Con mắt khổng lồ của Cự ma một mắt phóng ra những làn sóng tinh thần vô cùng quỷ dị. Sau khi bị những làn sóng tinh thần này ảnh hưởng, hai mắt Vicat càng lúc càng mơ hồ, càng lúc càng miên man. Mãi đến khi linh tính trong mắt Vicat biến mất hoàn toàn thì Cự ma độc nhãn mới đứng thẳng người lên.
“Được rồi, buông tay ra.”
Nghe được lời này, ba con ma vật có tố chất thân thể từ khoảng 10.000 đến 15.000 điểm lập tức thả Vicat ra.
Nhìn Vicat cứng ngắc như zombie trước mặt, Cự ma độc nhãn khẽ nhếch môi, lộ ra một nụ cười dữ tợn.
“Để ta xem ngươi có nuốt trôi được quả bom lớn này không!”
Hag đứng bên cạnh vẫn còn nghi vấn.
“Kế hoạch này có thể thành công sao?”
“Nhất định có thể!”
Cự ma một mắt vô cùng tự tin với kế hoạch của mình!
…
“Bom thịt người!”
“Đây đều là những chuyện người trái đất chơi chán rồi… Bây giờ có thể xác nhận một chuyện, đó là đầu óc của những tên thuộc hạ dưới trướng chủ nhân không được bình thường!”
Văn Vũ nghe Victor truyền tin tức thì suy đoán một chút, sau đó lập tức đoán được cái gọi là chiến thuật của đám ma vật tuần tra này.
Thực ra thị giác của Victor nếu vượt quá hai mươi mét thì không nhìn được rõ ràng, cho dù có kỹ năng Mắt bóng đêm (Cấp SS, năng lực bị động) thì trong một môi trường ma khí đầy trời thế này, thị lực của Victor cũng bị ảnh hưởng khá lớn.
Nhưng Victor vẫn có thể nhìn thấy sơ qua hành động của bọn chúng. Năm con ma vật cấp cao đè một con ma vật yếu nhất trong đội xuống, sau đó làm những chuyện gì thì Victor không nhìn thấy, nhưng bọn chúng nói sẽ dùng nó để đấu lại Văn Vũ.
Văn Vũ nghĩ bằng chân cũng có thể biết đám ma vật này dùng thủ đoạn gì để phá giải dịch chuyển tức thời của giới U Minh.
Sau khi triệu hoán Victor trở lại, Văn Vũ mỉm cười nhìn về hướng đám tiểu đội ma vật tuần tra, sau đó xoay người đi về phía sau.
Trong tình huống thực lực kém hơn đám ma vật này, Văn Vũ nhất định không chọn phương pháp cùng bọn chúng giằng co. Bây giờ cách tốt nhất là đợi Đường Hạo Phi đến, sau đó cùng nhau nghiền nát những con ma vật này.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ nhanh chóng lôi la bàn ra.
Nhưng mà, ngay giây tiếp theo, Văn Vũ nhíu mày.
Trên la bàn, điểm sáng tượng trưng cho Đường Hạo Phi đứng cách vị trí của Văn Vũ khoảng chừng mấy trăm kilomet, có nghĩa là Đường Hạo Phi đã dừng bước.
Ngay sau đó, điểm sáng này lại bắt đầu di chuyển, nhưng lần này không phải tiến về vị trí của Văn Vũ nữa mà là đi sang phía bên phải.
“Có lẽ đã xảy ra chuyện gì…”
Văn Vũ thấy thế thì nhanh chóng xác định lại một lần nữa vị trí của Đường Hạo Phi, sau đó cả người hóa thành một làn sương mù màu đen, chậm rãi đi về Đường Hảo Phi.
Suy nghĩ của Văn Vũ rất đơn giản, nếu như lão Đường đột nhiên thay đổi phương hướng thì chỉ có thể là do phía trước có nguy hiểm nào đó, hoặc Đường Hạo Phi đã phát hiện ra một vài tình huống… Cho dù là lý do nào đi chăng nữa thì nếu như trong điều kiện này mà gặp phải những nguy hiểm không rõ ràng thì tránh đi sẽ là lựa chọn tốt nhất.
…
Ở phía xa Văn Vũ, Đường Hạo Phi đang trốn dưới lòng đất, cách mặt đất khoảng một trăm mét.
Dưới tác dụng của Sức mạnh đất trời (chủng tộc cấp nội tình, năng lực chủ động), trời đất khắp nơi đều trở thành đôi mắt của Đường Hạo Phi, giúp Đường Hạo Phi tra xét tình hình xung quanh.
Sức mạnh đất trời là kỹ năng đầu tiên của Đường Hạo Phi, cũng là kỹ năng Đường Hạo Phi sử dụng thành thạo nhất. Mỗi kỹ năng cấp nội tình đều có tiềm lực khai thác rất lớn, mà đối với kỹ năng mình nắm vững nhất, khả năng sử dụng của Đường Hạo Phi tất nhiên cũng không cần đề cập tới.
Vận dụng sức mạnh của đất trời để che lấp hơi thở của mình…
Vận dụng sức mạnh của đất để ẩn thân và di chuyển trong lòng đất một cách vô cùng nhanh chóng…
Những điều này chỉ là cách sử dụng vô cùng đơn giản của Sức mạnh đất trời.
Thế nên những lo lắng của Văn Vũ đều không xảy ra, trạng thái lúc này của Đường Hạo Phi rất khó bị đám ma vật cấp bảy phát hiện.
Lý do khiến Đường Hạo Phi dừng bước, thậm chí còn thay đổi phương hướng chính là vì trên mặt đất có bốn tên thổ dân của Đại thế giới tiên hiệp.
…
“Còn bao xa nữa?”
Một giọng nam trầm thấp vang lên, âm thanh rung động không khí truyền vào tai Đường Hạo Phi. Ở khoảng cách này, những người trên mặt đất trò chuyện gì Đường Hạo Phi cũng có thể nghe thấy!
“Khoảng chừng hai mươi phút nữa.”
Một giọng nam sắc hơn một chút đáp lại.
Đường Hạo Phi nghe thế thì chậm rãi nheo mắt, nhanh chóng lôi la bàn trong nhẫn không gian ra liên kết với Văn Vũ.
Sau một hồi suy nghĩ đơn giản, Đường Hạo Phi có thể xác định được mục tiêu của những người trên đầu mình chính là Văn Vũ!
Đường Hạo Phi cảm giác được điều đó thì lập tức đi theo bốn tên thổ dân này.
…
“Đến phía nam thì rẽ, sau đó vị trí không hề thay đổi.”
Lại một giọng nói nữa vang lên, báo cáo cụ thể vị trí của Văn Vũ.
“Xung quanh có ma vật nào không?”
“Tạm thời không cảm nhận được. Lão đại, anh cũng biết đấy, năng lực hiện giờ của tôi chỉ có thể định vị được một mục tiêu mà thôi, năng lực này cũng không phải điểm mạnh của tôi!”
“Ha ha, ngủ không biết bao nhiêu năm, đúng là tôi đã quên chuyện này.”
Mấy người trong đội ngũ trò chuyện với nhau, bầu không khí cũng càng thêm sôi nổi.
“Đội trưởng, anh nói xem nhiệm vụ lần này làm sao thế? Tại sao Thiên Đạo đại nhân lại yêu cầu chúng ta đối phó với thiếu chủ điện hạ?”
Chương 1042 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]