"Một mặt, ông ta chứng minh thân phận cho cậu. Một mặt, lại tước đoạt hết những lợi ích mà đáng lẽ cậu phải được thừa kế - việc làm này chả khác nào vẽ rắn thêm chân, làm điều thừa. Nếu từ đầu ông ta vạch trần thân phận giả của cậu ở trước mặt mọi người, thì tuyệt đối là cậu sẽ chết một cách bi thảm ngay lúc đó, mà Thiên đạo cũng có thể nắm giữ những di sản Thông thiên tiên đế để lại một cách quang minh chính đại. Vấn đề này không có ai biết, nên nếu ông ta muốn tranh giành hay cướp đoạt phần di sản này, thì ông ta hoàn toàn có thể trực tiếp gạt bỏ một ‘thiếu chủ giả’ là cậu đi, sau đó nuốt trọn đống lợi ích đó…"
"Hay nói cách khác, mục đích thực sự của ông ta không phải là phần di sản đó."
Những gì mà Đường Hạo Phi vừa nói, Văn Vũ cũng nghĩ đến, nhưng vấn đề sâu xa hơn thì Văn Vũ không thể đoán được.
Và rõ ràng là một người có trí thông minh và suy nghĩ logic cao hơn Văn Vũ như Đường Hạo Phi, khi biết được đầu đuôi câu chuyện mà cũng không thể phán đoán và rút đưa ra được kết luận gì.
"Thôi bỏ đi, không đoán nữa, ăn cơm trước đã."
Đường Hạo Phi lập tức khoát tay, trực tiếp cầm bát đũa lên ‘tiêu diệt’ bàn thức ăn trước mặt, tố chất tâm lý của tên này đúng là rất lạc quan.
Tuy nhiên, thân là một nhân vật chính trong sự kiện lần này, Văn Vũ không thể nhấc nổi tinh thần để mà lạc quan như Đường Hạo Phi.
"Tôi muốn rời đi, tôi muốn rời khỏi bảo địa này."
Văn Vũ lẩm bẩm nói một câu.
"Ừm, đích xác là tình hình không lạc quan cho lắm."
Đường Hạo Phi cũng không có tâm tình để đùa cợt —— Trên trái đất, chỉ có duy nhất hai phá hạn giả, và hiện giờ hai người đều đang ở đây. Nếu hai người có mệnh hệ gì, người trái đất không còn trụ cột để chống đỡ nữa, Đường Hạo Phi chỉ thoáng nghĩ đến cục diện của thế giới bên ngoài liền cảm thấy đáng sợ.
"Nhưng cũng không phải không có cách nào để giải quyết. Cậu vừa mới nói là nếu Thiên đạo ra tay hại cậu, thì cậu chắn chắn có thể chạy thoát ra ngoài, đúng không?"
Văn Vũ hơi ngập ngừng, đầu tiền là gật đầu, sau đó lại lắc đầu.
"Có thể ngăn lại Thiên đạo một vài giây" là những lời mà dây yêu thông thiên nói. Văn Vũ không biết liệu mình có thể tin tưởng vào dây yêu thông thiên hay không, nhưng trong suốt quãng đường này, dây yêu thông thiên đã giúp đỡ cậu rất nhiều. Điều này là sự thật không thể chối cãi.
Tuy nhiên, việc dây yêu thông thiên giúp đỡ và mang lại lợi ích cho cậu, không thể thành tiền đề và điều kiện để khiến Văn Vũ tin tưởng vô điều kiện!
Một khi động chạm đến vấn đề liên quan đến mạng sống của bản thân, thì Văn Vũ nhất định phải tính toán đến khả năng tồi tệ nhất!
"Chỉ là có khả năng chạy thoát, tỷ lệ khoảng 50% thôi…"
"Là 100%!"
Dây yêu thông thiên bướng bỉnh bác bỏ một câu, nhưng câu phản bác này của dây yêu thông thiên cũng không thể khiến Văn Vũ thay đổi suy nghĩ trong lòng.
"Cho nên bản chất của chuyện này vẫn quy về tỷ lệ 50% có thể chạy thoát này!"
Đường Hạo Phi bưng lên biểu tình ‘khám phá phàm trần’ rồi thấp giọng nói với Văn Vũ.
…
"Nếu cậu thực sự có thể chạy thoát khỏi tay Thiên đạo, vậy thì cậu sợ một cái rắm gì? Thiên đạo là cường giả mạnh nhất của Thiên cung ở thời điểm hiện tại. Cậu có thể chạy ra khỏi tay Thiên đạo, có nghĩa là cậu không cần phải lo lắng về vấn đề an toàn của bản thân khi sống trong Thiên cung nữa. Trong trường hợp này, dù cậu có dằn vặt hay làm loạn thế nào thì cậu cũng vẫn có thể giữ được mạng sống của mình. Mà đã như vậy thì cứ chỗ nào có lợi ích liền xông vào chỗ đó thôi!"
"Còn có cơ chế săn bắt treo giải thưởng chó má gì đó. Ha ha, cấp 7 đấy, cậu có thể dẫn tôi đến đó đúng không?"
Văn Vũ ngẫm nghĩ phút chốc, rồi quyết đoán gật đầu.
Cậu là thiếu chủ của Thiên cung, nên việc dẫn theo một người tùy tùng cũng không quá đáng nhỉ?
"Thế thì còn thảo luận làm gì nữa? Cứ trực tiếp tiến lên xử lý bọn họ thôi! Kể cả khi tôi không thể đánh lại ma vật cấp 7, thì chết hai lần liền có thể đánh bại chúng!"
Đường Hạo Phi là trình tự số 1 của trái đất, lại còn nắm giữ kỹ năng quyết chiến sinh từ và thử thách khiêu chiến giả ở trong tay, nên đích xác là anh ta có sức lực này!
Hơn nữa, phân tích của Đường Hạo Phi cũng có đạo lý —— Trong trường hợp tất cả những lời mà Dây yêu thông thiên không phải là giả, thì Văn Vũ có thể không hề sợ hãi mà ở Thiên cung.
Chỉ cần có thể chạy, thì Văn Vũ còn sợ gì nữa?
"Nhưng nếu cậu không thể chạy thoát khỏi bàn tay của Thiên đạo, thì chuyện này liền trở nên phức tạp…"
"Không phức tạp, một chút cũng không phức tạp chút nào, cùng lắm là chết thôi."
Văn Vũ không mặn không nhạt tung ra một câu.
"Cho nên tỷ lệ sống chết là 50 - 50, cái mà cậu muốn chơi chính là cảm giác kích thích và khiêu chiến cực hạn khiến tim đập thình thịch nhỉ!"
Đến lúc này mà Đường Hạo Phi còn có tâm tư đùa giỡn…
Nhưng sau đó, Đường Hạo Phi ngay lập tức nghiêm túc và tiếp tục nói.
"Thực ra là tôi hy vọng cậu có thể đánh cuộc một lần!"
Chương 1020 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]