Văn Vũ đơn giản đánh giá hoàn cảnh xunh quanh, cậu cau mày nhìn một quả cầu ánh sáng khổng lồ trước mặt, sau đó ngoái đầu nhìn bóng người đang ngồi cạnh đó.
Tuổi tác của người này không lớn lắm, nhìn bộ dáng của anh ta thì chỉ khoảng 30 tuổi. Ngay cả khi người này đang ngồi khoanh chân trên mặt đất, nhưng Văn Vũ cũng có thể cảm nhận được dáng người cao to của anh ta. Quần áo trên người anh ta đều là màu đen, điều này khiến khí chất của anh ta sắc bén và ác liệt hơn.
Sau khi nhìn lướt qua chàng thanh niên này vài lượt, Văn Vũ trực tiếp thu hồi tầm mắt - Mặc dù, Văn Vũ không cảm nhận được địch ý từ trên người của chàng thanh niên này, nhưng đồng thời cậu cũng không ước lượng được sức mạnh của người này. Mà một khi Văn Vũ không thể xác định được thực lực của đối phương là mạnh hay yếu, thì cậu chỉ có thể nghĩ đến tình cảnh xấu nhất.
Đó chính là người thanh niên này có thực lực cao hơn Văn Vũ rất nhiều!
Vì vậy, không tiếp xúc, không có sự giao thoa, chính là tình trạng tốt nhất!
Nghĩ đến đây, Văn Vũ lại làm động tác vái chào một lần nữa, sau đó xoay người quay trở về đường cũ, cậu định quay trở lại hang động tăm tối lúc trước.
Nhưng giây tiếp theo, một ánh sáng trắng lại xẹt qua khóe mắt của Văn Vũ!
…
"Đây là?"
Văn Vũ cau mày nhìn về phía ánh sáng trắng vừa lóe lên.
Ánh sáng này rất quen thuộc. Suy cho cùng thì cũng vì đốm sáng này nên Văn Vũ mới đuổi theo và tìm đến tận đây, nhưng hướng hành động tiếp theo của đốm sáng này lại khiến Văn Vũ mở rộng tầm mắt.
Văn Vũ chỉ thấy đốm sáng nhỏ này nhanh chóng di chuyển, tạo ra một vệt sáng như sao băng, rồi đột nhiên lao về phía quả cầu ánh sáng —— Mà chuyện xảy ra tiếp theo lại không giống với những gì mà Văn Vũ đã dự đoán khi nãy, đốm sáng nhỏ này không trực tiếp lao vào trong quả cầu ánh sáng không lồ, mà nó bay xuyên qua quả cầu rồi nhanh chóng giảm tốc độ, chỉ chớp mắt nó liền dừng lại trước mặt chàng thanh niên kia.
Khi chàng trai thanh niên này há miệng ra, thì đốm sáng nhỏ như chịu một lực hấp dẫn vô hình, và trực tiếp bị thanh niên này nuốt vào trong bụng.
Mà phần bụng của anh ta lập tức gồ lên trông thấy, rồi dần dần xẹp xuống. Tiếp đó, Văn Vũ thấy chàng thanh niên từ từ há miệng.
Một luồng khí màu trắng phả ra từ miệng của anh ta, như một sợi dây kết nối giữa anh ta với quả cầu ánh sáng khổng lồ. Sau đó, Văn Vũ thấy chàng thanh niên này nhẹ nhàng hít một hơi…
Lúc này, luồng ánh sáng màu trắng liên kết giữa chàng thanh niên và quả cầu lại giống như một cái ống, mà chàng thanh niên lại thông qua nó hút ra một dao động năng lượng từ quả cầu này.
Văn Vũ ngay lập tức cảm nhận được sự lưu thông năng lượng qua một loạt động tác của chàng thanh niên này. Trong dao động năng lượng này, Văn Vũ chợt nắm bắt được một tia cảm giác quen thuộc…
"Sức mạnh linh hồn?"
Một tiếng lẩm bẩm trầm thấp vang vọng khắp hang động…
“Sức mạnh linh hồn?”
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang vọng trong không gian trống trải…
“Ngươi biết? Ngươi hiểu được bản chất của loại năng lượng này?”
Người này nghe được câu nói của Văn Vũ thì ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn về phía cậu.
Văn Vũ do dự một lát rồi gật đầu.
“Tôi cũng nghiên cứu một chút về sức mạnh linh hồn.”
Nắm giữ linh hồn chiến trường và linh hồn tấn công trong tay, hơn nữa còn chủ yếu tấn công bằng linh hồn nên Văn Vũ cũng không lạ lẫm gì sức mạnh linh hồn.
Người đàn ông kia nghe được câu trả lời của Văn Vũ thì vô cùng hứng thú, ngồi tại chỗ vẫy tay với Văn Vũ: “Ngươi chớ vội đi, cảm nhận chùm sáng kia xem có nhìn thấy gì không…”
Nghe người này nói vậy, Văn Vũ nhắm mắt lại, cảm nhận quả cầu ánh tráng trước mặt, nhưng lại chẳng cảm nhận được gì cả.
“Ngu ngốc, không thể cảm nhận nó bằng những phương pháp bình thường được đâu, thế thì không nhận biết sức mạnh linh hồn của nó được.”
Văn Vũ nghe thế thì hơi do dự một chút, sau đó quay đầu cười khổ: “Không thì phải cảm nhận nó như thế nào, tôi có biết đâu.”
…
Tình cảnh hết sức khó xử, một lúc sau, người đàn ông kia thở dài thườn thượt.
“Ngươi có biết dùng linh hồn nhận thức để nhận biết thế giới bên ngoài không?”
Văn Vũ lắc đầu.
“Ai giúp ngươi phối hợp các kỹ năng của hệ linh hồn?”
“Tự tôi mò mẫm…”
Người đàn ông kia lại tiếp tục thở dài, sau đó nói với Văn Vũ.
“Thôi được rồi, linh hồn tấn công, ngươi có kỹ năng này không?”
Văn Vũ gật đầu.
“Dùng kỹ năng linh hồn tấn công tự tấn công bản thân mình, sau đó cẩn thận cảm nhận một chút những thay đổi và biến hóa trong linh hồn của mình.”
Người đàn ông này nói xong thì lập tức ngậm miệng không nói thêm gì nữa, khôi phục lại trạng thái yên tĩnh như tảng đá, để Văn Vũ ngơ ngác đứng một chỗ.
Lát sau.
Đầu tiên, Văn Vũ quan sát quả cầu ánh sáng trước mặt một chút, sau đó lại nhìn người đàn ông ngồi bên kia, âm thầm nghiến răng.
Câu nói của người đàn ông khiến Văn Vũ hơi động lòng. Học thêm được nhiều kỹ năng là tốt, có thể hỗ trợ bản thân, chỉ có điều hoàn cảnh bây giờ…
Nghĩ đến đây, Văn Vũ nhanh chóng mở hồn cảnh, thả Độc Nhãn, Tinh và Victor ra ngoài. Tiếp đó, cậu lấy Vô Diện ra, nhỏ máu của Đường Hạo Phi lên nó.
Sau đó, Văn Vũ ngồi khoanh chân tại chỗ.
…
Chương 1089 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]