Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1090: CHƯƠNG 1090: LINH HỒN CHIẾN TRƯỜNG 1

Khẽ giơ tay phải lên, Văn Vũ không nhẹ không nặng đập lên người mình.

Linh hồn tấn công đã có hiệu lực, Văn Vũ cảm thấy đầu mình ong lên, sau đó…

Không có sau đó.

Sức mạnh linh hồn của Văn Vũ cao hơn sức mạnh bản thân cậu một chút, thế nên đã giảm hiệu quả của đòn linh hồn tấn công.

Nhưng đây chỉ là chuyện nhỏ, Văn Vũ tiếp tục giơ tay, đấm mạnh lên người mình.

Nỗi đau thể xác và linh hồn cùng nhau bùng phát, trạng thái tinh thần của Văn Vũ vô cùng tập trung, nghiêm túc cảm nhận những biến hóa thay đổi của cơ thể mình… Nhưng mà vẫn như trước, không cảm nhận được gì cả.

Linh hồn là một thứ vô thưởng vô phạt, linh hồn ở trên người Văn Vũ, Văn Vũ tùy tiện đấm mình hai cái là có thể tìm ra bản chất của linh hồn sao?

Đúng là nực cười…

Người đàn ông kia nhìn thấy cảnh này thì âm thầm thở dài.

Tên này đúng là ngốc chết đi được…

Người này khẽ nhấc ngón tay lên, sau đó lại nhẹ nhàng hạ xuống.

Một làn sóng năng lượng không nhìn được bằng mắt thường bắn ra từ đầu ngón tay người đàn ông kia, sau đó nhanh chóng lan tỏa trong không gian.

“Linh hồn chiến trường…”

Giọng nói của đàn ông khẽ vang lên, sau đó toàn bộ không gian xung quanh đã thay đổi.

Vô số luồng sáng đan chéo nhau, quả cầu ánh sáng tỏa ra một vầng sáng giống như mặt trời, năng lượng khổng lồ bắn tung tóe, Văn Vũ ở bên cạnh dường như biến thành một bóng tối hư vô, bên trên có chút ánh sáng lờ mờ, có thể nhìn đại khái hình dáng Văn Vũ.

Không chỉ mình Văn Vũ, ngay cả Độc Nhãn, Tinh và Victor bên cạnh cũng vậy, thậm chí ngay cả Dây yêu thông thiên trong tay Văn Vũ cũng tỏa ra ánh sáng lờ mờ.

Người đàn ông kia nhìn thấy cảnh này thì chậm rãi đứng lên…

Giống như linh hồn đã tách rời khỏi cơ thể, người đàn ông bị một luồng ánh sáng màu xám quấn lấy, linh hồn chậm rãi bước đi đến đây. Mà ở chỗ kia, thân thể người đàn ông vẫn khoanh chân tại chỗ, ngồi yên không nhúc nhích như đã chết rồi.

Linh hồn người đàn ông nhẹ nhàng đi qua Độc Nhãn, Tinh và Victor, đến thẳng trước mặt Văn Vũ.

“Đã lâu không gặp… Thông Thiên…”

“Đã lâu không gặp… Ma Chủ đại nhân…”

Dây yêu thông thiên phát ra một làn sóng tinh thần, chào hỏi Ma chủ đang đứng trước mặt.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Ma Chủ nghe Dây yêu thông thiên kể lại chi tiết tất cả mọi chuyện sau khi tiến vào Thiên Cung, sau đó gật đầu.

“Ừm.”

“Đúng là… Cực khổ cho các ngươi quá…”

“Không cực khổ, chỉ cần ngài có thể giúp chúng tôi hoàn thành tâm nguyện thì mọi sự hi sinh của chúng tôi đều là xứng đáng!”

“Yên tâm đi, sẽ có một ngày như vậy!”

Ma Chủ nói vài câu với Dây yêu thông thiên, sau đó lại dời mắt về phía Văn Vũ.

“Để ta xem một chút. Hừm, linh hồn chiến tranh, linh hồn tấn công, còn cả Hắc ám thần quang… ừm… nhìn chung cũng không tệ. Chỉ có điều, cách sử dụng và phối hợp các kỹ năng rất thô sơ, thực sự rất thô sơ…”

Ma Chủ thở dài, chậm rãi đưa tay đặt lên đỉnh đầu Văn Vũ!

Ngay lập tức, thể linh hồn của Văn Vũ run rẩy!

Văn Vũ vẫn đang tự đấm lên đùi mình. Đấm đến tận khi bắp đùi đau đớn dữ dội, cả người run rẩy liên tục mà Văn Vũ cũng không cảm giác được thay đổi gì…

“Mẹ kiếp, mình đúng là bị thần kinh mà! Tự nhiên lại đi nghe một người xa lạ nói một câu rồi tự đánh mình, đúng là…”

Văn Vũ thử một lúc lâu mà không có cảm giác gì.

Cậu khẽ thở dài, chuẩn bị từ bỏ…

Nhưng ngay giây tiếp theo, Văn Vũ cảm thấy cả người mình run lên, sau đó cả thế giới bỗng quay cuồng!

Sau đó, Văn Vũ lại thấy một Văn Vũ khác…

Loại cảm giác này rất vi diệu, Văn Vũ không cảm ứng được cơ thể mình, giống như cậu đang tồn tại một cách bí ẩn. Lúc này tầm nhìn của cậu đã thay đổi, giống như tầm nhìn của thượng đế, khả năng nhận thức được điều khiến bởi suy nghĩ, có thể chuyển đổi góc độ quan sát bất cứ lúc nào.

Hơn nữa, trước mặt mình còn có một mình khác…

Chuyện này…

Khi góc nhìn càng ngày càng gần, Văn Vũ nhìn thấy những thứ khác lạ…

Lúc này, người đàn ông đang ngồi khoanh chân kia đang được bao quanh bởi năm quả cầu ánh sáng có kích thước và màu sắc khác nhau, giống như các hành tinh quay xung quanh mặt trời. Văn Vũ thậm chí có thể cảm nhận được năng lượng quỷ dị tỏa ra từ những quả cầu ánh sáng kia.

Đang lúc Văn Vũ muốn tiến lên một bước để quan sát thì một âm thanh từ thế giới bên ngoài truyền đến.

“Điều khiển thể linh hồn của chính mình, dùng linh hồn quan sát thế giới!”

Thể linh hồn…

Chính là một Văn Vũ khác ở trước mặt mình…

Văn Vũ đã nghĩ như vậy.

Nhưng mà, đây không phải trọng điểm…

Văn Vũ nhanh chóng phản ứng lại âm thanh vừa rồi, suy nghĩ tiến thẳng vào thể linh hồn của mình.

Một giây sau, Văn Vũ ở thế giới bên ngoài đột nhiên mở mắt ra.

Mọi thứ vẫn như trước, cậu đột ngột mở mắt ra khiến mấy con hồn sủng đều ngơ ngác.

“Không xảy ra chuyện gì sao?”

Vừa mới nghĩ đến đây thì một luồng sức mạnh to lớn lại đánh lên người Văn Vũ. Giây tiếp theo, Văn Vũ lại nhìn thấy thể linh hồn của mình…

“Thực lực không đủ mà không nghĩ cách làm thế nào để cải thiện, suốt ngày trong đầu chỉ ôm suy nghĩ “có người muốn giết tôi”, ngươi học điều này từ ai vậy hả?”

Văn Vũ nghe được mấy lời này thì lập tức yên lặng.

Chương 1090 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!