Một suy nghĩ đột ngột léo lên trong đầu Văn Vũ, cậu ngẩng đầu nhìn lên khoảng không bầu trời, lại nhìn sang ma chủ, thuận miệng hỏi một câu.
“Không phải anh nói ma vật đột phá giới hạn cấp mười không khác biệt lắm so với cường giả cấp mười một sao?”
“Tôi nói là Ma tộc chân chính, không phải ma tộc biến hóa! Tuy rằng chênh lệch rất lớn giữa cường giả cấp mười một và người phá giới hạn cấp mười, tuy nhiên chêch lệch này có thể dùng số lượng để bổ sung, trời đấy cũng không phải tiên đế thông thhiên …thế giới này mấy trăm người mới có một nhân vật tuyệt thế, mười đánh một có thể miễn cưỡng chống lại, dáng vẻ không giống như hiện tại…chém…”
Ma chủ thuận miệng nói, động tác trên tay tạm dừng lại.
“Được rồi.”
Văn Vũ cúi đầu nhìn góc cuối cùng của Trận Tống Truyền đã hoàn thành.
…
“Đi vào.”
Ma Chủ vừa nói xong, Văn Vũ nhanh chóng kéo Hạo Phi đi vào giữa vòng tròn Trận Tống Truyện.
Sau khi ma chủ thấy Văn Vũ và Đường Hạo Phi đã vào bên trọng Trận, ma chủ cũng vào giữa Trận Tống Truyện.
Khẽ cắn đầu ngón tay, một giọt máu đen đặc sệt chảy ra từ đầu ngón tay của ma chủ và trực tiếp nhỏ xuống Trận Tống Truyện
Giây tiếp theo, ánh sáng Trận Tống Truyện chợt bừng sáng.
Nhưng mà, ngay lúc đó, trên bầu trời xẹt qua một tia chớp, sau đó, mây mù giống như ngưng tụ thành khuôn mặt ở giữa bầu trời.
“Tiểu sư đệ…Cậu đúng là làm người khác kinh ngạc mà…”
Một câu đơn giản kèm theo tiếng nổ vang trời “ầm ầm”, toàn bọ không khí tầng thứ bảy thiên cung giống như ngưng kết lại, sau đó, khuôn mặt trên bầu trời giống như đá mà từ trên trời giáng xuống.
Trong nháy mắt, Văn Vũ cảm thấy trời đất tầng thứ bảy Thiên Cung, sụp đổ!
Thiên uy huy hoàn, không gì khác hơn…
Ngay cả Đường Hạo Phi bên cạnh cũng bị khuôn mặt to lớn đang đến gần làm cho anh ta dại cả người không lấy nổi một tia dũng khí phản khác.
“Đi!”
Trong mờ mịt, Văn Vũ cảm thấy ma chủ quát lớn ở bên cạnh, sau đó trời đất quay cuồng.
Khi Văn Vũ phục hồi lại tinh thần thì cảnh tượng trước mắt đã thay đổi.
Thành trì rải đầy thi hài trên mặt đất đã biến mất mà thay vào là lối đi nhỏ hẹp, ẩm ướt và âm u.
“An toàn!”
Tiếng nhắc nhở của ma chủ truyền vào tai, Văn Vũ cùng Đường Hạo Phi thở ra một hơi hờn dỗi.
Cho dù lực lượng linh hồn của Văn Vũ tăng mạnh, cho dù Đường Hạo Phi có thể quyết chiến sinh tử năm lần thì đối mặt với cường giả cấp mười một khủng bố thì sức mạnh của bản thân họ quá mức nhỏ bé.
Ma chủ liếc nhìn Đường Hạo Phi và Ôn Ngọc vẫn còn đang kinh ngạc, trong miệng không mặn không nhạt phun ra một chữ: “Dù sao cũng là cường giả cấp mười một, thời điểm người ta ở cấp năm chỉ sợ không bằng các người hiện tại, thực lực cũng kém không xa, thế nào, còn muốn dùng thực lực cấp năm đấu với cường giả cấp mười một?”
Một câu nói xong, ma chủ lộ ra biểu tình cười nhạo, sau đó kéo ống tay của Văn Vũ kéo cậu về phía trước.
…
Đường hầm không quá dài, tràn ngập mùi vị ma khí, cùng moọt mùi ác ý không rõ từ đâu khiến Văn Vũ bất giác ghê tởm.
“Nơi này là tầng thứ bảy thiên cung, thuộc chi nhánh thủ lĩnh – phân bộ ma cung bát cực, mùi cậu ngửi được chắc là công pháp tu luyện ma đạo có gần giống hơi thở của tôi.”
“Tuy rằng mùi khó ngửi nhưng đối với cơ thể con người không có tổn thương.”
Sau khi nói xong hai câu đơn giản, phía trước xuất hiện một bóng người.
…
“Ai đang tới…”
“Lạch cạch.”
Không đợi thủ vệ trông coi nơi này nói hết lời, ma chủ đã ném ra một vật giống lệnh bài.
Thủ vệ nhìn qua lệnh bài sau đó thi lễ cung kính với ma chủ.
“Bạch đâu? Gọi cậu ta đến gặp tôi.”
Không để ý biểu tình ngạc nhiên của thủ vị, phong cách hành sự của ma chủ đơn giản thô bạo.
Nhưng thủ vệ bối rối, đầu tiên nhìn ma chủ sau đó Văn Vũ và Đường Hạo Phi phía sau, lại nhìn lệnh bài. Giống như nghĩ tới cái gì, trên mặt lập tức cười tươi, cung kính nói với ma chủ.
“Mời các vị đi theo tôi, tiểu nhân tiến vào thông báo.”
Nói xong, thủ vệ này lập tức lấy ra một vật giống bộ đàm, nói ngắn gọn vài câu rồi quay người dẫn ba người đi sâu vào trong hầm.
“cạnh…cạnh…cạnh…”
“Cạnh…cạnh…cạnh…”
Tiếng bước chân vội vàng vang lên, , trong một đường hầm tối tăm, ánh lửa xanh thẫm u ám lơ lửng xung quanh, khiến thông đạo giống như một Quỷ Vực, cộng với tiếng la hét và tiếng than khóc vọng ra phía xa, tình cảnh này khiến tiếng bước chân làm cho người ta nhịn không được rùng mình.
Bước chân càng lúc càng nhanh, cho đến khi chủ nhân bước chân chạy tới trước một cánh cổng thép đóng chặt.
“Báo cáo đại nhân, người mà đại nhân Bạch giao phó chú ý đã tới rồi.”
Lời này vừa nói xong, ma trơi trong thông đạo bùng sáng, sau đó, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau cánh cửa.
“Đã biết.”
Giọng nói trầm thấp bình thản, nhưng trong môi trường u ám và chật hẹp này, những tiếng vọng không ngừng dao động, đột nhiên khiến giọng nói trở nên kỳ quái và đáng sợ.
Nghe được những lời này, chủ nhân của bước chân thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau khi hành lễ đơn giản thì thối lui giống như muốn trốn càng xa.
Thấy một màn này, giọng nói không rõ phía sau cánh cửa cười nhạo, sau đó, âm thanh vang lên một lần nữa.
“Bạch, ma chủ tới rồi.”
…
Chương 1105 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]