“Vâng.”
Tiếng đáp lại không mặn không nhạt, ánh mắt Bạch vẫn nhìn về thi thể đóng băng trước mắt.
Thi thể trần truồng giống như đang ngủ bên trong khối băng, những đường vân quỷ dị màu đỏ tươi dọc theo cơ thể, ở trong ánh sáng xanh biếc đạm bạc giống như hết sức nổi bật.
Giọng nói phía sau vang lên một lần nữa.
“Thế nào, coi như vừa lòng”
Bạch gật đầu.
“Vừa lòng không thể lại vừa lòng, đúng rồi, kỹ thuật ghép linh hồn có vấn đề gì không?”
“Không có vấn đề, theo lý luận mà nói kỹ thuật này không có vấn đề, tôi đoán ma chủ cũng sẽ không dùng thủ đoạn với chuyện này.”
“Được, cậu nói không thành vấn đề thì tôi yên tâm.”
Bóng người phía sau Bạch không nặng không nhẹ khích lệ - Về phương diện linh hồn, Bạch hông hiểu mà người ma đạo trong đại thế giới tiên hiệu đối với nghiên cứu linh hồn sâu rộng nhất chỉ sợ cũng chỉ có người phía sau anh ta.
Bạch như nghĩ tới điều gì lại mở miệng lần nữa.
“Đúng rồi, khối thân phận mới này của tôi đã tra được thân phận chưa?”
Trong bóng đêm, giọng nói lẩm bẩm vang lên lần nữa, một lúc sau, âm thanh ẩn giấu bên trong mở miệng nói lần nữa.
“Vạn Bình, chức nghiệp giả cấp năm đỉnh cao, chức nghiệp hồn ma ba thể, ừm, độ hòa hợp chức nghiệp này đối với linh hồn dị chủng cũng coi như xuất sắc, thảo nào có thể giết được nhiều mẫu vật như vậy, còn về thân phận trên trái đất…”
“Không có danh sách, không có thế lực, người cô độc, à? Thật thú vị.”
Trong bóng đêm, tiếng bước chân vang lên, một bóng người chỉ cao một mét rưỡi bước chậm rãi đi ra từ trong bóng đêm đưa cho Bạch một cuốn vở da đen.
Bạch chăm chú nhìn lại.
“Vạn Bình, không người thân, không bạn bè. Kẻ thù có hai người – Văn Vũ có cừu ón, đòng thời có tên trên danh sách truy nã của quân đội, cùng một gã khác là chức nghiệp giả Diệp Nam, có mối thù sinh tử.”
Phía dưới viết lại bộ dạng diện mạo và thực lực đại khái của Văn Vũ và Diệp Nam.
Nhìn đến người này, Bạch cười nhạo một tiếng, kích hoạt dòng năng lượng màu xanh lá cây sẫm, xé cuốn sổ da màu đen trên tay thành từng mảnh!
“Thay đổi bộ dạng và dung mạo của anh ta chút, anh ta khiêu khích nhiều người quá.”
Hai cái tên cùng với quân đội địa cầu, hai cái tên vô cùng đơn giản nhưng giữa hai cái tên đó có một cái đại biểu cho người độc hành có thể lực cường đại nhất địa cầu.
“Không giúp anh ta báo đại thù sao?”
Dáng người yếu ớt trêu chọc nói.
“Tôi nào có tâm tư đó, vất vã lắm mới có cơ hội sống sót một lần, thành thành thật thật mà sống sót, nhìn phong cảnh, ăn cái gì đó ngon, ngủ cùng người đẹp, cái gì cũng đều tốt! Đúng rồi, tên Vạn Bình này, linh hồn trong thên thể anh ta đều tiêu tán hết rồi?”
“Đều tiêu tan hết rồi, thực tế, Vạn Bình này ở Huyết Hồn Giáo, trước khi cậu tìm một chức nghiệp giả địa cậu thì Vạn Bình này đã là một thí nghiệm của Huyết Hồn Giáo, bộ dạng bị ép đến mức này, lúc đưa đến đây đã là một người chết.
Bạch nghe thấy vậy khẽ gật đầu.
“Mài gọt một lần nữa, tôi cũng không muốn làm chuyện hỗn loạt hai cái linh hồn đoạt xá một thân thể.”
“Được.”
Nghe thấy lời nói của bóng người kia, Bạch khẽ thở phào nhẹ nhõm, tầm mắt một lần nữa tập trung trên thi thể của Vạn Bình.
Sau một lúc lâu, Bạch khẽ liếm liếm miệng, xoay người đi ra ngoài cửa.
Thủ vệ dẫn đường đi tới phòng tiêp khách, người phục vụ cung kính dâng trà bánh, sau đó chính là chờ đợi.
Thời gian chờ đợi cũng không dài, khi Văn Vũ cảm nhận được sự lặng lẽo như hơi thở của băng giá đến thì một bóng người đã xuất hiện.
Người cao 2m, thân hình gầy yếu, đường nét trên khuôn mặt cũng rõ ràng đoan chính nhưng cũng chỉ bình thường. Ấn tượng đầu tiên của Văn với Bạch chính là một người xa lạ cao lớn – điều này so với cường giả cấp mười một còn kém xa.
Sở dĩ có thể phân biệt hình bóng trước mặt này là Bạch bởi vì hơi thở tản ra từ người trên người này giống với hương vị của trời đất – Người đứng ở đó, mắt thường có thể nhìn thấy nhưng không cảm nhận được hơi thở dao động, cho dù là cảm giác linh hồn thì Văn Vũ cũng chỉ có thể mơ mơ hồ hồ nhìn thấy thân thể linh hồn mờ mịt trong thân thể màu trắng, nhưng không thể cảm nhận được thực lực của linh hồn thân thể.
“Sư tôn.”
Không đợi mấy người Văn Vũ mở miệng, Bạch đã cung kính hành lễ vấn an với ma chủ.
Thấy một màn như vậy, trái tim của Văn Vũ được đặt xuống.
Ma chủ vẫn giữ vẻ mặt không quan tâm như mọi khi, vừa ăn điểm tâm trên bàn vừa gật đầu, truyền một làn sóng tinh thần đến Bạch.
Nội dung cụ thể thì Văn Vũ không cảm nhận được nhưng dựa theo phán đoán của Văn Vũ hẳn ma chủ đem những chuyện vừa phát sinh để chuyển đến cho Bạch.
Đợi làn sóng tinh thần truyền lại xong, Bạch cau mày, một lúc sau, Bạch mới chậm rãi gật đầu nhìn về phía Văn Vũ và Đường Hạo Phi.
…
“Người thiên đạo này, tôi rất quen thuộc.”
Bạch vừa nói xong, một bên bước đi thong thả tới ghế dựa lớn ở trung tâm phòng khách, đặt mông ngồi xuống.
“Tuổi hai người chúng ta gần giống nhau, được cho là cùng một thế hệ, cho tới nay, chính đạo có Thiên Đạo và Ma Đạo có Bạch đều được coi là những người đứng đầu cả một thế hệ mới ở đại thế giới tiên hiệp.”
Chương 1106 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]