Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Văn Vũ ngay lập tức im lặng – tình trạng này cũng giống như trên địa cầu, đến hiện giờ địa cầu vẫn không một đoàn thể hay tổ chức thống nhất, chứ nói gì đến Đại thế giới tiên hiệp liên tục xuất hiện hàng loạt những cường giả mạnh.
Thân là chủ nhân của Đại thế giới tiên hiệp, chắc chắn là Thông thiên tiên đế đã gây thù chuốc oán với vô số đối tượng sừng sỏ trên con đường quật khởi của mình. Mà bây giờ Tiên đế đã chết rồi, nhưng ‘con trai’ ông ta là Văn Vũ thì vẫn còn sống. Không chừng trong số những vong hồn hồi sinh lại có một đối tượng có thù hay không ưa ‘ông bố giả’ của Văn Vũ, nên muốn ra tay đánh lén cậu cũng nên.
Mà cái gì cũng đều có giá của nó, nếu Văn Vũ thu được lợi ích từ thân phận này, thì cậu phải chấp nhận những rủi ro và nguy hiểm mà thân phận này mang lại. Ngay cả khi Văn Vũ không chủ động gánh lấy trách nhiệm này, thì những người khác cũng sẽ vì thân phận này mà chủ động làm phiền Văn Vũ. Cậu cũng chẳng có biện pháp giải quyết vấn đề này.
Bây giờ Văn Vũ chỉ có thể ký thác vào việc ‘phương án dự phòng’ mà dây yêu thông thiên lưu lại cho cậu và ‘đại sư huynh’ giấu mặt đủ mạnh để giúp cậu đánh tan những rắc rối này.
…
May mắn thay là ‘phương án dự phòng’ của dây yêu thông thiên và Thông thiên tiên đế không để Văn Vũ chờ đợi quá lâu.
Hai ngày sau, khi Văn Vũ đang nhàm chán chăm sóc đám cây cỏ hoa lá trong phủ thành chủ, thì Mặc Huyền nhanh chóng tới nơi ở của Văn Vũ.
"Thiếu chủ, tầng trên hạ pháp chỉ, mời thiếu chủ đến phân bộ của Vạn Tiên Minh ở Thiên cung tầng thứ sáu."
Khi Văn Vũ nghe được Mặc Huyền nói vậy, thì ở mặt ngoài cậu tỏ vẻ do dự, mà trong lòng thì lập tức truyền một dao động tinh thần cho dây yêu thông thiên.
"Chúng ta đang đợi cái này sao?"
"Đúng thế, cứ đi theo anh ta là được!"
Sau khi trao đổi qua với dây yêu thông thiên bằng dao động tinh thần, Văn Vũ ngay lập tức nhìn về phía Mặc Huyền.
"Vậy thì đi thôi, phiền thành chủ Mặc dẫn đường."
"À, đúng rồi. Mấy hôm trước tôi có hứa hẹn với một người bạn đến từ một thế giới khác rằng sẽ dẫn anh ta đến tầng trên của Thiên cung, chuyện này không có vấn đề gì chứ?"
"Tất cả mọi chuyện đều tùy theo thiếu chủ quyết định."
Đối với thiếu chủ của Thiên cung thì việc dẫn theo một ‘bạn học nhỏ’ cùng với một ‘vệ sĩ’ chỉ là một việc đơn giản, ngay cả khi người này là một người trái đất.
…
Đi đến nửa đường thì Văn Vũ gọi Đường Hạo Phi theo. Khi Văn Vũ thấy anh chàng này đeo tới 18 chiếc nhẫn không gian khác nhau trên khắp mười ngón tay, thì cậu không nhịn được bật cười nhẹ.
Trục lợi mới là bản chất của loài người, không phải sao? Có lẽ Văn Vũ hơi tham lam, nhưng chẳng lẽ Đường Hạo Phi và quân đội không tham sao?
Suy cho cùng thì cũng chả có ai cao quý hơn ai, cho nên chẳng có ai có quyền chỉ trích kẻ khác về phương diện đạo đức, và cũng chẳng có ai có thể thực sự kìm nén được bản tính của chính bản thân mình —— Giỏi thì sao không tịch cốc* luôn đi? Ăn thịt có tính là sát sinh không? Ăn những thực phẩm thiết yếu như lúa ngô khoai sắn có tính là sát sinh không? Thực vật cũng có sinh mệnh mà!
Nếu phẩm chất của anh cao quý mà thấy tiền rơi ở trên đường, thì anh có nhặt nó không? Không nhặt sao? Điều đó không thể chứng minh rằng anh có phẩm chất cao quý, nó chỉ có chứng minh rằng số tiền đó chưa đủ nhiều mà thôi!
Chính vì lẽ đó mà Văn Vũ thích qua lại với Đường Hạo Phi.
Ít nhất thì người này không giả tạo —— hay nói cách khác là sức mạnh của Đường Hạo Phi đủ để khiến anh ta không cần phải đeo lớp mặt nạ giả tạo lên.
Khi nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt của Văn Vũ, Đường Hạo Phi chẳng cảm thấy lúng túng chút nào. Anh ta còn vẫy tay khoe khoang những chiếc nhẫn không gian lóng lánh trên tay mình, và truyền một dao động tinh thần cho Văn Vũ.
"Trong tay tôi còn có một vài kỹ năng. Nếu cậu muốn thì những chiếc nhẫn không gian này đều tặng cho cậu, để cậu nhét đầy chúng."
"Kỹ năng gì?"
"Chắc chắn là cậu sẽ hài lòng!"
Đường Hạo Phi giương nhẹ cằm lên ra vẻ tự tin.
"Chậc, nếu anh có thể làm tôi thỏa mãn, tôi liền tặng cho anh món quà lớn, nhìn thấy cái này sao?"
Văn Vũ thuận tay tháo một chiếc nhãn không gian cấp S đang đeo ở ngón giữa ra.
"Cấp S đấy, cái này tôi lấy ở tầng thứ năm, chắc chắn là tầng trên còn có nhiều thứ tốt hơn, chỉ cần anh ‘hầu hạ’ tôi tử tế, tôi liền cho anh!"
"Đại ca, đêm nay ‘anh’ có muốn ‘em’ ‘thị tẩm’ sao? Vậy thì hôm nay ‘em’ sẽ rửa ráy sạch sẽ…"
Hai người vừa tán phét trêu ghẹo đủ thứ chuyện trên trời dưới bể, vừa đi theo Mặc Huyền trên đường phố Thành Lăng Vân.
Cùng với sự trở về của những vong linh hồi sinh ở ngoài thành, thì Thành Lăng Vân cũng trở nên nhộn nhịp và náo nhiệt hơn so với khi Văn Vũ vừa đến.
Tuy nhiên, khi Văn Vũ đi đến tầng thứ sáu của Thiên cung rồi, thì trong mắt cậu mọi thứ ở đây sẽ trở thành mây khói, và chẳng còn liên quan hay dính dáng gì với cậu nữa.
Chương 1000 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]