Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1104: CHƯƠNG 1104: HUY HOÀNG THIÊN UY

Loại trạng thái này Văn Vũ không thể hiểu được.

“Thử thách khiêu chiến giả và quyết chiến sinh tử?”

Dao động tinh thần quen thuộc xẹt qua trong đầu Văn Vũ, nhìn ma chủ ở phía xa, Văn Vũ im lặng gật đầu.

“Ngài biết?”

“Ha Ha”

Ma chủ cười một cách kỳ lạ.

“Đương nhiên biết.”

“Vậy anh ấy bây giờ…còn cảm giác linh hồn…”

Ma chủ im lặng một hồi, lúc lâu sau một giọng nói thì thầm mới truyền đến tai Văn Vũ.

“Cái này gọi là…”

“Cái giá của sức mạnh !”

“Lực lượng đại giới?”

Văn Vũ nghi hoặc hỏi, cũng không có được câu trả lời, sau khi ma chủ nói xong “Lực lượng đại giới” thì không nhiều lời, chỉ là ủ rũ cúi đầu vẽ vẽ trên mặt đất, không biết đang nghịch gì nữa.

Mà Đường Hạo Phi bởi vì quá mệt nên không nói thêm gì nữa, trong nhất thời giữa thành trì Ma Tộc Nặc Đại trở nên tĩnh lặng.

Mãi đến khi Văn Vũ cảm giác bên tay phải động đậy.

“Choáng sao? Trên mặt đất có nhiều thi thể ma vật như vậy, có không ít điểm Thể chất cơ thể, cậụ một mình xử lý hết sao?”

Không thể không nói, nếu không có dây yêu thông thiên “châm chọc khiêu khích”, Văn Vũ đã thực sự quên chuyện này…

Năng lượng ôn hòa không ngừng tiến vào bên trong cơ thể của Văn Vũ, không ngừng tăng Thể chất cơ thể cua Văn Vũ – Thể chất cơ thể tăng lên kéo theo cường độ linh hồn tăng lên, mà sau khi dây yêu thông thiên biến dị cũng có thể hấp thu được lực lượng linh hồn.

Điều này sẽ tạo nên khoảng cách lớn giữa cường độ linh hồn và cường độ thân thể của Văn Vũ, may mà hệ thống kỹ năng đã xác nhận Văn Vũ, nên không cần lo lắng về vấn đề này.

Năng lượng huyết nhục Ma Tộc cuồn cuộn không ngừng khiến Văn Vũ tăng nguồn năng lượng vĩnh viễn. Tuy rằng thong thả nhưng kéo dài - nhiều thi thể ma vật như vậy cũng đủ để Văn Vũ ăn no một trận.

Thậm chí vì tiết kiệm thời gian, Văn Vũ còn nghĩ để Độc Nhãn ra cùng hưởng chung bữa yến tiệc ác ma do Đường Hạo Phi mang đến.

Ma chủ đùa nghịch Truyện Tống Trận, Đường Hạo Phi nghỉ ngơi, Văn Vũ hấp thu huyết nhục ma vật.

Chỉ có ba người ở gần thành phố cũng coi như tìm được việc để làm. Nếu không tính thi thể chất đầy đất và những mảnh dây leo quỷ dị trải dài thì đây có thể là một màn tương đối hài hòa.

Nhưng sự tốt đẹp luôn ngắn ngủi.

Ma chủ cảm nhận được có thứ đang tới, ngước lên nhìn bầu trời đầu tiên.

“Ầm”

Giống như âm thanh tiếng trống nổi lên trầm đục vang vọng từ xa xa, sau đó vang vọng cả tầng thứ bảy Thiên Cung.

Văn Vũ mở hai mắt, động tác trên tay ma chủ nhanh chóng hơn.

“Đây là…”

“Phải, đến rồi, cuộc chiến đã bắt đầu rồi, cậu cố gắng nhanh một chút.”

Ma chủ vừa dứt lời, lại “Ầm” một tiếng, giây tiếp theo, Văn Vũ chỉ cảm thấy thân thể bỗng nhiên chìm xuống giống như có một cỗ áp lực vô hình bao phủ toàn bộ trời đất.

“Làm sao vậy?”

Đường Hạo Phi ở bên cạnh hỏi – Trải qua thời gian nghỉ ngơi ngắn thì trạng thái Đường Hạo Phi tốt lên không ít.

Nghe thấy Đường Hạo Phi hỏi, Văn Vũ cười khổ một tiếng.

“Vừa rồi tôi đắc tội với Thiên Đạo, hiện tại có vẻ đại sư huynh của tôi đến gây phiền toái với tôi…”

Có thể là nhận thấy được không khí hơi ngưng trọng, dây yêu thông thiên và Độc Nhãn không cần Văn Vũ nhiều lời, động tác “nhặt xác” lập tức nhanh chóng hơn.

Tuy nhiên, ma vật bị Đường Hạo Phi giết quá nhiều…

“Hoạt động nhặt xác” chưa được một nửa thì bầu trời nhân tạo trên đỉnh đầu đã xuất hiện biến hóa.

Ánh sáng nhân tạo treo trên bầu trời cao dần tối xuống giống như một tấm băng gạc treo trên bầu trời.

Cơn gió lạnh lõe thê lương dần ổn định, cùng lúc đó, Văn Vũ cũng cảm giác được sự lạnh lẽo tiêu điều trong không khí tăng lên một bậc.

“Tí tách…”

“Tí tách…”

Trong trạng thái nhận thức của linh hồn, Văn Vũ cảm nhận sức nóng của trời đất giảm dần, sau đó, những hạt mưa trên bầu trời nhân tạo rơi xuống – quỷ mới biết Thiên Cung mưa như thế nào!

Hạt mưa càng lúc càng lớn, sắc trời càng lúc càng tối, không đến ba giây đồng hồ, những hạt mưa vốn đang rải rác trong nháy mắt đã biến thành mưa như chút nước.

Mưa rơi lên người Văn Vũ khiến cậu cảm nhận được sự lãnh lẽo ngấm vào cơ thể, trong nháy mắt mang đi phần lớn thể lực cơ thể.

Giây tiếp theo!

“Răng rắc” một tiếng nổ vâng lên, ánh sáng xẹt ngang qua bầu trời, ánh sáng chói mắt xuyên qua màn trời, trong lúc mơ hồ Văn Vũ cảm nhận giống như trong không trung có hơn mười bóng dáng kỳ quái, giống như có hàng nghìn sinh vật nhỏ bé bao vây quanh đó.

“Đi mau.”

Ma chủ hét lớn làm thức tỉnh Văn Vũ, lập tức thu hồi Độc Nhãn và Dây yêu thông thiên, Văn Vũ bế Đường Hạo Phi tiến tới chỗ ma chủ.

Trên mặt đất, Trận Tống Truyện quỷ dị do ma chủ vẽ ra lóe lên ảnh sáng ảm đạm, một góc của Trận Tống Truyện chưa được hoàn thành, lúc này, ma chủ đang đẩy nhanh thời gian hoàn thành.

Văn Vũ không làm ảnh hưởng đến động tác của ma chủ, cậu ngẩng đầu lên nhìn trời lần nữa, giống như đáp lại hành động bình thường của Văn Vũ, một đạo thiên lôi hung mãnh cắt ngang phía trân trời, mà nơi chiếu rọi của thiên lôi khiến Văn Vũ mơ hồ cảm giác được bóng dáng của hình thù kỳ quái trên bầu trời, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã lu mờ đi một nửa.

“Ma vật nơi này, không thể không đánh.”

Ma chủ sốt ruột nhưng trong lòng vẫn thản nhiên nói ra lời nói thể hiện sức chiến đấu của Ma Vật ở bảo địa.

Chương 1104 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!