“Cái này tùy theo cường độ linh hồn của ngươi. Cường độ hiện tại của ngươi đủ để linh hồn của ngươi có thể xa khỏi thể xác hơn một nghìn kilomet…”
Văn Vũ đột nhiên nghĩ đến giới U Minh, nếu như cất thân thể mình trong giới U Minh, sau đó linh hồn ra ngoài phát động công kích…”
“Thế thì, nó sẽ mang lại những tổn hại gì?”
“Thể linh hồn chỉ có thể bị tấn công bằng linh hồn, cũng chỉ có thể nhận thức được linh hồn. Nhưng mà chuyện này cũng có cách giải quyết, ví dụ như vận dụng linh hồn tấn công một cách linh hoạt…”
Người đàn ông nói một nửa rồi dừng lại nhìn Văn Vũ, không nói gì nữa. Văn Vũ âm thầm nuốt nước miếng một cái.
Lát sau, Văn Vũ cúi đầu bái người đàn ông kia một cái thật mạnh mẽ!
“Sư phụ, xin hãy nhận của đồ nhi một lạy!”
Sự cám dỗ của sức mạnh không cần nói cũng biết.
Mà người đàn ông trước mặt đã mở ra cho Văn Vũ một cánh cửa mới.
Cánh cửa này không chỉ đơn thuần dựa vào tố chất thân thể và các kỹ năng, mà là khám phá và phát triển mạnh mẽ hơn, tiếp cận bản chất của năng lượng bằng nhiều phương pháp khác nhau.
Thế nên Văn Vũ không khách khí, hoàn toàn không biết xấu hổ mà cúi đầu.
Đứng trước lợi ích, cái cúi đầu của Văn Vũ chẳng đáng là gì cả.
…
“Ngươi thực sự muốn học?”
Giọng nói của người đàn ông kia vang lên, Văn Vũ lập tức gật đầu như gà mổ thóc.
Ma Chủ nhìn thấy Văn Vũ như vậy thì ngoài mặt không lộ ra cảm xúc gì nhưng trong lòng lại âm thầm thở dài.
Tên nhóc này mặc dù do chính hắn ta lựa chọn, nhưng cho dù là tính cách hay là tính khí đều không có chút phong độ nào, bây giờ nhìn lại có phần tương tự với Bạch.
“Cũng không phải là không thể dạy cho ngươi…”
Ma Chủ trầm ngâm một lát, sau đó dứt khoát nói.
“Nhưng ngươi phải giúp ta một chuyện!”
“Nhất định sẽ dốc toàn lực!”
Văn Vũ quyết đoán trả lời.
Nhưng Ma Chủ lại phất tay.
“Đừng gấp gáp như thế, ngươi nghe ta nói hết đã.”
Nói tới đây, thể linh hồn của Ma Chủ lập tức ngồi trước mặt Văn Vũ, nhìn thấy vẻ mặt cố gắng giả vờ trấn tĩnh của Văn Vũ thì rất muốn cười nhưng chỉ có thể làm bộ như không biết mấy suy nghĩ vớ vẩn của Tiểu Vũ. Hắn ta nhìn quả cầu ánh sáng to lớn, chậm rãi nói.
“Ngươi có biết thứ sau lưng ngươi là gì không?”
“Nơi tập hợp sức mạnh linh hồn? Có phải đại loại như thế không?”
“Vậy ngươi có biết ai làm ra nó không? Nó được tạo ra để làm gì?”
Văn Vũ im lặng, cậu làm sao có thể biết những chuyện này được?
…
“Vật này đúng như ngươi đoán, đó là một thứ tập hợp sức mạnh linh hồn, tác dụng giống như một kho chứa sức mạnh linh hồn khổng lồ. Một khi sức mạnh linh hồn của chủ nhân vật này cạn kiệt thì có thể hấp thu sức mạnh linh hồn dự bị ở đây, dùng nó để khôi phục và tăng cường linh hồn của mình.”
“Còn về nguồn gốc của những sức mạnh linh hồn này…”
Nói đến đây, Ma Chủ nhìn Văn Vũ, nở một nụ cười quỷ dị: “Những vong hồn ở bên ngoài đại thế giới tiên hiệp. Mỗi khi có người chết thì linh hồn của bọn họ sẽ bị quả cầu ánh sáng này hấp thụ, điểm sáng mà ngươi nhìn thấy chính là sức mạnh linh hồn của những người đã chết ở đại thế giới tiên hiệp.”
Văn Vũ nghe thế thì giật mình một cái.
Ma Chủ vẫn chưa nói hết.
“Nói đến đây chắc ngươi cũng đã đoán ra ai làm ra chuyện này rồi chứ?”
“Thiên Đạo…”
Văn Vũ nói ra cái tên này, chẳng trách Thiên Đạo lại tổ chức kế hoạch săn bắt khen thưởng. Ông ta muốn tất cả những người tham gia kế hoạch săn bắt khen thưởng chém giết lẫn nhau, mục đích cuối cùng của ông ta là muốn những người này trở thành sức mạnh linh hồn dự trữ của mình…
Thậm chí còn có khả năng “kế hoạch” này còn được Thiên Đạo tổ chức ở những nơi Văn Vũ không biết, phạm vi trải dài. Mỗi một thổ dân của đại thế giới tiên hiệp chết đi sẽ trở thành một phần năng lượng bổ sung cho quả cầu ánh sáng này.
Mãi đến tận cuối cùng…
“Những người của đại thế giới tiên hiệp trở thành công cụ, ngay cả khi họ được phục sinh bằng Hồn Châu (Quả cầu linh hồn) thì linh hồn của họ vẫn không được trọn vẹn.”
Ma Chủ nói tiếp.
“Tất nhiên Thiên Đạo cũng không thể thoát được quy luật này. Bây giờ linh hồn của Thiên Đạo có rất nhiều nhược điểm và khiếm khuyết, nhưng quả cầu ánh sáng này có thể bù đắp được tất cả những nhược điểm và khiếm khuyết đó. Đến lúc ấy, Thiên Đạo sẽ có một linh hồn hoàn chỉnh và có thể phục sinh hoàn toàn!”
“Nhưng cho dù có phục sinh hoàn toàn thì Thiên Đạo cũng không thể thoát được đặc thù nhân vật đạo cụ, dù sao thì… Một siêu cường giả cấp mười một, cho dù có mạnh hơn thì cũng không thoát được sự kiểm soát của chủ nhân.”
“Tuy vậy, ở đại thế giới tiên hiệp còn có một thủ đoạn…”
“Gọi là đoạt xác…”
“Không biết sau khi đoạt xác có thể hoàn toàn thoát khỏi những hạn chế của nhân vật đạo cụ hay không, nhưng nó là cách duy nhất, hi vọng duy nhất để có thể cải tử hoàn sinh!”
Ma Chủ nói xong thì yên lặng, chăm chú nhìn Văn Vũ.
Văn Vũ bắt đầu suy nghĩ, đầu óc xoay vòng vòng…
Nếu như tất cả mọi chuyện đều giống như người đàn ông này nói, vậy thì mục tiêu đoạt xác của Thiên Đạo là ai?
Chắc chắn không thể tùy tiện chọn một cái xác để vui đùa chứ?
Văn Vũ tự ngẫm lại bản thân mình, cho dù là thực lực, địa vị, thậm chí là vòng xã hội “Không có người thân không có bạn bè”, đều rất hoàn hảo để làm mục tiêu.
Nếu tính cả thái đội Thiên Đạo dành cho Văn Vũ nữa thì…
“Con mẹ nó… Dây yêu thông thiên, ngươi cho ta một lời giải thích!”
Văn Vũ gửi một làn sóng tinh thần đến thân thể Dây yêu thông thiên.
Dây yêu thông thiên đối mặt với lời chất vấn của Văn Vũ thì im lặng, một lúc lâu sau mới do dự trả lời: “Tôi cũng không biết gì về những chuyện này…”
…
Chương 1092 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]