Nhưng Ngũ Long, La Hải và đám người của anh ta lại vừa dạy cho Văn Vũ một bài học, tên là ‘Bàn về ảnh hưởng của cấp độ đối với sức mạnh’……
Và việc Văn Vũ có thể gặp phải ma vật, thậm chí ma vật và ma chủng phá hạn cấp ở hậu phương lớn của khu vực mà ma tộc chiếm đóng hay không, thì trong lòng cậu cũng không dám chắc.
"Tóm lại là rắc rối lớn rồi…"
Văn Vũ thở dài cầm la bàn cất đi, rồi chậm rãi đứng thẳng người dậy.
Sau khi Văn Vũ làm một vài động tác hoạt động đơn giản, và xác định vết thương trên người đã không còn ảnh hưởng đến khả năng hành động của mình nữa, thì Văn Vũ liền ngắm nghía hai bên hang động và tùy ý đi tới một bên.
…
Tiếng bước chân của Văn Vũ vang lên trong hang động tối tăm, cậu chạm tay lên vách đá sần sùi, sau đó năng lực cảm nhận của cậu lan tràn ra tứ phía, cậu cố gắng tra xét tình huống xung quanh.
Tuy nhiên, phản hồi của năng lực cảm nhận không tốt lắm —— Xung quanh chỗ cậu đang đứng, chẳng có gì ngoài đất sét và đá, thậm chí cả giới U Minh cũng không thể tra xét được đến mép ngoài của lớp đất đá này.
Bây giờ cậu đang ở trong một cái hang nằm sâu trong lòng đất.
Văn Vũ đưa ra phán đoán hết sức đơn giản.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ liền dừng bước và nói với dây yêu thông thiên: "Ngươi có thể dịch chuyển ta ra khỏi đây không?"
"Phải chờ một thời gian nữa, lần giao tranh và dịch chuyển vừa rồi khiến tôi tiêu hao khá nhiều năng lượng."
"Ừm, vậy hả…"
Văn Vũ thở dài rồi tiếp tục đi dọc theo vách đá.
"Đợi đã."
Dây yêu thông thiên lên tiếng ngăn lại bước chân của Văn Vũ.
"Anh thử nhìn về phía sau đi, hình như có thứ gì ở đó."
Dây yêu thông thiên chậm rãi xuất hiện ở bên tay phải của Văn Vũ, và ra hiệu cho Văn Vũ để ý đến thứ phía sau.
Văn Vũ ngờ vực quay đầu lại, nhìn về phía sau.
…
Một đốm ánh sáng trắng giống như đom đóm chậm rãi xuất hiện trong bóng tối, sau đó nó lảo đảo bay đến trước mặt Văn Vũ.
Văn Vũ nghi ngờ mà dò xét sinh vật nhỏ bé trước mặt mình. Một hồi lâu sau, Văn Vũ nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Chỉ là một đốm sáng mà thôi, không có dao động năng lượng…"
Cậu thường phán đoán tính nguy hiểm của vật thể xung quanh thông qua dao động năng lượng, và không thể nghi ngờ rằng cách phán đoán này đáng tin cậy hơn việc nhìn mọi thứ bằng mắt thường nhiều.
Khi nghe thấy Văn Vũ nói vậy, thì dây yêu thông thiên im lặng không phát ra âm thanh nào nữa, còn đốm sáng nhỏ trước mặt Văn Vũ vẫn tiếp tục lảo đảo bay đến sâu trong hang động.
Nhìn thấy cảnh này, Văn Vũ gãi gãi đầu. Mặc dù cậu cảm thấy nghi ngờ, nhưng những bước chân của cậu vẫn không dừng lại. Cậu theo sát đốm sáng có tốc độ di chuyển không mấy nhanh nhẹn này và đi về phía sâu trong hang động —— Dây yêu thông thiên đã chứng minh khả năng bảo vệ của nó đối với Văn Vũ. Hay nói cách khác, xác suất 50% mà Văn Vũ đưa ra trước đó có thể nâng lên 70%, hơn nữa Văn Vũ cũng không cảm nhận được nguy hiểm. Khi sự an toàn của bản thân được đảm bảo, lòng hiếu kỳ của cậu lại dâng lên.
…
Tốc độ di chuyển của đốm sáng không nhanh, chỉ tương đương với tốc độ chạy nước rút 100 mét của một người bình thường mà thôi. Đối với Văn Vũ thì tốc độ này còn chưa bằng tốc độ mà cậu tản bộ.
Văn Vũ vừa theo sát đốm sáng nhỏ, vừa nghiên cứu đặc điểm của nó. Dần dần, Văn Vũ phát hiện ra một số điều thú vị…
"Nó không giống như vật thể chết…"
Sau khi quan sát và đánh giá kỹ hơn thì phán đoán của Văn Vũ về đốm sáng có một vài thay đổi —— Trên đốm sáng nhỏ này không phải là không có dao động năng lượng, chỉ là dao động năng lượng cực kỳ yếu mà thôi, yếu đến mức Văn Vũ phải quan sát chi tiết và tỉ mỉ thì mới có thể phát hiện ra.
Hơn nữa, Văn Vũ không thể phán đoán tính chất dao động năng lượng của đốm sáng nhỏ này —— dao động năng lượng trên đốm sáng này có chỗ tương tự như hơi thở sinh mệnh, nhưng cũng có một vài điểm khác hoàn toàn.
"Một sinh mệnh kỳ lạ sao? Hay nó là là một hiện tượng độc đáo mà chỉ có ở Đại thế giới tiên hiệp mới có?"
Văn Vũ còn chưa thể phán đoán ra được.
Mà khi tốc độ của đốm sáng nhỏ đột nhiên nhanh hơn, Văn Vũ mới cau mày.
"Hình như nó không có ý thức độc lập, nhưng sao nó lại đột ngột di chuyển nhanh hơn từ chỗ này…"
Nghĩ đến đây, Văn Vũ liền đưa mắt nhìn về phía sâu trong hang động.
Từ chỗ này phóng tầm mắt ra xa thì vẫn thấy chỗ sâu trong hang động tối đen như mực, không thể nhìn thấy bất kỳ điều gì khác…
Văn Vũ quan sát một lúc lâu rồi mới chậm rãi vươn tay phải ra, thử chạm vào đốm sáng nhỏ di chuyển càng ngày càng nhanh ở trước mặt.
Khi đầu ngón tay của Văn Vũ xuyên qua đốm sáng này, thì ngoài việc một luồng cảm giác mát lạnh từ đầu ngón tay lan ra khắp toàn thân khiến cậu rùng mình, thì không có bất kỳ cảm giác nào khác.
"Một thứ thật kỳ lạ……"
Văn Vũ theo sát phía sau đốm sáng nhỏ, cùng với tốc độ di chuyển càng ngày càng nhanh của đốm sáng này, bước chân của Văn Vũ cũng càng ngày càng vội vàng. Đồng thời, những vết thương trên cơ thể của cậu cũng không ngừng liền lại.
Không đến mười phút sau, các vết thương trên người Văn Vũ đã khôi phục hoàn toàn. Mà tại thời điểm này, tốc độ của đốm sáng nhỏ cũng tăng vọt lên đến mức tối đa. Vì tốc độ quá nhanh nên đốm sáng này giống như sợi dây ánh sáng vọt về phía sâu trong hang động.
Chương 1087 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]