“Good ideal!”
Đường Hạo Phi giơ ngón tay cái lên cho Văn Vũ.
“Nhưng thực lực này của ngươi…”
Không phải là lão Đường coi thường thực lực của Văn Vũ, mà chỉ là tình huống hiện tại đã quá rõ ràng, người bên ngoài không phải là những con gà yếu trên Trái Đất, Văn Vũ muốn giết là giết. Thậm chí có thể nói rằng, thực lực của Văn Vũ trong số những người bên ngoài, có lẽ còn phải xếp hạng trung bình kém nữa!
“Không phải là còn ngươi đó sao? Ta canh chừng Thiên Đạo và Đại La ở trên, ngươi giúp ta giải quyết những rắc rối nhỏ còn lại. Công bằng chưa?”
“Quả thực rất công bằng…”
Đường Hạo Phi bất lực mà nói.
Văn Vũ thay đổi tư thế, lại nói.
“Lão Đường à, ngươi đừng nghĩ là ta không biết những ý đồ xấu xa đó của ngươi, thật ra ngươi cũng muốn làm như vậy đúng không? Hay là ngươi cứ luôn ở bên cạnh ta lải nhải những “thách chiến giả thử luyện lại phát ra cảnh báo rồi”. Những từ này để làm gì? Một lát sau khi vò trong, ta sẽ mãn nguyện toàn bộ nguyện vọng của ngươi! Yên tâm đi, đừng sợ chết, chết một lần không được thì chết thêm hai lần nữa, đợi sau khi sống sót trở ra, số lần mỗi lần ngươi hồi sinh ít hơn bây giờ một lần, thì coi như ta nợ ngươi một ân tình, ngươi cảm thấy như thế nào?”
Nghe được lời của Văn Vũ, Đường Hạo Phi im lặng một hồi, sau đó há to miệng, liếm một cái răng trắng to, giống như một con cá mập sắp chọn người ăn thịt, hai mắt híp lại thành một khe hở, vẻ hung tợn hung ác lờ mờ hiện ra trong khoảng cách ánh sáng.
“Vậy thì quyết định vậy đi!”
Đường Hạo Phi trên chặng đường trở thành người mạnh nhất Trái Đất , không phải là dựa vào sự đùa giỡn cỡn bợt.
…
Cùng Đường Hạo Phi bàn bạc những kế hoạch tiếp theo trong nhà hàng – Nói chung là không có kế hoạch, nhưng Đường Hạo Phi phụ trách, nhìn thấy người là xử lý luôn.
Một kế hoạch đơn giản thô bạo, ở một mức độ nào đó, ngược lại là hiệu quả nhất!
Và điều quan trọng nhất là thu hoạch của kế hoạch này cũng là cao nhất!
Đường Hạo Phi có mục tiêu thử thách và có cơ hội nhận được số lần hồi sinh. Văn Vũ giảm bớt được đối thủ cạnh tranhđồng thời có thể nhận được ma thạch mà họ săn được từ những người chết này ——tự tay giết ma vật, làm sao mà cướp nhanh được?
Chưa kể tới thứ bản thân Văn Vũ cần là sức mạnh khởi nguồn của Đại thế giới tiên hiệp.
Ban đầu Văn Vũ là muốn lợi dụng thân phận của Thiếu chủ, nhận một số lượng lớn vật phẩm chứa đựng sức mạnh khởi nguồn của Đại thế giới tiên hiệp, để bản thân tiến hóa thành Thần thú chủng, nhưng con đường này lại bị Thiên Đạo ác độc cắt đứt mất.
Dưới hoàn cảnh này, tiếp tục săn giết những người dân bản địa của Đại thế giới tiên hiệp, ngược lại trở thành sự lựa chọn tốt nhất.
Thiên Đạo đã làm Mồng một rồi thì Văn Vũ làm mồng mười lăm có gì không thỏa?
Đối với loại tình hình chiến tranh của Đại thế giới tiên hiệp…
Văn Vũ thật sự cũng không hề để tâm chuyện này!
…
“Đùng… Đùng… Đùng…”
Tiếng gõ cửa giõn giã vang lên, làm gián đoạn lời giải thích “kế hoạch sắp xếp cụ thể" đơn phương của Văn Vũ.
Tiện tay thu hồi lại lực trường lực màu đen, Văn Vũ trước tiên là uống hớp nước, sau đó mới từ từ nói.
“Mời vào.”
“Cọt kẹt…”
Cánh cửa của phòng bao phát ra âm thanh thanh thúy, thứ xuất hiện sau cánh cửa là khuôn mặt tươi cười khiêm tốn và kính cẩn của La Hải.
“Thiếu chủ điện hạ.”
Lại là cái tên này…
Văn Vũ rong lòng thở dài một hơi, sau đó mặt không đổi sắc, nghi hoặc hỏi:” Thì ra là La Hải huynh, không biết có chuyện gì không nhỉ?”
“Không có gì…”
La Hải vừa đi vào phòng bao, vừa cực kỳ lễ phép mà đóng cửa phòng bao – cái tên này quả thật là không biết xấu hổ, còn chưa đợi Văn Vũ mở miệng nữa, thì hắn đã tự mình bày ra thái độ kiểu “Chủ nhân ở đây rất hoanh nghênh bản thân” vậy.
“Tiểu nhân lần này tới, chủ yếu là muốn để Thiếu chủ điện hạ cảnh giác vài người.”
Cảnh giác? Người mà lão tử nên cảnh giác phải là ngươi mới đúng!
Trong lòng khinh bỉ một câu, sắc mặt Văn Vũ vẫn không thay đổi, ngữ khí cũng giống như vây mà hỏi.
“Không biết La Hải huynh đang nói tới ai nhỉ?”
“Bên ngoài, hồi nãy lúc Thiếu chủ vừa vào, có thấy một tráng hán thân cao mét tám, để trần nửa thân trên không?”
**tráng hán: người đàn ông mạnh mẽ cường tráng.
Văn Vũ gật đầu, cái tên mà La Hải nói, ngay cả trong số những dân bản địa của Đại Thế Giới tiên hiệp, có chiều cao trung bình cao hơn nhiều so với người trên trái đất, nhưng cũng có thể coi hạc giữa bầy gà rồi, lại cộng thêm những đường gân thịt và khí chất hung dữ không hề che đậy, Văn Vũ đương nhiên có ấn tượng rất mạnh.
“Người này chính là người dẫn đầu mà phe tiếp diễn lần này phái đi, tên là Ngũ Long, còn có mấy người bên cạnh anh ta nữa, một phụ nữ, một lão già, và một người có hình hài là đứa trẻ.”
"Bốn người này là tiểu đội chủ lực của phái tiếp diễn lần này. Thực lực của mỗi người đều rất vượt trội, ta sợ chúng sẽ gây bất lợi cho Thiếu chủ, cho nên đặc biệt tới nhắc nhở, lần này tới khu công chiếm của Ma tộc, nhất định phải cẩn thận những người này.”
Văn vũ cười rồi chắp tay với La Hải :” Cám ơn ý tốt của La Hải huynh.”
Cái tên La Hải này, lần này tới gặp mình, nói nhiều thứ phải cẩn thận này cẩn thận nọ, kì thực Văn Vũ vốn dĩ không thèm nghe.
Chương 1033 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]