“Dùng ý chí điều khiến linh hồn của chính mình, cố gắng dùng linh hồn để nhận biết thế giới bên ngoài!”
Giọng nói của người đàn ông lại tiếp tục truyền đến.
“Ông…”
“Bùm!”
Một âm thanh vang lên, Văn Vũ chỉ cảm thấy ý chí của mình đột nhiên có một làn sóng tinh thần, giống như bị say xe, suýt nữa thì nôn ra.
“Đừng nói nhảm nữa.”
“Mẹ kiếp…”
“Bùm!”
…
Quá trình điều khiển linh hồn bằng ý chí không quá khó. Văn Vũ vừa bắt đầu suy nghĩ thì thể linh hồn trước mắt cậu đã mở mắt ra.
Ngay sau đó, một lực hút từ trong linh hồn của cậu tỏa ra, nhanh chóng hút ý chí của Văn Vũ vào trong thể linh hồn.
Văn Vũ ở thế giới bên ngoài lại chậm rãi mở mắt ra, mọi thứ trước mặt đã biến thành một bộ dáng khác.
Quả cầu ánh sáng đã biến thành một mặt trời khổng lồ không có nhiệt độ, cũng may mà năng lực nhận biết không có mắt.
Năng lượng trong quả cầu ánh sáng vô cùng dồi dào. Văn Vũ có thể nhìn rất rõ ràng – đó là sức mạnh linh hồn, chỉ có điều, dưới sự dồn nén và tập trung quá mức dẫn đến tình trạng Văn Vũ không nhìn thấy được năng lượng bên trong nó.
Sức mạnh linh hồn lại tiếp tục lan tỏa ra xung quanh, ngay sau đó Văn Vũ nhìn được những con hồn sủng đang nằm trên mặt đất của mình. Sức mạnh linh hồn tỏa ra từ người chúng có sắc thái khác nhau. Độc Nhãn yếu nhất, Victor mạnh nhất, Vô Diện không có…
Còn cả người đàn ông đang khoanh chân ngồi cách đó không xa, và cả linh hồn của người đàn ông đó đang đứng cạnh thân thể Văn Vũ, linh hồn của anh ta tỏa ra một luồng ánh sáng khủng khiếp…
Văn Vũ nuốt nước bọt, chắp hai tay lại, cúi đầu vái linh hồn người đàn ông kia một cái.
“Cảm ơn tiền bối đã dạy bảo…”
Tình hình trước mắt vô cùng rõ ràng, tự Văn Vũ không thể nào làm ra chuyện “Hồn lìa khỏi xác” như thế này!
Người đàn ông phất tay một cái, nhìn Văn Vũ bằng vẻ mặt chán ghét.
“Ngươi đúng là ngu ngốc…”
Văn Vũ cười khổ một tiếng.
…
“Vận dụng thể linh hồn để nhận biết mọi thứ cũng không khác những phương pháp bình thường là mấy, chỉ có điều khi nhận biết bằng linh hồn thì có thể cảm nhận được cả sức mạnh linh hồn của những cơ thể sống khác và những thứ chứa sức mạnh linh hồn, chẳng hạn như thứ kia.”
Người đàn ông chỉ vào quả cầu ánh sáng bên cạnh.
Văn Vũ nghe người này giải thích thì quay đầu nhìn mấy con hồn sủng của mình. Bọn chúng hoàn toàn không phát hiện ra thể linh hồn của người đàn ông kia.
Trong số ba con hồn sủng, Độc Nhãn yếu nhất, sau đó đến Tinh, Victor mạnh nhất. Đây là thực lực thật của ba con hồn sủng, hồn sủng không có khả năng tăng cường sức mạnh tinh thần. Thế nên, dùng linh hồn để phán đoán thực lực của bản thân là một phương pháp khả thi!
Văn Vũ giải trừ trạng thái linh hồn nhận biết, khôi phục tầm nhìn như bình thường. Sau đó, cậu lại tiếp tục tiến vào trạng thái linh hồn nhận biết.
Đây là một cách so sánh, đồng thời đó cũng là một bài trắc nghiệm nhỏ của Văn Vũ. Với tầm nhìn bình thường và trạng thái nhận biết bình thường thì không thể nhìn thấy, cũng không thể tra ra thể linh hồn của người đàn ông kia…
Vậy thì…
Văn Vũ đột nhiên nghĩ đến một khả năng!
Nếu trong trạng thái hồn lìa khỏi xác mà thể linh hồn vẫn có năng lực phát động công kích, vậy thì đối với những đối thủ chưa quen với sức mạnh linh hồn mà nói thì đây chính là một trạng thái khủng bố vô cùng khó hiểu.
Không nhìn thấy, không chạm tới, đây là một ưu thế trong tấn công. Trong trường hợp này, khó ai có thể phản kháng được!
Văn Vũ nghĩ đến Đường Hạo Phi…
Có lẽ nhìn thấy vẻ mặt không được tự nhiên của Văn Vũ, người đàn ông kia khẽ cười một tiếng, sau đó khẽ giẫm lên đuôi Độc Nhãn.
“Gâu gâu gâu?”
“Victor, mày làm gì đấy hả?”
Victor trố mắt nhìn Độc Nhãn một chút, sau đó lại nằm nhoài ra đất không để ý.
Độc Nhãn xấu hổ, nghiêng đầu quay sang bên khác rồi lại tiếp tục nằm.
Người đàn ông thấy thế thì mỉm cười, nhún vai một cái: “Thủ đoạn nhỏ thôi.”
“Đó là kỹ năng gì thế?”
Người đàn ông chậm rãi lắc đầu: “Đây là một trong những cách sử dụng sức mạnh linh hồn, cũng giống như linh hồn nhận thức. Nhưng mà, muốn sử dụng nó thì cần có một kỹ năng… Thực ra Linh hồn nhận biết cũng cần có một kỹ năng của hệ linh hồn làm điều kiện tiên quyết!”
Người đàn ông kia nói xong thì lại mỉm cười nhìn về phía Văn Vũ.
Chỉ cần một cái liếc mắt, Văn Vũ đã cảm giác cả người mình bị anh ta nhìn thấu.
“Chà, linh hồn tấn công, linh hồn chiến trường, vừa đúng hai kỹ năng này… Hơn nữa, mấu chốt nhất là kỹ năng linh hồn chiến trường, đây chính là kỹ năng điều kiện tiên quyết! Chà chà chà, linh hồn tấn công, chậc chậc, Hồn sư, ngươi đúng là may mắn đấy. Ngươi biết không, để có được năng lực linh hồn tấn công, ta phải bỏ ra mấy trăm năm, giết chết ba hồn sư mới có được kỹ năng này đấy!”
“Linh hồn tấn công?”
Văn Vũ nghi ngờ nhìn người đàn ông trước mắt. Người này gật đầu cười: “Linh hồn tấn công là kỹ năng cốt lõi trong hệ thống năng lực của ta, thậm chí nó còn hữu dụng hơn cả năm kỹ năng cấp nội tình của ta!”
Văn Vũ hoàn toàn yên lặng, một lát sau mới chậm rãi mở miệng hỏi một câu: “Bao xa? Dùng phương pháp này thì linh hồn có thể rời khỏi thể xác khoảng cách bao xa?”
Chương 1091 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]