Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1088: CHƯƠNG 1088: BÓNG NGƯỜI VÀ QUẢ CẦU ÁNH SÁNG

Mà khi thấy vậy, Văn Vũ không có bất kỳ do dự nào, toàn bộ cơ thể cậu từ từ hóa thành một tia sáng màu đen theo sát phía sau đốm sáng nhỏ. Cả hai dần dần tiến vào sâu trong hang động tối đen như mực.

Cứ liên tục di chuyển với tốc độ cao, cho đến khi trước mắt Văn Vũ xuất hiện từng tia sáng trắng thuần khiết!

Cơ thể của Văn Vũ xuất hiện từ trong hắc ám, cậu chậm rãi dừng lại bước chân.

Nguồn sáng phía trước có một chút chói mắt, Văn Vũ không thể không giơ tay phải lên để che hai mắt mình lại, khiến chúng dần thích ứng với sự thay đổi đột ngột về ánh sáng.

Đồng thời, năng lực cảm nhận của Văn Vũ cũng bắt đầu tản ra xung quanh, tỉ mỉ rà soát từng milimet đất ở phía trước.

Tuy nhiên, cậu vẫn chẳng cảm nhận được bất kỳ điều gì cả…

Lúc này, trong cảm nhận của Văn Vũ thì phía trước mặt chỉ là một hang động rộng rãi trống trải dưới lòng đất mà thôi.

Văn Vũ chỉ dùng mắt thường để quan sát và đánh giá ánh sáng trắng nổi bật ở trước mặt, rồi đề phòng cảnh giác, cẩn thận tiến lên phía trước, cho đến khi quả cầu ánh sáng khổng lồ này choán hết tầm nhìn của Văn Vũ.

Theo cảm nhận của Văn Vũ thì phía trước vẫn không có bất kỳ vật thể nào, nhưng trong tầm nhìn của Văn Vũ lại xuất hiện một quả cầu ánh sáng. Không thể nghi ngờ rằng điều này khiến Văn Vũ nhận ra, quả cầu ánh sáng kỳ lạ này có khả năng che chắn năng lực cảm nhận của cậu.

Đối với Văn Vũ thì loại cảm giác này rất tệ, bởi vì việc cảm nhận mọi thứ bằng mắt thường sẽ không hiệu quả bằng năng lực cảm nhận…

Lúc này, đốm sáng nhỏ trong tầm nhìn của Văn Vũ đã biến mất. Theo phán đoán của Văn Vũ, thì có thể là nó đã hòa vào quả cầu ánh sáng khổng lồ ở trước mặt cậu. Văn Vũ từ từ giơ tay phải lên, rồi khẽ chạm nhẹ vào quả cầu đang phát ánh sáng trước mặt…

Cảm giác khi chạm vào quả cầu này giống hệt với cảm giác mà Văn Vũ chạm vào đốm sáng nhỏ lúc trước…

"Là cùng một loại vật chất sao? Không, nói là vật chất thì cũng không đúng lắm…"

Định luận Văn Vũ về vật thể không rõ chủng loại trước mặt – chính là không biết đây là cái gì…

Sau đó, Văn Vũ đi xung quanh quả cầu. Cậu muốn thử nhìn xem có thứ gì khác ở trong không gian này hay không. Tuy nhiên, hành động này lại làm Văn Vũ phát hiện ra một điều khiến cậu giật nảy mình!

Một bóng người đột nhiên xuất hiện trong tầm nhìn của Văn Vũ. Cậu ngẩn ra, sau đó nhanh chóng làm ra phản ứng.

Cuồng Ca và Quý Động đồng loạt xuất hiện ở trên hai tay của Văn Vũ. Đồng thời cơ thể của Văn Vũ cũng dần dần trở nên mơ hồ không rõ, từng tế bào trên người Văn Vũ lập tức chuyển sang trạng thái phòng thủ.

Nhưng kỳ lạ là bóng người trước mặt Văn Vũ vẫn không động đậy.

Văn Vũ lùi về phía sau hai bước, đồng thời phóng ra năng lực cảm nhận một cách nhanh chóng. Tuy nhiên, bóng người trước mặt vẫn không xuất hiện trong cảm nhận của cậu.

"Chẳng lẽ đây là thi thể của một người đã chết nhưng không bị thối rữa và phân hủy?"

Văn Vũ chỉ có thể đưa ra đánh giá này khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nhưng chính bản thân cậu cũng không dám chắc về đánh giá của mình. Bởi vì nếu đây là thi thể, thì nó cũng không thể che giấu trước năng lực cảm nhận của cậu trong một cự ly gần như vậy.

Cho nên…

Nhưng Văn Vũ còn không kịp đưa ra lời giải thích thứ hai cho hiện tượng này, thì mí mắt của bóng người trước mặt Văn Vũ bỗng run rẩy. Sau đó người này từ từ mở mắt dưới cái nhìn đầy kinh ngạc của Văn Vũ…

"Chậc…"

Bóng người trước mắt chợt phát ra một âm thanh khinh miệt. Sau đó, người này lại một lần nữa nhắm mắt lại —— Thái độ này khiến Văn Vũ có cảm giác là người này chỉ coi cậu như một hòn đá bị gió thổi ngang qua thôi.

Không có áp lực, cũng chẳng có địch ý. Người này nhìn lướt qua Văn Vũ với ánh mắt giống như đang nhìn một người qua đường.

Thấy tình huống như vậy, Văn Vũ lại tiếp tục lùi về phía sau hai bước. Trong tâm trí cậu nhanh chóng nảy lên vô số suy nghĩ. Một lúc lâu sau, Văn Vũ từ chậm rãi cất Cuồng Ca và Quý Động đi, rồi làm động tác vái chào đối với người trước mặt.

"Tiền bối, tiểu nhân là Văn Vũ – thiếu chủ của Vạn Tiên Minh. Tiểu nhân vô tình mạo muội đến đây làm phiền đến tiền bối, hy vọng tiền bối bỏ qua cho…"

Trong trường hợp Văn Vũ không cảm nhận được bất kỳ điều kỳ lạ nào, cũng không thể phán đoán ra được thực lực của người trước mặt, thì Văn Vũ quyết đoán lựa chọn đàm phán.

Trên thực tế, bản thân Văn Vũ không phải là loại người chỉ biết động tay động chân mà không có đầu óc, không biết suy nghĩ. Đặc biệt là sau khi Văn Vũ được Ngũ Long ‘dạy cho một bài học’, cậu cảm thấy mình cần phải cẩn thận hơn khi hành động ở tầng thứ bảy của Thiên cung này, nếu có thể giao tiếp và đàm phán thì tốt nhất là không nên động tay động chân giao chiến.

Lúc này người trước mặt lại chậm rãi khoát khoát tay ra hiệu, giọng nói khàn khàn không mặn không nhạt phát ra từ miệng anh ta: "Đừng làm phiền tôi…"

Được rồi.

Thấy thái độ cao ngạo lạnh nhạt của người này, Văn Vũ quyết định lùi về phía sau vài bước.

Theo tình hình này thì có vẻ như đã tạm thời đàm phán thành công.

Văn Vũ suy nghĩ như vậy, nhưng bước chân cũng không dừng lại. Cậu đi một vòng lớn quanh hang động rỗng rãi trống trải này để quan sát.

Nhưng đáng tiếc là ngoài bóng người và quả cầu ánh sáng kia, thì toàn bộ hang động không có bất kỳ vật thể nào khác.

Chương 1088 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!