Đường Hạo Phi nghe được thì nhíu mày. Mặc dù từ lâu Đường Hạo Phi đã biết Thiên Đạo có địch ý với Văn Vũ, nhưng anh ta không ngờ Thiên Đạo lại phái nhiều quân cờ như vậy, công khai muốn dồn Văn Vũ vào chỗ chết!
Điều này khiến Đường Hạo Phi không sao hiểu nổi. Nếu Thiên Đạo muốn giết Văn Vũ thì hoàn toàn không cần phiền phức như thế, thế nên Đường Hạo Phi mới cảm thấy Thiên Đạo chỉ có địch ý với Văn Vũ mà thôi.
Địch ý không có nghĩa là sát ý!
Nhưng bây giờ nhìn lại…
Đường Hạo Phi chưa kịp nghĩ nhiều thì bên trên lại vang lên tiếng nói chuyện.
“Làm sao mà tôi biết được? Ông đây chỉ là chân chạy vặt thôi. Trước khi dịch chuyển tức thời, Thiên Đạo đại nhân đã truyền cho tôi một làn sóng tinh thần, nói muốn chúng ta giết chết thiếu chủ điện hạ. Mọi người có biết phần thưởng là gì không?”
Nhắc đến lợi ích là tất cả mọi đội viên đều chú ý.
“Là gì thế?”
“Khà khà…”
Đội trưởng cố ý hắng giọng một cái, sau đó chậm rãi trả lời.
“Quyền ở lại Thiên Ngoại Thiên vĩnh viễn…”
“Thật hay giả thế?”
Một giọng nói ngạc nhiên, không thể tin được vang lên.
“Ngu xuẩn, Thiên Đạo đại nhân nhất ngôn cửu đỉnh, làm sao có thể nói dối chúng ta được!”
Thấy đội trưởng tức giận thì một người khác nói tiếp.
“Thiên Đạo đại nhân không nói dối chúng ta đâu, hơn nữa… Thiên Đạo đại nhân lần này quyết tâm thật đấy, ngay cả quyền cư trú tại Thiên Ngoại Thiên cũng thả lỏng hơn rồi!”
“Đúng thế.”
Giọng nói của đội trưởng lại tiếp tục vang lên, nhưng lần này vô cùng trầm thấp.
“Tình hình bây giờ như thế nào chắc mọi người cũng biết, chúng ta sống lại từ tàn hồn, nhưng phương pháp phục sinh này căn bản không trọn vẹn, cùng lắm thì mạnh hơn phương pháp phục sinh của chủ nhân một chút thôi…”
“Mỗi giây mỗi phút, mỗi một cử động của chúng ta đều khiến cho tàn hồn hao tổn. Cho dù chúng ta không làm gì thì nhiều nhất cũng chỉ có thể sống được thêm tám mươi năm, một trăm năm, cộng thêm tình hình chiến tranh hiện tại…”
“Tôi vẫn chưa sống đủ!”
“Ai sống đủ? Làm gì có ai sống đủ?”
Một người khác cũng nói xen vào.
“Thế nên, ai cũng muốn có quyền cư trú ở Thiên Ngoại Thiên. Đừng quên, Thiên Ngoại Thiên là nơi tránh nạn cuối cùng của Đại thế giới tiên hiệp, không những có dòng suối Linh giới có thể nuôi dưỡng linh hồn mà còn giúp con người ta được đầu thai chuyển thế nhưng vẫn mang theo ký ức kiếp trước…”
Giọng đội trưởng càng lúc càng nhỏ.
“Thiên Ngoại Thiên không những có thể ngăn cản ánh mắt của chúa tể mà còn nắm giữ sức mạnh phá vỡ không gian. Tôi thậm chí còn nghe được một tin, Thiên Đạo đại nhân đã hạ quyết tâm, một khi chiến sự không ổn thì sẽ lập tức kiểm soát Thiên Ngoại Thiên, giữ lại cho Đại thế giới tiên hiệp chúng ta những lại những ngọn lửa cuối cùng!”
“Khà khà, ai mà không muốn làm những ngọn lửa này chứ?”
Đội trưởng nói xong, tất cả các đội viên đều rơi vào trầm tư. Một lát sau, một âm thanh vang lên.
“Tôi nghĩ đó chỉ là những lời đồn đại mà thôi, bằng không, trong giai đoạn cuối cùng của trận chiến, tại sao Thiên Đạo đại nhân lại không dùng Thiên Ngoại Thiên bảo vệ những ngọn lửa cho Đại thế giới tiên hiệp?”
“Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy chuyện này là giả…”
Những tiếng bàn luận lại vang lên.
“Dừng lại! Dừng lại!!!”
Đội trưởng hét lên hai lần, dừng cuộc thảo luận của các đội viên lại, sau đó tổng kết.
“Không cần quan tâm là thật hay giả, đến Thiên Ngoại Thiên là biết. Bây giờ mọi người cần hiểu rõ một chuyện, muốn tiếp tục sống thì chỉ có một con đường , đó là tiến vào Thiên Ngoại Thiên. Chúng ta ở bên ngoài không biết lúc nào sẽ bị ma vật tiêu diệt, tiến vào Thiên Ngoại Thiên thì ít nhất chúng ta cũng không cần tham chiến, không cần quan tâm đến sự uy hiếp của ma vật. Những điều này đã đủ chưa?”
“Đủ rồi!”
“Thế nên, lần này chúng ta nhất định phải hoàn thành mệnh lệnh của Thiên Đạo đại nhân!”
Đội trưởng đưa ra kết luận cuối cùng.
Cảm nhận nhóm người trên đỉnh đầu lại tiếp tục im lặng, Đường Hạo Phi nheo mắt, nhanh chóng suy đoán tình hình hiện tại.
Thiên Đạo phái người giết Văn Vũ…
Còn cả Thiên Ngoại Thiên là nơi nào…
Còn nữa…
Đối với những người được cải tử hoàn sinh từ tàn hồn của đại thế giới tiên hiệp mà nói thì bản thân họ cũng biết rõ ràng tình trạng hiện nay của mình. Điều này không phù hợp với những nhận định trước đó của Đường Hạo Phi.
Một cộng đồng phát triển và lớn mạnh sẽ luôn đi kèm với tranh chấp và cạnh tranh nội bộ. Thế nhưng, trong tình huống chẳng còn sống được bao lâu nữa, nếu làm những việc đó thì thật hài hước.
Có câu nói như thế nào gì? “Nhân chi tương tử kỳ ngôn dã thiện!” Từ mấy câu trò chuyện ngắn ngủi của những người bên trên, Đường Hạo Phi có thể đoán ra được tình cảnh hiện giờ của Thiên Đạo - tuổi thọ không đủ. Chẳng lẽ trước khi chết ông ta vẫn muốn chán ghét Văn Vũ?
(Nhân chi tương tử kỳ ngôn dã thiện: Khi con người sắp chết thì muốn quên đi những nỗi đau và cái ác của kiếp này, khao khát có được niềm vui và sự thanh thản.)
Đường Hạo Phi hoàn toàn không tin mấy chuyện Thiên Ngoại Thiên, giữ lửa gì gì đó!
Lão Đường ở trong lòng đất gãi đầu gãi tai, hoàn toàn không đoán được trong lòng Thiên Đạo đang nghĩ gì.
…
Chương 1043 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]