Biển Ảo.”
Ngô Xung ghi nhớ cái tên này, nhìn tấm lệnh bài vừa xuất hiện trong tay, suy nghĩ chợt xoay chuyển.
Người áo xanh này đã vô tình hay cố ý dẫn dắt nhiều lần, xem ra mục tiêu là muốn anh đi điều tra về Biển Ảo.
Tuy nhiên, không thể để mọi chuyện theo đúng ý gã được. Theo Ngô Xung, việc cấp thiết bây giờ là giải quyết vấn đề thân phận, rồi tìm cách có được nhiều quyền lợi hơn.
“Chấp sự Ngô, lại ra ngoài sao?”
Vừa quay về Điện Mười Ba, Ngô Xung gặp ngay Kinh Linh từ ngoài bước vào.
Hai ngày qua Kinh Linh khá bận rộn vì sư phụ cô vừa giao cho cô một nhiệm vụ để tích lũy công huân, nếu làm tốt, cuối năm nay cô sẽ được thăng lên chấp sự cấp một. Đạt đến cấp một rồi, cô sẽ có thể tự chọn nơi làm việc, trong khu Đoài có rất nhiều phòng ban có thể vào.
“Ta có một việc, e rằng phải nhờ đến cô nương Kinh Linh.” Ngô Xung nói, lấy ra một khối linh thạch trung phẩm.
Nhờ vả ai đó thì không thể keo kiệt, điều này Ngô Xung đã hiểu từ rất lâu.
Kinh Linh bị hành động của Ngô Xung làm cho bất ngờ, vừa mở lời đã đưa ra linh thạch trung phẩm! Thế lực sau lưng anh rốt cuộc giàu có đến mức nào chứ?
“Ch-chuyện gì vậy?”
(Hết chương)
Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]