“Còn bao lâu nữa thì đến?”
Mặt đất lại vang lên tiếng nói chuyện, cùng lúc đó, Đường Hạo Phi dưới lòng đất cẩn thận lôi la bàn trong nhẫn không gian ra.
“Không bao xa nữa, hơn nữa…”
“Thiếu chủ điện hạ đang tiến về phía chúng ta.”
Đường Hạo Phi nghe một chút là có thể biết thật hay giả, bởi vì la bàn trên tay anh ta đang chỉ rõ vị trí của Văn Vũ.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Đường Hạo Phi - Văn Vũ đến đây tìm mình!
“Dừng lại!”
Đội trưởng khẽ quát một tiếng, toàn bộ đội ngũ dừng bước.
“Chúng ta ở đây chuẩn bị một trước, lát nữa giả vờ vô tình gặp nhau. Đầu tiên phải lấy được sự tín nhiệm của thiếu chủ trước, sau đó chờ thiếu chủ không chuẩn bị thì trực tiếp ra tay, không cho cậu ta cơ hội chạy trốn!”
“Rõ!”
“Bàn Tử, cầm la bàn định vị ra dò xem xung quanh đây có ai nữa không, đừng để bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau!”
La bàn định vị?
Lại là một danh từ mới, hơn nữa danh từ này mang đến cho Đường Hạo Phi một cảm giác xấu. Mấy người này không phải có cái gì cũng mang hết vào đây chứ? Cái la bàn kia có thể nào định vị được vị trí của anh ta không?”
Nhưng sau khi nghe câu trả lời từ bên trên, Đường Hạo Phi nhất thời thả lỏng.
“Đội trưởng, xung quanh đây không có ai đâu. La bàn định vị chỉ có biểu tượng của bốn người chúng ta và thiếu chủ, nhưng tôi không biết khu này có ma vật không.”
“Được rồi.”
Đội trưởng trả lời, sau đó ra lệnh cho các đội viên của mình.
“Chuẩn bị sẵn sàng!”
…
Đường Hạo Phi nhanh chóng ném chuyện la bàn định vị ra sau đầu. Trên la bàn định vị chỉ có vị trí của bốn tên kia và Văn Vũ chứ không có anh ta, Đường Hạo Phi cũng không biết tại sao.
Bây giờ cứ quan tâm chuyện của bốn người bên trên đã.
Đường Hạo Phi chậm rãi di chuyển dưới lòng đất, hướng về vị trí của Văn Vũ. Dưới sự che chắn của Sức mạnh đất trời, cộng thêm việc la bàn định vị không dò ra được vị trí của Đường Hạo Phi, những hành động của anh ta không bị ai phát hiện!
…
“Càng lúc càng gần.”
Bàn Tử cầm la bàn không ngừng báo cáo vị trí của Văn Vũ cho đồng đội. Sau đó, một làn sóng tinh thần lập tức truyền vào đầu anh ta.
“Ngu xuẩn! Dùng làn sóng tinh thần, ở khoảng cách gần thiếu chủ dễ dàng nghe thấy âm thanh.”
“Ồ.”
Bàn Tử ấm ức đáp lại một tiếng, sau đó nói.
“Lão đại, khoảng năm mươi kilomet về phía đông có hơi thở của ma vật, chúng ta đến đó đi.”
“Được.”
Đội trưởng mặt không đổi sắc đáp lại một tiếng, sau đó nhìn về phía người đàn ông có dáng dấp gầy như que củi.
“Trụ Tử, thu hoạch hiện tại của chúng ta như thế nào?”
“Đã giết được 12 con ma vật cấp bảy.”
Sau đó, tiểu đội này giống như một tiểu đội bình thường, dọn dẹp xung quanh, ngồi xuống một gốc cây, không ngừng thảo luận về thu hoạch và chiến thuật tiếp theo. Tuy nhiên, bên trong họ vẫn âm thầm giao tiếp bằng làn sóng tinh thần, nghĩ cách làm sao giết chết thiếu chủ điện hạ!
“Răng rắc.”
Một tiếng động nhẹ phát ra cách đó không xa, nhưng lại khiến cả đội có phản ứng “rất lớn”.
“Ai? Ai ở đó?”
Ngay lập tức, đao kiếm ra khỏi vỏ! Sát khí nổi lên bốn phía!
Phải nói rằng diễn xuất của đám người này thực sự không phụ tuổi tác của họ.
“Là tôi! Tôi nghe thấy bên này có âm thanh nên qua xem một chút.”
Một giọng nói vang lên trong bóng tối cách đó không xa. Sau đó, gương mặt vô cảm của Văn Vũ từ trong bóng tối chậm rãi hiện lên.
Nhìn thấy Văn Vũ, đội trưởng thở phào nhẹ nhõm, toàn thân thả lỏng, nhanh chóng cất trường kiếm trong tay đi rồi cung kính hành lễ với Văn Vũ: “Thì ra là thiếu chủ điện hạ, tiểu nhân là Hà Lạc, xin thỉnh an thiếu chủ điện hạ.”
“Hà Lạc đúng không? Tôi nhớ anh, chúng ta đã từng gặp ở nhà ăn một lần.”
Văn Vũ mỉm cười chào hỏi một tiếng.
“Thiếu chủ điện hạ nhìn rõ mọi việc, tiểu nhân vô cùng bội phục.”
Hà Lạc cúi thấp đầu, đồng thời âm thầm kết nối sức mạnh tinh thần với đồng đội, nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh - Bốn người lập tức bao vây thiếu chủ điện hạ, sau đó tấn công và giết chết!
Hà Lạc cũng từng suy đoán thực lực của Văn Vũ, bây giờ vừa mới gặp mặt anh ta cũng lập tức phán đoán sức mạnh chân chính của Văn Vũ - Yếu, hoàn toàn không xứng với danh thiếu chủ!
Trong số các đội viên của anh ta, bất cứ ai cũng có thể một chọi một giết chết thiếu chủ điện hạ. Bây giờ cả bốn người vây Văn Vũ lại thì cho dù Văn Vũ có chạy lên trời cũng không thoát được vòng vây của bọn họ!
Nếu dựa theo tình hình bình thường thì chiến thuật của Hà Lạc không sai. Rắn độc mạnh mẽ hơn mãnh hổ, không ra tay thì thôi, đã ra tay là kẻ thù phải chết. Không cho kẻ thù bất cứ cơ hội chạy trốn nào dù là nhỏ nhất, đây là một trong những kiến thức quan trọng được in trong sách giáo khoa của các trường tiểu học ở đại thế giới tiên hiệp.
Nhưng mà…
…
“Đúng là trùng hợp, không ngờ chúng ta được chuyển đến địa điểm gần nhau như thế, hơn nữa bốn người các anh có thể tập hợp một cách nhanh chóng như vậy.”
Văn Vũ dường như không biết chuyện gì, chủ động nói chuyện, đồng thời chậm rãi đi về phía nhóm người Hà Lạc.
“Trùng hợp quá!”
Hà Lạc mặt không đổi sắc, sau đó giống như nhớ đến chuyện gì, anh ta tỏ vẻ hỏi han.
“Tôi nhớ thiếu chủ điện hạ cũng có đồng đội đúng không? Là cái người khách dị giới kia, không biết…”
“À, anh nhắc đến tên kia hả, may mà có anh nhắc nhở, để tôi xem một chút.”
Chương 1044 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]