Văn Vũ giống như đột nhiên nhớ ra, lập tức đứng lại, cách tiểu đội Hà Lạc khoảng hai trăm mét.
Nhìn thấy cảnh này, Bàn Tử lập tức truyền cho Hà Lạc một làn sóng tinh thần.
“Đội trưởng, có ra tay không?”
“Chờ chút đã!”
Văn Vũ dừng bước, hiện trường lập tức rơi vào bầu không khí im lặng và xấu hổ.
Mãi đến tận khi Văn Vũ lấy la bàn ra, cẩn thận nhìn điểm sáng đại diện cho Đường Hạo Phi, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Hà Lạc, lộ ra một nụ cười quái dị.
“Ừm, đồng đội của tôi cũng không tính là chậm, bây giờ đã ở ngay đây rồi.”
“Anh xem…”
Văn Vũ nói xong thì giơ mặt la bàn lên cho Hà Lạc xem.
“Đây là…”
Hà Lạc không hiểu những thứ đồ khoa học kỹ thuật của trái đất, nghi ngờ nhìn Văn Vũ.
Nụ cười trên môi Văn Vũ càng sâu hơn.
“Ngu xuẩn, bây giờ anh ta đang ở ngay dưới chân các người…”
“Linh hồn chiến trường!!!”
…
Trận chiến nổ ra đột ngột hơn rất nhiều so với tưởng tượng của tiểu đội Hà Lạc. Mấy người đó thậm chí còn chưa hiểu rõ tình huống hiện tại như thế nào thì đã thấy Văn Vũ nhanh chóng biến thành một luồng ánh sáng đen, sau đó chui vào trong đầu Hà Lạc!
Văn Vũ biến mất không thấy bóng dáng, còn thân thể Hà Lạc giống như bị trúng thuật Định thân, ánh mắt mờ mịt đứng ngây người tại chỗ, không nhúc nhích được.
Đã chiến đấu thì làm sao có thể cho đối phương thời gian phản ứng cơ chứ!
Ngay sau đó, một đôi bàn tay to lớn từ lòng đất vươn ra bóp chặt lấy chân Trụ Tử và Bàn Tử.
“Bùm!”
Mặt đất truyền đến một tiếng nổ vang khiến tên đội viên còn lại ngơ ngác.
Tên này quay đầu nhìn lại phía sau, nơi Bàn Tử và Trụ Tử đứng chỉ còn lại một cái hố sâu không thấy đáy, thỉnh thoảng lại truyền ra những âm thanh đáng sợ.
Sau đó lại quay đầu nhìn đội trưởng đang đứng ngây trước mặt…
Người này nhìn trước nhìn sau, không biết bây giờ mình phải làm gì…
Năng lực của linh hồn chiến trường vô cùng quỷ dị, biến cơ thể và linh hồn của mình trở thành một năng lượng công kích, trong nháy mắt vọt vào trong thế giới linh hồn của đối thủ.
Nói cách khác, sau khi Văn Vũ kích hoạt linh hồn chiến trường thì cả người sẽ ở trong trạng thái vô hình, không thể bị nhận ra, cũng không thể bị tấn công.
Tuy nhiên, năng lực này cũng có một nhược điểm rất lớn. Khi kích hoạt linh hồn chiến trường để chiến đấu với kẻ thù, một khi Văn Vũ chiến thắng thì có thể lập tức cưỡng chế được linh hồn của kẻ thù, đồng thời có thể mượn thân thể đã mất đi linh hồn của kẻ thù xuất hiện ở không gian bên ngoài.
Như vậy, nếu như những tên đồng đội của kẻ địch không để ý tới sống chết của đồng đội mà vẫn cứ nhất quyết hung hăng phát động tấn công vào cơ thể của đồng đội trong linh hồn chiến trường thì liệu có ảnh hưởng gì đến Văn Vũ không?
Văn Vũ chưa thử, cũng không muốn thử…
Chuyện này khó có thể xảy ra trong những tình huống bình thường. Kẻ địch không biết hiệu quả tỉ mỉ và phương thức hoạt động của linh hồn chiến trường, nếu nhìn thấy đồng đội trúng linh hồn chiến trường thì dựa theo tư duy của người bình thường thì nhất định sẽ muốn cứu đồng đội của mình chứ không phải trực tiếp ra tay giết chết!
Và tên thành viên còn lại trong tiểu đội của Hà Lạc tất nhiên nằm ở phạm vi “người bình thường.”
Tên này nhìn đội trưởng của mình một cái, sau đó nhẹ nhàng lay vai Hà Lạc, anh ta căn bản không biết làm thế nào phá vỡ linh hồn chiến trường!
…
Bên trong linh hồn chiến trường.
Không gian bên trong trắng tinh, cứ thỉnh thoảng lại có một nguồn sáng vọt qua.
Môi trường quen thuộc khiến Văn Vũ cảm thấy an toàn hơn rất nhiều!
Năng lực của hệ thống linh hồn đã được định vị là phương hướng phát triển chủ yếu trong tương lai, bây giờ Văn Vũ đang ở bên trong kỹ năng cốt lõi của hệ thống - Linh hồn chiến trường, tầm quan trọng của nó không cần nói cũng biết!
Linh hồn chiến trường chính là con át chủ bài của Văn Vũ, là lãnh địa của Văn Vũ, là thế giới mà ở đó Văn Vũ chính là thần!
Nhưng sau khi Văn Vũ muốn quan sát hướng đi của linh hồn Hà Lạc thì cậu bỗng phát hiện ra một chuyện - Trong này không có linh hồn của Hà Lạc.
Văn Vũ nhíu mày, quan sát không gian linh hồn chiến trường một lần nữa, nhưng vẫn không thu hoạch được gì…
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Ngay lúc Văn Vũ đang nghi hoặc thì dưới chân truyền đến một cảm giác như kim đâm khiến Văn Vũ lập tức phục hồi tinh thần.
“Không phải là…”
Trong đầu Văn Vũ đột nhiên hiện lên một khả năng, cậu cúi đầu nhìn chân mình.
Sau đó…
“Ha ha ha… Ha ha ha ha…”
Một tiếng cười điên cuồng phát ra từ miệng Văn Vũ.
“Lần này! Để ông đây xem các người chơi đùa như thế nào!”
…
“Ha ha ha… Ha ha ha ha…”
Tiếng cười của Văn Vũ vào tai Hạ Lạc như sấm cuộn bên tai, linh hồn của anh ta nổ tung tạo thành những làn sóng dập dờn.
Nhìn “người khổng lồ” trước mặt, Hà Lạc lập tức cảm thấy tuyệt vọng.
Sau khi phân tích những chuyện vừa mới xảy ra và tình hình hiện tại, Hà Lạc biết rõ mình đã trúng phải kỹ năng gì.
Nhưng biết không có nghĩa là có thể giải quyết, trong hoàn cảnh này, Hà Lạc căn bản không có bất cứ phản kháng nào!
Người khổng lồ giống như ngọn núi chậm rãi cúi người xuống. Chỉ một hành động đơn giản là khom lưng nhưng trong mắt Hà Lạc lại giống như trời sập xuống, núi cao mang theo cuồng phong thổi ép thân thể anh ta, khiến anh ta lảo đảo ngã xuống đất.
Chương 1045 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]