Vũ khí trong tay cũng rơi xuống đất.
Bên trong linh hồn chiến trường, sau khi Hà Lạc bị biến nhỏ lại thì chỉ có một thứ vũ khí duy nhất - đó là vũ khí linh hồn của anh ta.
Đây cũng là lí do khiến vừa rồi Văn Vũ cảm thấy đau đớn. Hà Lạc vung vẩy vũ khí của mình, cố gắng cứu vớt một chút tôn nghiêm, không ngừng đâm vào chân Văn Vũ…
…
Hai ngón tay như hai cây cột khổng lồ nhẹ nhàng siết lấy cơ thể Hà Lạc.
Nhưng đối với Hà Lạc mà nói, động tác đơn giản này của Văn Vũ giống như chuẩn bị kẹp nát anh ta.
Sức mạnh khổng lồ khiến Hà Lạc không nhịn được hét ầm lên.
“Anh nói cái gì? Tôi… Không… Nghe… Thấy…”
Lại tiếp tục giống như sấm sét đầy trời, Văn Vũ trơ mắt nhìn linh hồn của Hà Lạc hóa thành những đốm sáng màu trắng bay lả tả. Sóng âm hóa thành cuồng phong, lập tức thổi bay một nửa linh hồn của Hà Lạc.
Dây yêu thông thiên đã từng nói rằng những vong hồn ở đại thế giới tiên hiệp sẽ sử dụng tàn hồn còn sót lại bên trong hồn châu để sống lại lần thứ hai, nhưng tàn hồn còn sót lại ít đến đáng thương…
Văn Vũ nhớ chuyện này, nhưng lại không ngờ tàn hồn ở thế giới đại tiên hiệp nhỏ yếu như vậy, không được như người bình thường hoặc là chức nghiệp giả cấp thấp mà yếu như một con kiến!
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Văn Vũ lập tức điều chỉnh định vị của mình trong kế hoạch săn bắt khen thưởng lần này. Có linh hồn chiến trường trong tay, Văn Vũ căn bản không sợ bất cứ thổ dân nào của đại thế giới tiên hiệp!
Nhìn thể linh hồn Hà Lạc đang ra sức giãy giụa trong lòng bàn tay, trên khóe miệng Văn Vũ lộ ra một nụ cười gượng.
Sau đó hai ngón tay dùng lực bóp chết thể linh hồn Hà Lạc
Những đốm linh hồn sáng màu trắng đang bay tứ tán ra xung quanh, và thể linh hồn của Hà Lạc đã biến mất không còn dấu vết.
Tùy ý giải quyết một phá hạn giả cấp bảy cũng không làm Văn Vũ có chút dao động – Văn Vũ có được linh hồn chiến trường so với tàn hồn sống lại của dân bản xứ Đại Thế giới Tiên Hiệp, có một ưu thế quá lớn! Thậm chí ưu thế này lớn đến nỗi Văn Vũ không còn cảm thấy niềm vui khi chiến thắng nữa.
Chiến đấu dưới tính nghiền áp, đúng là không thể cảm nhận tình cảm gì mảnh liệt cả…
…
Không gian linh hồn chiến trường và thể linh hồn của Hà Lạc đã chết từ từ tan biến như một mặt kính vật, vách tường của không gian linh hồn chiến trường mang một sắc trắng thuần khiết đang vỡ vụn thành từng mảnh rồi hóa thành những đốm sáng nhỏ màu trắng.
Giây tiếp theo, Văn Vũ chỉ cảm thấy có một lực lớn lôi kéo thể linh hồn của bản thân.
Văn Vũ trong lòng hiểu rõ được kỹ năng của bản thân, bình tĩnh nhắm hai mắt lại cho đến khi lực lôi kéo thể linh hồn từ từ biến mất, lúc này Văn Vũ mới mở mắt ra.
Tên đội viên tên Hà Lạc ở phía trước đang nhìn Văn Vũ bằng vẻ mặt mờ mịt.
Đến bây giờ anh ta vẫn không rõ ràng vì sao đội trưởng của mình lại biến thành dáng vẻ của thiếu chủ điện hạ chỉ trong nháy mắt…
Thế nhưng, Văn Vũ không thể có chút nào đối với đại thiếu gia làm ra vẻ ngu ngốc kia được.
Chậm rãi giơ tay phải lên, dao động kỹ năng thuộc về linh hồn chiến trường lại dâng trào, lập tức khóa chặt người đàn ông đang ngơ ngác trước mặt.
“Linh hồn chiến trường!”
…
Một luồng ánh sáng mày đen mãnh liệt lao đến giữa cơ thể người đàn ông, không đến ba giây đồng hồ sau, cơ thể người đàn ông lại lập tức biến thành dáng vẻ của Văn Vũ giống như một ngọn đến đã bị nung chảy rồi đúc trong khuôn.
Ba người mà còn là hai đánh một, sau một hồi chiến đấu một các gần như tĩnh lặng không một tiếng động đã nhanh chóng phân định thắng thua.
Tuy nhiên, rủi ro càng cao thì lợi tức càng lớn, hai chiến trường linh hồn liên tiếp chỉ mang lại cho Văn Vũ những lợi ích không đáng kể!
Tàn hồn rốt cuộc cũng chỉ là tàn hồn mà thôi, sau khi linh hồn chiến trường thắng, tàn hồn hoàn toàn biến mất, sau khi đã bị hấp thụ vào trong linh hồn,
Văn Vũ thậm chí không thể cảm giác được cường độ linh hồn của mình tăng được thêm chút nào!
Chính là không tăng được chút nào!
Hơn nữa cơ thể bị chiến trường linh hồn trực tiếp phá hủy, điều này dẫn đến lợi ích trên cơ thể anh không còn một mảnh —— căn nguyên của Đại Thế giới Tiên Hiệp bên trong đã hoàn toàn bị lãng phí không còn chút nào!
Nếu chỉ xét riêng về mặt thu hoạch thì trận chiến này hoàn toàn vô nghĩa với Văn Vũ.
Lấy hay bỏ chút ích lợi này không trì hoãn quá nhiều thời gian của Văn Vũ – anh biết rõ nếu không có linh hồn chiến trường thì bản thân anh ở đây chỉ là một con gà yếu ớt mà bất kỳ ai đều có thể chèn ép ở khu vực Ma tộc đang chiếm cứ này. Vì vậy mà lựa chọn tốt nhất mà Văn Vũ nên thực hiện chính là bảo vệ cái mạng nhỏ này trước.
Đầu tiên anh nhặt hai chiếc nhẫn không gian rơi trên mặt đất cách đó không xa, còn chưa kiểm tra đồ vật bên trong Văn Vũ đã nhìn đến cái hố sâu không thấy đáy gần đó, hắng giọng một chút, lập tức dùng ngôn ngữ của Đại Thế Giới Tiên Hiệp hét vào bên trong hố ta.
“Lão đường, hai người trên đây tôi đã, anh ở dưới đó thế nào rồi?”
Dùng tin tức đồng đội tử vong để can thiệp quấy nhiễu một chút vào tình hình chiến trường chiến phía dưới chỗ Đường Hạo Phi – chỉ là một màn kịch nhỏ mà thôi…
…
Chương 1046 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]