Kế hoạch cùng Đường Hạo Phi đã được bàn bạc xong rồi, trong khu công chiếm của Ma tộc, trừ Đường Hạo Phi ra, những thứ còn lại đều thuộc mục tiêu cần phải cẩn thận.
Có lẽ là nhìn thái độ có chút qua loa của Văn Vũ, La Hải cười một tiếng, đứng dậy cung kinh cáo lui.
“Tới nhanh, đi cũng nhanh, có lẽ là nhìn thấy phòng bao này có thêm một tầng kết giới lực trường, cố ý qua đây thăm dò tình huống.”
Lão Đường ở một bên bắt đầu phân tích chiến thuật, Văn Vũ hùa theo gật đầu.
Khái niệm “Vào trước là chủ”, làm cho Văn Vũ lúc này căn bản không hề tin bất kì lời nào của La Hải.
“Nhưng những người mà lúc này hắn nói, ta quả thật có để ý tới, thực lực quả thực rất mạnh.”
“Có vấn đề gì sao.”
Văn Vũ lắc lắc cái chén trong tay, mặt không chút thay đổi hỏi.
Nghe được lời nói của Văn Vũ, lão Đường cười hai tiếng, không nói nhiều nữa.
Văn Vũ biết rõ hệ thống năng lực của Đường Hạo Phi, Đường Hạo Phi lại càng biết rõ hơn, Mượn lời của Văn Vũ :” Đánh không lại thì chết thôi, chết một lần không được thì chết hai lần. Dưới hệ thống năng lực của thách chiến giả thử luyện và trận chiến sinh tử. Không có phiền phức gì là không giải quyết được. Nếu như có, thì chỉ lần số lần chết không đủ mà thôi!”
…
Lại đợi thêm mấy tiếng ở phòng bao nữa, mãi tới khi vừa tới trưa, âm thanh huyên náo bên ngoài lập tức vang lên.
“Thiên Đạo đại nhân tới!”
Một người không biết tên dùng giọng nói lởm chởm của con gà trống, hét cao giọng khiến da đầu người khác tê dại.
Nghe thấy giọng nói này, Văn Vũ liếc nhìn Đường Hạo Phi, sau đó đứng dậy đi ra khỏi phòng bao.
Bên ngoài, ở lối vào chính của nhà hàng, trong nháy mắt Văn Vũ nhìn thấy bóng dáng Thiêu Đạo đang lơ lửng giữa không trung.
Đám người biết điều mà mở một đường cho Văn Vũ, nhìn thấy Thiên Đạo vẻ mặt vô cảm mà nhìn chằm chằm đôi mắt của mình, nội tâm Văn Vũ âm thầm thở dài một hơi, cất chân bước về phía Thiên Đạo.
“Tham kiến đại sư huynh.”
“Tiểu sư đệ không cần đa lễ, trước tiên đứng kế ta đã.”
Cho dù Văn Vũ và Thiên Đạo có trao đổi về chủ đề gì đi chăng nữa, thì nghi thức và cách xưng hô nên có trước mặt mọi người là điều tuyệt đối không thể thiếu.
Nhìn thấy Văn Vũ và Đường Hạo Phi đứng bên cạnh mình, Thiên Đạo thu hồi ánh mắt, nhìn về phía mọi người có mặt.
Giọng nói nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng thổi vào tai mọi người có mặt.
“Bởi vì thiếu chủ hiểu được đại cục và tình hình chiến sự hiện nay của Thiên cung nên tôi đã đặc biệt tổ chức kế hoạch săn bắt treo thưởng lần này.”
“Tôi đã viết rõ nội dung khái quát trong bản kế hoạch nên bây giờ không cần nói thêm gì nữa, thời gian diễn ra kế hoạch săn bắt treo thưởng lần này không cố định, sau khi tôi đưa các anh vào khu ma tộc đánh chiếm, các anh có thể bắt đầu tự do săn bắt, nhưng tôi phải nói rõ với các anh một điều.”
“Các anh không được trợ giúp, không có đường lui, dù có muốn trở về từ khu ma tộc đánh chiếm thì chỉ dựa vào bản thân các anh từng bước chống cự trở lại từ khu ma tộc đánh chiếm thôi! Trên mặt trận giao chiến của hai tộc, tôi sẽ sắp xếp nhân viên tiếp ứng cho các anh.”
Nói xong, Thiên Đạo trầm ngâm một lát rồi tiếp lời.
“Nói cách khác, trong khu vực đánh chiếm của ma tộc không có biện pháp nào có thể bảo vệ tính mạng của các anh, mà trong trại địch, các anh cũng tự mình ước lượng được sự nguy hiểm, vậy nên bây giờ rút lui cũng không kịp nữa rồi!”
Rút lui đương nhiên không được, cho dù có người trong lòng lo lắng cũng không thể nói “tôi muốn rút lui” trước mặt Thiên Đạo.
Là người dân bản địa của Đại Thế Giới Tiên Hiệp mà bây giờ xúc phạm tới Thiên Đạo thử hỏi có ngu ngốc hay không?
Mà Thiên Đạo tất nhiên cũng không để ý tới suy nghĩ trong lòng của những người này, khẽ gật đầu, làm bộ hài lòng.
“Về vấn đề phần thưởng, ma tinh mà các anh săn bắt được trong khu ma tộc đánh chiếm chính là tiền tệ đổi thưởng lần này, đợi đến lúc trở về có thể mang theo ma tinh cấp bảy tới ban hậu cần để tiến hành trao đổi.”
“Đại khái là như vậy, các anh còn thắc mắc gì không?”
“Không có!”
Tiếng hét dõng dạc vang lên từ đoàn người – Hàng năm, Đại Thế Giới Tiên Hiệp luôn cạnh tranh với ma tộc, tính kỷ luật đã thấm sâu vào xương tủy của mỗi người.
“Vậy tốt rồi, bây giờ nhắm mắt lại, ngồi tại chỗ và chờ dịch chuyển tức thời!”
…
Nhìn các chức nghiệp giả trước mặt ngồi trên nền đất và nhắm mắt lại, một tia sáng màu trắng ngà trên tay của Thiên Đạo từ từ bốc lên.
Đây là phương pháp truyền thống mà Thiên Đạo sẽ sử dụng.
Tuy nhiên, dịch chuyển tức thời không phải mục đích thực sự của Thiên Đạo…
Sức mạnh tinh thần dồi dào trong tâm trí nhanh chóng phát tán và bí mật bắn vào tâm trí của mười mấy quân cờ đã được sắp đặt từ trước!
Nhận thấy những người này gật nhẹ đầu, trên mặt Thiên Đạo nở nụ cười ôn nhu, sau đó quay đầu nhìn về hướng khác.
Ở đó, một bóng người hơi thấp, thân hình mảnh khảnh, mặc chiếc áo choàng đen trơn ngồi tại chỗ không chút biểu cảm, chờ đợi kế hoạch săn bắt treo thưởng sắp tới.
Thiên Đạo do dự một chút, sau đó một làn sóng tinh thần trực tiếp truyền vào trong tay phải của Văn Vũ.
Lúc Văn Vũ không chút cảnh giác, Dây yêu thông thiên dao động nhẹ trong không gian linh hồn bên tay phải của Văn Vũ.
Trong vô thức, Thiên Đạo đã hoàn thành sự kết nối bí mật với Dây yêu thông thiên.
Chương 1034 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]