May thay, tình huống xấu nhất đã không xảy ra.
Đôi mắt vô thầm chậm rãi tập trung, tia sáng màu đỏ quỷ dị trong mắt dần dần tiêu tan, chỉ còn lại chi chít tia máu.
Đường Hạo Phi chầm chậm lắc cổ, tiếng khớp xương ở cổ ma sát vào nhau khiến người khác cảm thấy ghê răng.
“Cậu trở về rồi.”
Một giọng nói trầm khàn vang lên, Văn Vũ gật đầu, sau đó hỏi : “Đây là…”
“Khụ khụ”
Đường Hạo Phi ho khan hai tiếng, sau đó từ từ cúi người ngồi bệt trên tháp thi thể, nặng nề thở dài. Lúc này Văn Vũ mới đột nhiên phát hiện tuy khí thế hiện tại của Đường Hạo Phi vẫn hung hãn, nhưng trong biểu hiện lại không thể che giấu được vẻ mệt mỏi.
“Số lần sống lại, quá nhiều rồi… người và ma vật bị giết, cũng quá nhiều…Tôi cần nghỉ ngơi một chút…”
Sự kiệt sức gần như không thể che giấu khiến Văn Vũ trầm mặc. Có thể do giết người đỏ cả mắt, hoặc cũng có thể đo sự gia tăng sức mạnh đột ngột khiến Đường Hạo Phi không kiểm soát được tâm trạng của mình, cũng có thể do sự kết hợp của thử thách khiêu chiến giả và quyết chiến sinh tử có một số tác dụng phụ chưa xác định.
Không ai biết…
Suy nghĩ đơn giản bị Văn Vũ bỏ qua, nhìn Đường Hạo Phi mệt mỏi trước mặt, Văn Vũ chậm rãi cúi người xuống, không quan tâm hoàn cảnh không tốt xung quanh, ngồi bệt xuống bên cạnh Đường Hạo Phi.
Tiện tay lấy hai điếu thuốc, nhét vào miệng lão Đường một điếu, khói thuốc nồng nặc tỏa ra. Văn Vũ nhìn “lò sát sinh” khủng khiếp phía dưới : “Nói đi, hình như đã xảy ra một số chuyện phi thường đúng không?”
“Làm gì có chuyện phi thường gì.”
Lời của Văn Vũ khiến Đường Hạo Phi bật cười, vẻ mặt thả lỏng hơn rất nhiều.
Sau đó, một quá trình “tàn sát” đơn giản được kể bởi Đường Hạo Phi.
…
Sau khi Văn Vũ bị dây yêu thông thiên dịch chuyển đi, chỉ còn lại Đường Hạo Phi một mình đối mặt với Ngũ Long.
Kết quả là Đường Hạo Phi bị Ngũ Long treo lên đánh…
Đường Hạo Phi đã sống lại hai lần vẫn không đủ sức đánh bại Ngũ Long.
Tuy thử thách khiêu chiến giả đã đưa ra cảnh báo, nhưng thực lực vẫn có sự khác biệt, kết quả của “cuộc đối đầu sòng phẳng” giữa hai bên rất rõ ràng, Đường Hạo Phi chết, Ngũ Long bị thương nhẹ…
Sau đó, “cuộc đối đầu không sòng phẳng” bắt đầu
Sau khi Đường Hạo Phi sống lại lần thứ ba đã hoàn toàn có thể theo kịp tốc độ nhanh như chớp của Ngũ Long, hơn nữa khả năng tấn công còn mạnh hơn Ngũ Long một bậc. Kết quả là Ngũ Long chạy trốn, Đường Hạo Phi đuổi theo.
“Đuổi kịp rồi?”
Đường Hạo Phi lắc đầu, sau đó lại gật đầu.
“Lúc đầu thì không đuổi kịp, nhưng sau đó…”
Sau đó, chủ nhân tuyệt đối của khu vực này, ma tộc, phản ứng kịp. Sau đó, toàn bộ khu vực bị ma tộc chiếm đóng lập tức trở nên hỗn loạn.
“Xuất hiện một đám đông ma chủng cấp 7, cấp phá vỡ giới hạn cũng có…Ừm, những con tôi giết cũng có thể lên đến hàng trăm con. Tôi vừa đuổi theo Ngũ Long, vừa đối phó với đám ma vật đuổi theo phía sau. Đuổi được khoảng nửa ngày, ma vật ngày càng nhiều, cũng có một số ma vật mạnh hơn đến, sau đó tôi bị vây kích, lại chết một lần nữa…”
“Lần thứ bốn rồi?”
Đường Hạo Phi gật đầu : “Lúc đó trạng thái của tôi có chút không bình thường rồi, trong đầu đều là giết giết giết. Lúc đó tôi nghĩ đám ma vật này phiền phức như ruồi nhặng vậy, dù sao cậu cũng không ở đó, xung quanh toàn là kẻ địch, tôi liền giết hết bọn chúng. ”
“Sau đó tôi đi theo Ngũ Long đến đây…”
“Cái thứ đó !”
Đường Hạo Phi chỉ vật thể hình trụ tròn bị vỡ như một cây cột chống trời khổng lồ ở phía xa.
“Có lẽ là một vũ khí chiến lược của ma tộc, tôi chưa kịp phản ứng đã bị bắn một phát, tôi lại chết lần nữa.”
Đường Hạo Phi nói xong câu này trầm mặc một hồi, sau đó xòe tay giơ ra năm ngón tay.
“Sau lần thứ năm chết đi sống lại, ý thức của tôi đã mơ hồ rồi, chỉ biết có giết giết giết, trong đầu hoàn toàn không có ý nghĩ gì khác…Đợi đến khi tôi mở mắt ra, chỗ này đã biến thành bộ dạng như bây giờ.”
Nói xong, Văn Vũ và Đường Hạo Phi đều im lặng.
Một lúc sau, giọng nói khàn khàn yếu ớt của Đường Hạo Phi vang lên.
“Tôi tổng kết lại một chút, có lẽ là cảm giác cô đơn giữa sự sống và cái chết, và cảm giác thay đổi sức mạnh sau khi sống lại khiến đầu óc tôi choáng váng. Xem ra chết đi sống lại năm lần trong khoảng thời gian ngắn có lẽ chính là giới hạn của tôi rồi…”
Văn Vũ dập đầu thuốc, sau đó vỗ vai Đường Hạo Phi
Nghe câu nói này của Văn Vũ, Đường Hạo Phi mở miệng cười lớn, nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Giơ ra bốn ngón tay.
“Bốn lần nhé, cậu sẽ bận rộn rồi…”
…
Tuy nhiên, tình trạng thực tế không giống như Đường Hạo Phi nói…
Đường Hạo Phi không thể cảm nhận được, Văn Vũ khoảng thời gian trước cũng không thể cảm nhận được.
Tuy nhiên hiện tại, Văn Vũ đã chuyển đổi cách nhận thức thông thường sang nhận thức linh hồn, lại có thể mơ hồ cảm nhận được chỗ không ổn trong trạng thái của Đường Hạo Phi. Linh hồn của anh ta đang trong trạng thái yếu ớt chưa từng thấy…
Đây không phải là sự yếu ớt của sức mạnh. Hiện tại linh hồn của Đường Hạo Phi vẫn giống thể chất cơ thể trên người anh ta, thậm chí vượt xa trị số sức mạnh linh hồn của Văn Vũ, nhưng căn bản không che giấu được cảm giác yếu ớt vô cùng kỳ lạ.
Càng mạnh…
Càng yếu…
Chương 1103 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]