Chỉ trong hai ngày, các vấn đề khác nhau của liên minh đã được hoàn tất dưới sự đàm phán giữa Mặc Huyền và phái đoàn quân sự Trung Quốc. Và Văn Vũ không tham gia vào các chi tiết, bởi vì trong khoảng thời gian này, Văn Vũ đã được trải nghiệm "phong tục và tập quán" của Đại Thế Giới Tiên Hiệp ở thành Lăng Vân này.
Trên thực tế, chính là Văn Vũ đang không ngừng quét dọn ở thành phố Lăng Vân, vì sợ rằng mình sẽ mất đi bất kỳ quyền lợi nào.
Tuy nhiên, kết quả không thể nói là quá tốt đối với Văn Vũ – Bởi cửa hàng lớn nhất ở thành Lăng Vân và trong các gian hàng kho báu còn sót lại một số thứ, mà những thứ này, ngay cả một số vật phẩm cấp cao, đối với Văn Vũ cũng chẳng là gì.
Ngược lại, chủ nhân của gian hàng bảo vật lại dâng lên cho Văn Vũ một kỹ năng cấp A, rất vừa vặn lọt vào mắt của Văn Vũ.
Cường hóa (A - level, khả năng thụ động): Cải thiện toàn diện 30% thể lực của ký chủ.
Đem kỹ năng này cho Vô Diện, thu hoạch lợi ích của Văn Vũ ở thành Lăng vân trong một thời gian ngắn được xem như đã kết thúc.
Đây có thể coi là ưu nhược điểm của hiệp khách độc hành.
Việc sử dụng hiệu quả các nguồn lực của một người không tốt hơn của một tổ chức lớn.
Nhưng vì điều này, thân phận hiệp khách độc hành của Văn Vũ khiến Văn Vũ không có nhiều nhu cầu về tài nguyên. Theo như cách mọi người thường nói thì đó chính là, một người ăn no thì cả gia đình sẽ không đói.
Sức ăn của Văn Vũ quả thực là quá nhỏ bé so với sự kếch xù của quân đội Trung Quốc.
Vào buổi chập tối, sau khi Văn Vũ đã càn quét toàn bộ Thành Lăng Vân, và đang thưởng thức bữa tối ở trong phủ thành chủ, thì Đường Hạo Phi liền tìm đến Văn Vũ.
Đầu tiên là Đường Hạo Phi tán gẫu về một số đề tài vu vơ, sau đó anh ta trực tiếp đi vào chủ đề chính.
"Về cơ bản thì hiệp ước đồng minh giữa quân đội và Vạn Tiên Minh đã đạt thành rồi."
"Anh hài lòng về kết quả này chứ?"
Đường Hạo Phi mỉm cười gật đầu.
"Rất hài lòng, thu hoạch không nhỏ, coi như một kỹ năng cấp nội tình không lãng phí một cách vô ích."
Câu nói này của Đường Hạo Phi, không hẳn là không bao hàm thái độ mỉa mai Văn Vũ khi ‘ngậm tiền’ nhưng không làm việc.
Tuy nhiên trước những lợi ích, Văn Vũ hoàn toàn không cần cái gọi là ‘mặt mũi’.
Cậu tỏ vẻ chẳng sao cả, nhún nhún vai.
"Anh đến đây chỉ để mỉa mai tôi một câu như vậy thôi sao?"
"Tất nhiên là không phải rồi, tôi đến đây là muốn cậu giúp tôi một việc."
"Việc gì?"
"Chắc chắn là cậu muốn đi lên tầng trên phải không? Tôi muốn đi cùng với cậu, chỉ có một mình tôi thôi."
Sau khi thoáng suy tư, Văn Vũ lập tức gật đầu đồng ý.
"Chuyện này thì được, không vấn đề gì."
Trên thực tế, nếu Đường Hạo Phi không đề nghị, thì đợi đến thời điểm đó Văn Vũ cũng sẽ chủ động mời Đường Hạo Phi đi lên tầng trên của Thiên cung với cậu. Đây không phải là một quyết định xuất phát từ phương diện an toàn, mà là vì Văn Vũ vẫn đang nhắm đến những thứ có giá trị ở tầng trên của Thiên cung – - Đặc biệt là những khoa học kỹ thuật hàng đầu của Đại thế giới tiên hiệp đang nằm trong tay đại sư huynh của cậu.
Có lẽ cậu chẳng dùng đến những thứ này, nhưng quân đội thì chắc chắn sẽ muốn có chúng, mà nếu không có Đường Hạo Phi, thì làm sao mà cậu có thể thực hiện giao dịch với quân đội chứ?
…
Sau khi thương lượng với Đường Hạo Phi xong xuôi, Đường Hạo Phi liền nhanh chóng rời khỏi nơi Văn Vũ đang ở.
Đợi đến khi Đường Hạo Phi rời đi rồi, Văn Vũ mới thở dài và lộ ra một nụ cười cay đắng.
"Dây yêu thông thiên, ta còn phải đợi đến khi nào nữa?"
Mặc dù vừa rồi Văn Vũ thản nhiên bàn với Đường Hạo Phi rằng sẽ dẫn anh ta cùng đi lên tầng trên của Thiên cung. Nhưng vấn đề quan trọng ở đây là không phải Văn Vũ muốn đi tầng trên của Thiên cung là có thể đi, cậu không thể quyết định được chuyện này!
Mấy ngày nay, hành vi càn quét Thành Lăng Vân của Văn Vũ, nhìn qua thì có vẻ như tham lam, gặp cái gì thì vơ vét cái đó, nhưng những người hiểu đạo lý đều hiểu rằng những thứ thực sự có giá trị ở Thành Lăng Vân thì Văn Vũ vẫn chưa động đến, tại sao lại vậy?
Đơn giản là vì Văn Vũ chưa thể đi tầng trên của Thiên cung, cho nên hành động hai ngày nay của Văn Vũ chỉ nhằm để tiêu hao thời gian nhàm chán mà thôi.
"Tiếp tục chờ đi!"
Dây yêu thông thiên trả lời Văn Vũ một câu dứt khoát – còn những vấn đề như chờ đợi cái gì, chờ đợi bao lâu thì dây yêu thông thiên lại không nói.
"Vậy ta có thể đi ra phía ngoài thành ngắm nghía một chút xem có gì hay ho được không?"
Sau khi vơ vét chán chê ở Thành Lăng Vân rồi, thì việc đi ra ngoài thành săn ma vật cũng là một lựa chọn để tiêu hao thời gian không tồi.
"Đừng đi ra ngoài thành, bên ngoài rất nguy hiểm. Anh liền đợi ở trong Thành Lăng Vân đi!"
"Nguy hiểm sao? Nguy hiểm gì?"
"Anh nghĩ rằng những con ma vật bên ngoài không nhớ thân phận này của anh sao? Ngoài ra, tôi cũng muốn nhắc nhở anh rằng thân phận bây giờ của anh đã lan truyền khắp Vạn tiên minh, nó không chỉ khiến anh kéo thù hận trong nội bộ, mà còn thu hút sự chú ý của thế giới bên ngoài —— chính là Đại thế giới tiên hiệp. Vạn tiên minh chỉ là tổ chức và đoàn thể mạnh nhất mà không phải là tất cả đâu, tôi giải thích như vậy là anh đã hiểu rồi chứ gì."
Chương 999 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]