Đi dọc theo đại điện nơi Thông thiên tiên đế bế quan, đồng thời giọng nói trầm thấp của Thông thiên tiên đế quanh quẩn bên tai Thiên Đạo, đồng thời cũng truyền vào trong lòng Văn Vũ.
“Trong khoảng thời gian ta bế quan, cũng không phải đang củng cố thực lực của mình. Thật ra mà nói, hiện tại thực lực của ta đã đạt tới đỉnh, cũng không tăng lên được nữa…”
Nói đến này, Thông thiên tiên đế phát ra tiếng cười tự giễu.
“Ta bế quan mấy năm nay vẫn luôn suy nghĩ một chuyện…”
Sau đó, chính là sự im lặng. Mãi cho đến khi Thông thiên tiên đế dẫn theo Thiên Đạo đi tới trước cửa nhỏ đang lập lòe chỗ sâu trong đại điện.
“Ta đang nghĩ đến liệu có cách gì có thể gửi con đi, để con thoát khỏi thế giới đã chú định sẽ rơi vào cảnh khổ đau này hay không.”
Nói xong câu đó, Thông thiên tiên đế véo ra một vết ấn trên tay, sau đó, tia sáng trên cửa nhỏ sáng hơn.
“Đây là thành quả của ta. Nó được tách ra từ một không gian ảo khác bên ngoài đại thế giới Tiên Hiệp. Ta gọi nó là Thiên Ngoại Thiên Vạn Cổ Thần Cung…”
Nói đến đây, khóe miệng Thông thiên tiên đế nở nụ cười nhàn nhạt, quay đầu nhìn Thiên Đạo.
“Nhưng kế hoạch này không thành công. Vạn Cổ Thần Cung vẫn không thoát khỏi năng lực khống chế của chủ nhân, cho nên đoạn thời gian này, ta lại kết nối với một sự tồn tại khác, định ra một kế hoạch khác.”
“Thiên Đạo, con của ta, hiện tại ta muốn hỏi con một câu, con có nguyện ý vì ta mà dâng ra tất cả của con không…”
Thiên Đạo im lặng. Sau một lúc lâu, ông ta kiên quyết gật đầu.
“Được!”
Thông thiên tiên đế phát ra một trận cười to sảng khoái. Lúc này, nhìn qua cả người ông ta dường như có tinh thần hơn không ít.
“Sắp xếp kế hoạch cụ thể đã được ta đặt trong Vạn Cổ Thiên Cung. Sau khi con đi vào, thì tự mình kiểm tra xem. Hiện tại, ta dạy con phương pháp mở ra Vạn Cổ Thiên Cung.”
Thông thiên tiên đế nói xong, lập tức lấy vật phẩm từ trong nhẫn không gian ra.
Văn Vũ chăm chú nhìn.
…
Thứ xuất hiện trong tay Thông thiên tiên đế là một chiếc chìa khóa bằng đồng. Chiếc chìa khóa chỉ to bằng lòng bàn tay, trên đó không có hoa văn phức tạp, thoạt nhìn thì đó là chìa khóa của một dân cư bình thường trong đại thế giới Tiên Hiệp.
Nhưng mà, khi nhìn thấy chiếc chìa khóa này, ánh mắt Văn Vũ nhất thời dao động.
Giọng nói của Thông thiên tiên đế truyền đến.
“Chìa khóa là một phương diện, tiếp theo, còn có làn sóng tinh thần và ấn ký linh hồn để mở được chiếc chìa khóa này.”
Thông thiên tiên đế nói xong, lập tức nói rõ chi tiết cho Thiên Đạo về phương pháp kích hoạt chìa khóa, không, đây thậm chí không phải nói với Thiên Đạo, mà như thể đang nói với Văn Vũ, từng chi tiết, từng bước đi và thậm chí là từng tần số của làn sóng tinh thần. Thông thiên tiên đế nói chi tiết mấy lần.
Mãi đến khi tất cả kết thúc, lúc này Thông thiên tiên đế mới khởi động chìa khóa.
Ánh sáng trong cánh cửa nhỏ từ từ hòa vào chiếc chìa khóa cho đến khi cánh cửa nhỏ biến mất hoàn toàn. Mà trên chiếc chìa khóa chợt sáng lên một tia sáng, rồi từ từ tan biến, lúc này Thông thiên tiên đế mới thở phào nhẹ nhõm.
“Chính là như vậy đi…”
Giọng điệu hơi mệt mỏi của Thông thiên tiên đế thông báo cuộc trò chuyện giữa cha con kết thúc.
Nhưng Thiên Đạo không ngờ tới chính là đây lại là lần giao lưu cuối cùng giữa hai cha con…
…
Hình ảnh lại tua đi nhanh chóng. Văn Vũ nhìn thấy Thiên Đạo tiến vào Vạn Cổ Thần Cung, sương mù mờ mịt bao phủ một không gian nhỏ. Ở trung tâm của lục địa bị chia cắt này, dường như độc lập với thế giới, một gác mái nhỏ chạm khắc rồng phượng, trông vô cùng bắt mắt.
Văn Vũ nhìn thấy Thiên Đạo tiến vào trong gác mái nhỏ, cầm lấy quả cầu ánh sáng ảm đạm đặt trên bàn, hấp thụ và trải nghiệm thông tin có trong đó.
Văn Vũ tất nhiên không thể nào biết nội dung cụ thể, sau đó Thiên Đạo lập tức truyền tống ra khỏi Vạn Cổ Thần Cung, trực tiếp tuyên bố bế quan.
Sau đó lại chính là sự trống trải tĩnh mịch trong thạch điện bế quan…
Sự tĩnh mịch này thẳng đến khi sóng âm trên đỉnh đầu ầm ầm nổ vang rất lớn!
…
Trong mông lung, Thiên Đạo dường như nghe thấy tiếng rống giận tuyệt vọng của Thông thiên tiên đế truyền đến trên đỉnh đầu: “Chủ nhân! Chủ nhân!!!”
Mối liên kết trong huyết mạch dần dần yếu đi, đồng thời, một nỗi buồn man mác dâng lên tận đáy lòng không kiểm soát được.
Tiếng đập cửa vang lên, âm thanh hoảng sợ ngoài cửa truyền vào trong tai Thiên Đạo.
“Thiên Đạo đại nhân, Tiên Đế chết rồi, chết trong tay chủ nhân…”
Trong tình huống đã dự liệu nhưng vẫn khiến tâm trạng của Thiên Đạo dao động kịch liệt. Văn Vũ có thể nhìn thấy tuyệt vọng và phẫn nộ trên mặt Thiên Đạo, sau đó chính là sự thương cảm, sau đó chậm rãi chuyển hóa thành sự bình tĩnh.
“Biết rồi…”
Nhưng chuyện xấu thành đôi.
Trên thực tế, thời kỳ cuối của đại thế giới Tiên Hiệp, Thông thiên tiên đế bế quan thời gian dài không ra ngoài. Sự tồn tại của Thông thiên tiên đế đã trở lên có cũng được không có cũng được của đại thế giới Tiên Hiệp.
Tin tức khiến cho toàn bộ đại thế giới Tiên Hiệp rơi vào vạn kiếp bất phục còn ở phía sau…
“Túy Đai Nhân dẫn theo tám phần phá hạn giả cấp bảy của đại thế giới Tiên Hiếp đến nương nhờ chủ nhân. Tất cả cột đá trao đổi biến mất, người bảo vệ bảo địa cũng không thấy tung tích… Thiên Đạo đại nhân, đại thế giới Tiên Hiệp bị bỏ rơi sao…”
“Ầm!”
Cửa đá vỡ tan thành từng mảnh, hơi thở phía sau cánh cửa tỏa ra sự lạnh lẽo khiến lòng người run sợ.
Chương 1120 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]