Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1107: CHƯƠNG 1107: BỐ TRÍ 1

“Vừa nãy sư tôn đã nói rõ tình huống với tôi, Thiên Đạo vì chuyện cá nhân mà nhốt sư tôn tôi một thời gian dài như vậy, tôi phải đi tìm Thiên Đạo để hỏi cho rõ ràng, tôi cũng muốn biết thực lực hiện tại của Thiên Đạo đã mạnh đến mức nào rồi.”

“Theo lời sư tôn, vị huynh đệ này chính là người của Thông Thiên Tiên Đế, thiếu chủ của Vạn Tiên Minh đúng không?”

Đầu tiên Bạch thể hiện thái độ của mình, sau đó nói chuyển uyển chuyển đến thân phận giả của Văn Vũ.

Văn Vũ do dự một chút, sau đó gật đầu.

“Hắc hắc…”

Bạch cười quái dị hai tiếng: “Không nghĩ tới, không nghĩ tới, Thông Thiên tiên đế một đời vang danh, sau khi lúc chết lại phải nhìn thấy cảnh đệ tử sát hại con mình, đồng môn tương tàn, mệt giúp cho cái tên còn tự xưng là chính đạo…”

Bạch không nặng không nhẹ cười trào phúng hai câu, sau đó hiên ngang lẫm liệt nói: “Tiểu huynh đệ yên tâm, cậu ở chỗ tôi đây, nếu Thiên Đạo có tới tôi sẽ tiếp hắn ta.”

Nói chuyện xong, Bạch lập tức vỗ tay, hai người ngoài cửa tiến vào phòng tiếp khách.

"Đến đây, sắp xếp một phòng cho hai vị khách. Đưa họ đi nghỉ ngơi thật tốt."

Văn Vũ nhất thời sửng sốt, người kia thật là đơn giản rõ ràng lại trực tiếp, sau khi Bạch đến nơi thì nhanh chóng giải quyết sự việc, Văn Vũ còn chưa nói xong một câu thì Bạch đã quyết định xong mọi chuyện.

Có lẽ cảm nhận được cảm xúc của Văn Vũ, ma chủ nhấp chất lỏng trong chén lên miệng, một làn sóng tinh thần truyền tới đầu Văn Vũ.

“Bạch là như vậy, cậu ta nói giúp chúng ta giải quyết Thiên Đạo thì tất nhiên cậu ta sẽ ra tay, chuyện này cậu yên tâm, chuyện có tiến triển gì tôi sẽ thông báo cho cậu.”

“Hai vị đại nhân, mời đi theo tôi.”

Giọng người phục vụ cùng lúc vang lên.

Văn Vũ nhìn thấy Đường Hạo Phi ở bên cạnh mệt mỏi, lại nhìn về phía ma chủ và Bạch đang ngồi yên ở chỗ cũ, do dự một chút mới đứng dậy chào tạm biệt.

“Hắc hắc hắc hắc…”

Văn Vũ cùng Đường Hạo Phi mới vừa đi, Bạch lập tức liên tiếp cười quái dị.

“Danh sách một và danh sách hai người địa cầu?”

“Cậu biết?”

“Vô nghĩa! Tôi có thể điều tra rõ ràng được tư liệu hai người bọn họ! Nói cách khác, tên kia, người mà cậu chuẩn bị sao?”

Bạch nhẹ nhàng bĩu môi, chỉ về hướng của Văn Vũ sau đó giọng điệu trầm thấp bổ sung một câu: “Thì ra là tôi sao?”

Nghe câu đó, ma chủ chần chờ một chút, sau đó chậm rãi lắc đầu.

“Không, không quá giống nhau.”

Nghe tới đây, ma chủ cũng không nhiều lời, Bạch cũng không có hỏi nhiều.

“Chuyện lần này, tôi sẽ ra tay, nhưng ông phải đồng ý với tôi một điều kiện.”

“Chuyện gì?”

“Ông cho tôi kỹ thuật cấy linh hồn, tôi đã tìm được vật dẫn, sau khi chuyện này kết thúc, tôi cần ông giúp tôi trấn…”

“Được, cái này gọi là phục vụ sau bán, tôi đồng ý.”

Ma chủ đồng ý.

“Còn có chuyện tình cụ thể vừa rồi ông chưa nói rõ ràng, rốt cuộc ông cần tôi làm cái gì? Không thể ngăn trở Thiên Đạo sao?”

“Không.”

Ma chủ buông chén trong tay xuống, giọng điệu ngưng trọng nói: “Tôi cần cậu giết ông ta.”

“Hắc hắc…”

Tiếng Bạch cười quái dị một lần nữa lại vang vọng cả toàn phòng khách: “Ông thực sự xem trọng tôi, thực lực hai người chúng ta chênh lệch như thế nào không phải ông không biết?”

“Đương nhiên tôi biết nhưng tình huống này không giống với…”

Nói đến người này, ma chủ mím miệng lại, sau đó khóe miệng mấp máy, một làn sóng tinh thần nhanh chóng truyền đến tai Bạch.

Vẻ mặt Bạch từ từ cứng lại, một lúc sau, vẻ mặt không rõ bi thương hiện lên dần dần hiện lên trên mặt Bạch.

“Đã như thế này rồi…tôi hiểu rồi…”

Sau khi đi theo người phục vụ vào phòng đã chuẩn bị.

Dọc theo đường đi, Văn Vũ vẫn lo lắng đề phòng, biểu hiện vừa rồi của Bạch ở trong mắt Văn Vũ vẫn vô cùng quái dị.

Trái lại Đường Hạo Phi một bên, không chút nào bối rối – anh ta giống như cái xác không hồn theo sát phía sau Văn Vũ.

“Anh có việc gì không?”

Nhìn thấy trạng thái Đường Hạo Phi, Văn Vũ cau mày, nhẹ nhàng đẩy thân thể Đường Hạo Phi.

“a…a?”

Phản ứng chậm lại hơn nữa thần chí mê mang không rõ.

Từ góc độ nhận thức linh hồn, cảm giác yếu đuối kỳ quái trong linh hồn của Đường Hạo Phi đang chậm rãi tiêu tan - từ góc độ nhận thức, đây là một biểu hiện tốt, nhưng từ góc độ biểu hiện bên ngoài, trạng thái của Đường Hạo Phi càng ngày càng tệ.

Văn Vũ muốn thảo luận về thái độ của Bạch với Đường Hạo Phi rồi chậm rãi ngậm miệng lại.

Bộ dạng hiện tại của Đường Hạo Phi, hoàn toàn không thể đánh giá được điều gì…

“Nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Văn Vũ thở dài một tiếng khẽ vỗ vỗ bả vai Đường Hạo Phi.

Trước đưa Đường Hạo Phi vào trong phòng khách, nhìn Đường Hạo Phi ngẩn người nằm ở trên giường, Văn Vũ cau mày đi theo người phục vụ trở lại phòng khác.

“Giết! Giết! Giết!”

“Giết sạch đám ruồi bọ này!”

“Ầm!!!”

“Tiếng nổ lớn và tiếng than khóc vang vọng phía chân trời, quanh quẩn trong đầu liên tục không ngừng.

Đây là mơ…

Nhưng biết rõ là mơ, Đường Hạo Phi vẫn như cũ không thể thoát khỏi loại trạng thái này——giống như là một loại quỷ nhập tràng, ý thức rõ ràng minh mẫn, nhưng thân thể không bị khống chế chút nào.

Hình ảnh mơ hồ từ trong đầu Đường Hạo Phi không ngừng lóe lên.

Không chỉ là vừa mới chiến đấu cùng với cảm giác cô đơn trong lúc sinh tử, mà còn nhiều hơn…

Ác mộng của kiếp trước, đồng đội ở kiếp trước, thuận buồm xuôi gió ở kiếp này, và hiện tại cùng nắm quyền tối cao…

Chương 1107 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!