Văn Vũ tỉ mỉ đọc bản kế hoạch chi tiết này.
Nội dung đại khái được viết trong bản kế hoạch này là:
Do tình hình chiến sự của Thiên cung đang hết sức căng thẳng, nhờ sự thấu hiểu sâu sắc và đại nghĩa của thiếu chủ, mà những di sản Thông thiên tiên đế để lại cho thiếu chủ trước khi lâm chung, sẽ toàn quyền giao cho Thiên đạo đại nhân tiến hành xử lý.
Để dọn sạch ma tai và tuyển chọn ra nhân viên xuất sắc, tài giỏi, đáng được bồi dưỡng trong Thiên cung, mà Thiên đạo đại nhân đã quyết định lấy phần di sản của Thông thiên tiên đế ra làm giải thưởng. Thiên đạo đại nhân sẽ thiết lập cơ chế giải thưởng ở tầng thứ bảy của Thiên cung!
Tất cả những binh sĩ ở Đại thế giới tiên hiệp từ cấp 7 trở xuống đều có thể tự do đến Thiên cung tầng thứ bảy để săn ma vật, những binh sĩ có thể săn ma vật và thu hoạch được ma tinh cấp bảy, thì đều có quyền trao đổi đạo cụ có trong danh sách giải thưởng này.
Phía dưới bản kế hoạch còn có một danh sách trao đổi phần thưởng, Văn Vũ chỉ nhìn lướt qua một lượt liền thấy ‘đau xót như bị cắt đi từng miếng thịt’, đáng lẽ những thứ này phải thuộc về ‘con trai của Thông thiên tiên đế’, nhưng giờ đây chúng lại bị liệt vào danh sách thưởng cho binh sĩ. Văn Vũ bực bội vứt bản kế hoạch sang một bên.
Mẹ nó, lần này coi như Thiên Đạo đã triệt để đắc tội với cậu rồi!
Trong danh sách giải thưởng có đạo cụ nâng lên thể chất cơ thể ở hạn mức tối đa, các loại vật phẩm có chứa căn nguyên chi lực của Đại thế giới tiên hiệp, thậm chí còn có cả quyển trục kỹ năng cấp nội tình. Những thứ nên có đều có đủ cả, mà trong mắt Văn Vũ, vốn dĩ là những thứ này đều thuộc về cậu!
Dây yêu thông thiên thấy Văn Vũ ném bản kế hoạch sang một bên, thì mới từ từ xuất hiện và trườn ra khỏi bàn tay phải của Văn Vũ, sau đó cuốn bản kế hoạch lên để xem.
Dây yêu thông thiên cẩn thận ma sát lên vật liệu làm nên bản kế hoạch, sau đó một dao động tinh thần yếu ớt gần như mơ hồ truyền vào trong tâm trí của dây yêu thông thiên. Khi cảm nhận thấy một vài câu nói mà Thiên đạo lưu lại trên bản kế hoạch, dây yêu thông thiên nghiền ngẫm trong phút chốc, rồi cơ thể của nó bỗng phát ra ánh sáng màu tím, chỉ chớp mắt bản kế hoạch liền hóa thành tro bụi.
Mà Văn Vũ thì hoàn toàn không phát giác ra được chuyện này, cậu chỉ quay sang hỏi dây yêu thông thiên.
"Chúng ta nên làm gì bây giờ?"
"Chẳng phải là Thiên đạo đã thiết lập một cơ chế săn bắt treo giải thưởng sao? Những thứ này vốn dĩ là của anh, anh không muốn giành lấy chúng sao?"
"Muốn chứ!"
"Vậy thì đi thôi."
Bốn từ "Vậy thì đi thôi" nghe có vẻ đơn giản, nhưng tình huống thực tế hoàn toàn không đơn giản như vậy!
Trước tiên chưa bàn tới vấn đề cấp 5 đấu với cấp 7 – đây chỉ là một vấn đề nhỏ, hạn mức tối đa thể chất cơ thể của ma vật cấp 7 là 20.000 điểm, với sức mạnh hiện tại của Văn Vũ thì sẽ không có vấn đề gì nếu đối đấu với chúng. Vấn đề quan trọng ở đây là đối thủ cạnh tranh của cậu.
Những người có đủ tự tin tiến lên Thiên cung tầng thứ bảy để tranh đoạt phần thưởng này, đâu phải những kẻ tầm thường mà cậu có thể dễ dàng xem nhẹ?
Nhưng điều nằm trong dự đoán là sự cạnh tranh nội bộ giữa các phe phái là điều không thể tránh khỏi, hơn nữa sự cạnh tranh nội bộ này không phải là số ít —— Một khi có người ra tay sát hại Văn Vũ ở vùng hoang vu hẻo lánh, thì ai có thể đứng ra bảo vệ cho Văn Vũ chứ?
Cộng thêm thái độ của Thiên đạo, thì Văn Vũ có thể nhìn ra được ‘Kế hoạch săn bắt treo giải thưởng’ này thực sự vô căn cứ, không đáng tin cậy.
…
Vào buổi trưa, khi Đường Hạo Phi cùng ngồi ăn với Văn Vũ, anh ta có thể nhận ra nét ngập ngừng trên khuôn mặt của Văn Vũ, vì vậy Đường Hạo Phi lại không nhịn được mà mở miệng hỏi han.
Xét thấy Đường Hạo Phi và cậu đều đang ngồi trên cùng một con thuyền, nếu có vấn đề gì thì đều phải chịu chung số phận, cộng thêm một yếu tố nữa đó là Đường Hạo Phi là người duy nhất mà Văn Vũ có thể tin tưởng vào thời điểm này. Cho nên Văn Vũ sắp xếp lại ngôn từ trong đầu, rồi nói qua với Đường Hạo Phi về tình hình hiện tại - ngoài sự tồn tại của dây yêu thông thiên mà Văn Vũ không muốn để lộ ra ngoài, thì những chuyện khác cậu không hề che giấu Đường Hạo Phi.
"Như vậy có nghĩa là, bây giờ ở mặt ngoài thì đại sư huynh của cậu chứng minh thân phận cho cậu, nhưng có khả năng là trong âm thầm ông ta còn có một vài ý tưởng khác?"
Văn Vũ gật đầu đồng ý với ngôn luận này của Đường Hạo Phi.
"Cậu có thể đoán được ông ta đang có tâm tư gì không?"
Văn Vũ lại lắc đầu.
"Trong chuyện này chắc chắn có vấn đề…"
Đường Hạo Phi ở bên cạnh vuốt cằm suy tư, làm quân sư cho Văn Vũ.
"Nếu cậu có thể chắc chắn 100% là ông ta nảy sinh ác ý với cậu, vậy thì tại sao ông ta vẫn thừa nhận thân phận thiếu chủ của cậu? Cậu cứ nghĩ kỹ mà xem, nếu mọi chuyện diễn ra đúng như những gì cậu kể thì thực tế là việc mà Thiên Đạo đã làm hoàn toàn mâu thuẫn với nhau."
Chương 1019 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]