Tuy nhiên, dao động năng lượng của dây yêu thông thiên thì khác —— Năng lượng tập trung càng nhiều, thì hiệu quả lại càng cao, không có bất kỳ một kẽ hở nào để Ngũ Long tranh thủ, cộng với lần dịch chuyển này quá xa, xa đến mức Ngũ Long ngay lập tức từ bỏ ý định tiếp tục đuổi theo!
Khi Ngũ Long chậm rãi quay người lại, thì anh ta liền nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Đường Hạo Phi.
Anh ta chợt nở nụ cười, ánh sáng sinh ra từ việc khởi động kỹ năng lại lóe lên quanh người Ngũ Long.
Thủ phạm chính đã trốn thoát, thì chỉ có thể túm lấy đồng phạm, như vậy thì cũng coi như không uổng chuyến này…
Đường Hạo Phi lập tức cảm thấy căng thẳng, sau đó cũng lộ ra một nụ cười.
Tên này cũng coi như một mục tiêu khiêu chiến lý tưởng đấy…
Khi ánh sáng dịch chuyển của dây yêu thông thiên lóe lên, Văn Vũ chỉ cảm thấy rằng một lực xé từ bốn phương tám hướng truyền đến – Nếu là bình thường thì Văn Vũ sẽ cảm thấy chuyện này chẳng đáng gì, nhưng vấn đề là hiện tại trên cơ thể cậu có chấn thương nặng.
Do đó, Văn Vũ không ngoài dự đoán mà ngất xỉu…
Thấy Văn Vũ hôn mê, dây yêu thông thiên liền chạm nhẹ vào má của Văn Vũ. Cùng động tác này của dây yêu thông thiên một luồng dao động năng lượng ôn hòa truyền vào trong cơ thể của Văn Vũ, tạm thời xoa dịu những vết thương trên người cậu để đảm bảo rằng Văn Vũ sẽ không chết vì bị thương nặng. Sau đó nguồn năng lượng lại một lần nữa bùng nổ, trận pháp được tạo thành từ những chữ Rune liên tục nhấp nháy, trực tiếp dịch chuyển Văn Vũ đến một nơi xa hơn…
…
"Tí tách ~ ~"
"Tí tách ~ ~"
Âm thanh tí tách cùng với cảm giác mát mẻ lan truyền từ thái dương chảy xuôi xuống bên má Văn Vũ.
Có thể là cảm giác mát mẻ này đã kích thích tới Văn Vũ, khi cậu đang rơi vào hôn mê. Nên cậu hơi cau mày, rồi nhanh chóng mở choàng mắt ra.
Sự mê mang hỗn độn trong mắt của Văn Vũ nhanh chóng được thay thế bằng sự tỉnh táo. Văn Vũ từ từ chống người dậy, và vội vàng kiểm tra vết thương trên người.
Lỗ thủng lớn ở trước ngực vẫn còn đó, nhưng nó đã ngừng chảy máu. Mặc dù vết thương này khiến cậu rất đau đớn, nhưng không gây nguy hiểm đến tính mạng. Ngoài vết thương này thì những vết thương còn lại chỉ là vết thương nhỏ, hoàn toàn không đáng ngại.
Khi cảm nhận được điều này, Văn Vũ không để tâm vào vết thương trên người mình nữa mà nhanh chóng đánh giá hoàn cảnh xung quanh.
Trong một nơi tối đen như mực, một vài sinh vật lẻ tẻ không rõ chủng loại đang phát ra những ánh sáng yếu ớt, cung cấp ánh sáng cho toàn bộ không gian tối tăm này. Từ nguồn sáng bé nhỏ lác đác như những ngôi sao trên bầu trời đêm này, Văn Vũ có thể nhìn thấy tình huống xung quanh một cách mơ hồ – Không khí ở đây có chút ngột ngạt, hai bên trái phải đều tối om om, giống như miệng của một con quái thú khổng lồ này, tất cả những điều này đều nói cho Văn Vũ biết vị trí hiện tại mà cậu đang ở là một nơi như thế nào.
Đây là một hang động…
Hoặc là một cái hang dưới lòng đất? Ai mà biết được chứ?
Tuy nhiên, tin tốt là trong phạm vi mà Văn Vũ có thể cảm nhận, thì không có bất kỳ tín hiệu nào cho thấy cậu sẽ gặp nguy hiểm - điều này mang đến một không gian hồi phục an toàn cho một người vừa tìm được đường sống trong chỗ chết như Văn Vũ.
Văn Vũ mở nhẫn không gian và lấy một đống đan dược ra. Sau đó, vội vàng nhét hết chúng vào miệng, cậu vừa nhai, vừa nói chuyện với dây yêu thông thiên.
"Cảm ơn nhé, quả nhiên là vào thời khắc quan trọng ngươi không làm ta thất vọng!"
"Hừ."
Dây yêu thông thiên bướng bỉnh hừ lạnh một tiếng.
Văn Vũ không thèm để ý đến phản ứng của dây yêu thông thiên, cậu lại hỏi: "Bây giờ chúng ta đang ở đâu?"
"Chúng ta vẫn ở khu vực mà ma tộc tấn công chiếm đóng, nơi này vẫn thuộc tầng thứ bảy của Thiên cung, vị trí cụ thể thì tôi không biết vì điểm đến sau khi dịch chuyển là ngẫu nhiên, anh hiểu mà."
Khi nghe thấy dây yêu thông thiên nói vậy, thì Văn Vũ lại hơi cau mày. Cậu vừa chịu đựng cảm giác tê nhức đến từ vết thương trên người, vừa lấy la bàn từ nhẫn không gian ra.
Những đốm sáng hiển thị trên la bàn khiến Văn Vũ thở dài.
Nếu như nói vị trí dịch chuyển của Thiên đạo thuộc khu vực chiếm đóng của ma tộc và gần sát với Vạn Tiên Minh, thì vị trí hiện tại của Văn Vũ chính là hậu phương lớn của khu vực mà ma tộc chiếm đóng, nó lớn đến mức độ nào? Văn Vũ phải thu nhỏ tỷ lệ hình ảnh trên la bàn xuống 1/10.000, tức là 1 cm trên đó tương ứng với 10.000 km ngoài thực tế, thì mới miễn cưỡng nhìn thấy những đốm đỏ đại diện cho vài người kia.
"Thật là an toàn nhỉ…"
Khóe miệng Văn Vũ giật giật, rồi không tiếc rẻ mà ‘ca ngợi’ dây yêu thông thiên một câu!
…
Sau khi tổng kết tình hình hiện tại một cách đơn giản, thì Văn Vũ lại phát hiện ra rằng tình hình hiện giờ của cậu cũng không tính là tốt đẹp.
Hiện tại, cậu và Đường Hạo Phi bị tách ra và mất liên lạc, nhưng thực ra cậu không lo lắng về sự an toàn của Đường Hạo Phi —— Thậm chí Văn Vũ còn hoài nghi rằng nếu Đường Hạo Phi sử dụng hết số lần sống lại của anh ta, thì có lẽ anh ta có thể trực tiếp đối đầu với Thiên đạo trong một thời gian ngắn…
Vấn đề rắc rối bây giờ là ở trên người Văn Vũ.
Sự khuyết thiếu trong linh hồn của những cư dân của Đại thế giới tiên hiệp, khiến kỹ năng linh hồn chiến trường của Văn Vũ phát huy tác dụng rất lớn, nhưng linh hồn của ma tộc lại không có sự điểm yếu này. Nói một cách đơn giản thì, Văn Vũ thuộc kiểu người tinh thông đấu đá nội bộ, nhưng khi đối phó với kẻ thù ở ngoài thì lại bó tay không có biện pháp. Một khi chạm trán với ma vật, thì Văn Vũ chỉ có thể cắn răng dựa vào sức mạnh của bản thân để chống trọi!
Chương 1086 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]