"Chuyện này..."
Quách Gia nhanh chóng suy tính, nhẹ giọng nói: "Chủ Công, tại hạ cho rằng, nếu nhắm vào Lưu Biểu với tư cách là tông thân Hán Thất đầu tiên bị gọt giũa, thủ đoạn của chúng ta nên ôn hòa một chút. Một khi gây ra sự kiêng kỵ của tập thể tông thân Hán Thất, sau này muốn hành động e là sẽ gặp ảnh hưởng rất lớn."
"Ừm!"
Hàn Dược gật đầu: "Ta cũng nghĩ vậy! Lưu Biểu và Lưu Diêu cũng tương tự nhau, đều do Đổng Trác bổ nhiệm. Chỉ có điều Lưu Diêu tương đối đơn giản hơn, vốn đã là Châu Mục, chúng ta không cần tốn nhiều công sức."
"Nhưng Lưu Biểu thì..."
Hàn Dược lắc đầu thở khẽ rồi hít một hơi thật sâu: "Hiện giờ Lưu Biểu đã ngồi vững ở Kinh Châu, muốn ra tay từ bên trong e là không dễ dàng như vậy."
Quách Gia hơi trầm ngâm rồi nói: "Chủ Công, việc này không cần vội. Chúng ta có thể bắt đầu từ các sĩ tộc ở Kinh Tương trước, nếu tìm được kẽ hở nào đó thì chính là thời cơ tuyệt vời để ra tay."
Hàn Dược "Ồ" một tiếng nghi hoặc: "Ý của Phụng Hiếu là..."
Quách Gia nhún vai: "Chỉ là một ý kiến thôi, vẫn cần điều tra kỹ lưỡng mới có thể đưa ra phương án cụ thể. Đợi kỳ thi ngày mai kết thúc, chúng ta sẽ thương nghị tiếp, được chứ?"
"Cũng được!"
Hàn Dược gật đầu: "Nếu vậy thì cứ quyết định thế đi. Văn Hòa, khoảng thời gian này vất vả cho ngươi rồi, hãy về nghỉ sớm đi! Chờ khoa cử kết thúc, chúng ta còn có việc quan trọng hơn cần làm."
Giả Hủ chắp tay thi lễ: "Vâng!"
Đêm trôi qua rất nhanh.
Hôm nay chính là ngày diễn ra kỳ thi địa phương đã được định sẵn tại thành Lạc Dương.
Sáng sớm, Lư Thực, Tuân Úc cùng một nhóm quan viên đã đến Đạo Trường.
Đạo Trường này là nơi Lạc Dương dùng để tế trời hằng năm. Trong Đạo Trường có một điểm cao nhất, nơi đó đặt một chiếc đại đỉnh bốn chân, dài chừng 5 trượng, rộng và cao khoảng 3 trượng.
Hàn Dược được các quan viên vây quanh, cùng đi lên đài cao, gió nhẹ lướt qua mặt, tuy phải chịu đựng sự dày vò của nắng gắt nhưng không hề có cảm giác khô nóng.
Phóng tầm mắt ra xa, toàn bộ đại lộ của Lạc Dương đều thu hết vào đáy mắt!
Ngoài những kiến trúc cao lớn, điều khiến người ta rung động nhất chính là dòng sĩ tử đông đúc đến tham gia kỳ thi.
Đạo Trường Lạc Dương đủ sức chứa hàng vạn người cùng tham gia thi cử, vì vậy các con đường lớn bốn phía xung quanh sớm đã chật ních người.
Người chen vai thích cánh, người sau đẩy người trước!
Những lời này tuyệt đối không phải nói quá, mà là sự thật.
Hàn Dược thấy rõ một đám game thủ với tên ID lơ lửng trên đầu đang trà trộn trong đó, cũng đang quan sát cảnh tượng hoành tráng này. Phần lớn trong số họ đều đến để tham gia kỳ thi địa phương của khu vực Tư Lệ.
Nếu không nhờ Quách Gia đã đề phòng từ trước, ra lệnh cho Trương Cáp dẫn tướng sĩ trong quân đến giữ gìn trật tự, thì rất có thể lúc này đã xảy ra sự cố giẫm đạp vì hỗn loạn.
Từ cổng Đạo Trường, bốn phía và các tuyến đường chính đều có tướng lĩnh túc trực. Trên mỗi con đường còn thiết lập hai tổ tuần tra cơ động, để có thể ứng cứu trong thời gian ngắn nhất nếu có tình huống đặc biệt xảy ra.
Hôm nay, người vui nhất có lẽ không phải là các sĩ tử, mà là vô số tiểu thương từ khắp nơi đổ về Lạc Dương, bất kể là bán đồ ăn vặt, bán giấy mực, hay bán rau củ hoa quả, tiếng rao hàng của họ vang vọng khắp cả thành.
Cảnh tượng như vậy thật khiến người ta phải trầm trồ thán phục!
Các người chơi là sôi nổi nhất, họ không ngừng vẫy tay về phía Hàn Dược trên đài cao và hét lớn:
"Ê ~~~ ta đến thi khoa cử đây!"
"Bố già Hàn Dược có phải là người xuyên không không thế?"
"Tao còn chưa biết dùng bút lông, viết bừa có được không nhỉ?"
"..."
Vì khoảng cách quá xa, Hàn Dược không nghe rõ họ nói gì nên cũng chẳng để tâm đến đám người chơi này.
Hắn chỉ biết rằng, đám người chơi đã chuẩn bị tài liệu vô cùng đầy đủ. Thậm chí trên diễn đàn game còn có rất nhiều bài hướng dẫn, phỏng đoán đề thi, một vài trong số đó còn được chính Hàn Dược đề xuất cho hội đồng giám khảo.
Quan trọng hơn là, chúng lại còn được chấp nhận!
Hàn Dược chỉ biết cạn lời.
Đây chẳng phải là bật hack cho đám người chơi rồi sao?
"Chủ Công! Xem ra phải đợi kỳ thi bắt đầu mới có thể vào được."
Quách Gia đứng bên cạnh nhìn ra xa về phía Đạo Trường, mỉm cười nói.
Hàn Dược lại chẳng hề thấy khó chịu, hắn cười đáp lại: "Vậy thì chờ thi bắt đầu rồi hẵng xuất hiện! Giờ mà đi xuống, chẳng phải sẽ bị họ xé xác ra à!"
Các quan viên đều bật cười.
Quách Gia biết Hàn Dược đang nói đùa, nhưng vẫn giải thích: "Có Trương Cáp tướng quân ở đây, sao Chủ Công lại bị hại được! Chỉ là nơi này đông người phức tạp, nếu cứ đường đột đi ra ngoài sẽ gây hỗn loạn, khiến Trương Cáp tướng quân khó làm việc mà thôi."
"Cũng phải!"
Hàn Dược ừ một tiếng, hạ giọng đáp.
"Chủ Công, đến lượt ngài phát biểu rồi."
Một lát sau, Quách Gia nhắc nhở.
Hàn Dược bước lên phía trước, cất giọng: "Hỡi các sĩ tử của Tư Lệ, năm nay là năm đầu tiên triều đình Đại Hán tổ chức khoa cử, ta, Hàn Dược, phụng mệnh bệ hạ đến đây chủ trì đại hội, hy vọng các sĩ tử có thể phát huy hết khả năng của mình, đạt được thành tích ưu tú!"
"..."
Miệng Hàn Dược như súng máy Gatling, thao thao bất tuyệt một tràng.
Dù không có bản nháp, hắn vẫn nói liền một mạch gần nửa giờ, khiến các sĩ tử nhiệt huyết sôi trào, chỉ muốn lập tức lao vào trường thi vung bút múa mực.
"Hàn tướng quân yên tâm, chúng ta nhất định sẽ làm bài thật tốt, phấn đấu trở thành nhân tài trụ cột của bệ hạ, xây dựng Đại Hán!"
"Bệ hạ vạn tuế!"
"Bệ hạ vạn tuế!"
"..."
Đám NPC bản địa của Tam Quốc thì hô hào như vậy.
Nhưng đám người chơi thì chẳng thèm để Lưu Hiệp vào mắt, đứa nào đứa nấy bắt đầu gào lên:
"Bố già Hàn Dược chính là phúc âm của học sinh thiên hạ!"
"Hàn tướng quân là đỉnh nhất!"
"Hàn Dược cố lên!"
"..."
Các loại âm thanh hòa trộn vào nhau, ngược lại trở nên hỗn tạp, khiến người ta không nghe rõ được gì.
Nhưng không sao cả, Hàn Dược vốn cũng không để tâm. Được chứng kiến cảnh tượng khoa cử hoành tráng chưa từng có, coi như hắn đã hoàn thành một tâm nguyện.
Sau khi kỳ thi bắt đầu, xét thấy thân phận của mình nếu đi lại giữa các thí sinh có thể gây ra những yếu tố khó lường, Hàn Dược quả nhiên vẫn để Trương Cáp hộ tống về thẳng phủ.
Mọi việc trong trường thi đều được giao toàn quyền cho Quách Gia và Tuân Úc xử lý, Hàn Dược hoàn toàn không lo lắng. Việc hắn cần làm bây giờ là yên lặng chờ đợi kết quả.
Lúc này!
Trong trường thi.
Đám người chơi đứa nào đứa nấy đều ngớ người. Kênh thế giới không hề bị cấm chat, gian lận kiểu này có phải là quá trắng trợn rồi không!
"Vãi nồi! Lão tử không biết viết bằng bút lông, cái này thì làm ăn kiểu gì đây! Aaa... tức chết mất, đây rõ ràng là cho không chức quan mà!"
"@All, các anh em ơi, Đổng Trọng Thư đã nói cái quái gì thế? Online hóng, gấp lắm rồi ~~~"
"Về vấn đề phú quốc cường binh, có đề xuất gì không? Cầu bài luận mẫu, không cần nhiều, ba trăm năm trăm chữ là được, nhớ là phải viết theo thể văn ngôn nhé!"
"Đậu má! Sao không có câu hỏi trắc nghiệm, vãi chưởng, đúng là lừa đảo mà!"
"Cầu cao nhân chỉ giáo! Share đáp án đi anh em ơi!"
"Vãi thật! Nếu đáp án của mọi người đều giống nhau thì giám khảo chấm kiểu gì? Mấy câu này làm gì có đáp án chuẩn, anh em nhớ sửa đi một chút, tuyệt đối đừng có chép y nguyên, động não tí đi!"
"Lũ ngáo này! Tuyệt đối không được sao chép, thể nào cũng toang cho xem!"
"..."