Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1121: CHƯƠNG 1121: THIÊN ĐẠO 8

“Bỏ rơi? Không! Từ trước tới nay, chúng ta đều không bị bỏ rơi! Chúng ta cũng vĩnh viễn sẽ không lựa chọn tự bỏ rơi mình!”

“Thông báo với tất cả sinh mệnh của đại thế giới Tiên Hiệp… Chúng ta thề tồn vong cùng đại thế giới Tiên Hiệp!”

Thề tồn vong cùng đại thế giới Tiên Hiệp…

Nói thì thật dễ nghe, nhưng dù cho có bao nhiêu lời thế, bao nhiêu quyết tâm thì sự chênh lệch thực lực, đồng thời cũng không ngăn cản được xu hướng suy tàn của đại thế giới Tiên Hiệp…

Văn Vũ quả thật không nỡ nhìn thẳng hiện trường của trận chiến tiếp theo…

Nói dễ nghe một chút thì gọi là kéo dài hơi tàn, nói không dễ nghe thì chính là một đám người già yếu bệnh tật. Khi đối mặt với những binh lính được trang bị vũ khí, thì tất cả đều bị tàn sát theo từng đội.

Cũng ngay trong Thiên Ngoại Thiên tầng mười của thiên cung, cường giả cấp mười một Thiên Đạo của đại thế giới Tiên Hiệp cùng với minh chủ Đại La của Vạn Tiên Minh cùng đối mặt với vòng vây của hàng trăm con Chủng Ma phá hạn giả cấp mười, mãi cho đến khi chỉ còn hơi thở cuối cùng.

Chủ nhân biến mất. Thiên Đạo đến chết cũng không thể trở thành trình tự số 1.

Đồng thời, Thiên Đạo đến chết vẫn nhớ rõ giao phó của Thông thiên tiên đế, không đi xem thứ mà tiên đế để lại trên bức tranh…

Có lẽ trong ký ức mà Văn Vũ không tra kỹ đến, tâm lý phản nghịch của Thiên Đạo bộc phát, lặng lẽ đi nhìn bức tranh mà Thông thiên tiên đế để lại rồi…

Ai mà biết được chứ.

Hình ảnh chậm rãi biến mất. Tình cảnh trước mắt Văn Vũ dừng lại khoảnh khắc cái chết của Thiên Đạo.

Hai mắt ông ta vô hồn chứa đầy sinh mệnh, khoảnh khắc cuối cùng giãy giụa và tuyệt vọng, dường như lặng lẽ lên án trời xanh vô tình. Người ông ta đầy máu và vết thương, hơn nữa, xung quanh trải rộng đều là xác chết. Văn Vũ lại có nhận thức sâu sắc về trận mạt thế này…

Trong trí nhớ, đối với Văn Vũ mà nói, sức mạnh của Thiên Đạo quả thật chính là muốn mà không thể thành, phất tay một cái không gian vỡ tung, thậm chí là dưới toàn lực có thể khiến trời đất rung chuyển, nhưng dù vậy, ông ta vẫn chết trong tay Ma tộc!

Càng đáng buồn hơn là dù cho Thông thiên tiên đế đã hiểu âm mưu của chủ nhân cùng với chân tướng của mạt thế từ lâu, nhưng lại bị hiện thực tàn khốc đả kích đến mức mất hết dáng vẻ, đến chết cũng không tìm được cách cứu vớt đại thế giới Tiên Hiệp, thậm chí là thoát khỏi khống chế của chủ nhân.

Một tia nghi ngờ xuất hiện trong lòng Văn Vũ – Đổi lại là mình, thì mình có thế làm được tốt hơn không?

Đáp án vô cùng xác định, không thể!

Văn Vũ không có chút tin tưởng nào là mình có thể làm được như Thông thiên tiên đế, thậm chí là xuất sắc hơn Thiên Đạo.

Vậy thì rốt cuộc con đường phía trước ở đâu…

Ý tưởng trong đầu ồ ạt xuất hiện ra. Văn Vũ xem xong ký ức của Thiên Đạo, cậu không những không giải được chân tướng, mà còn rơi vào sự mờ mịt hơn.

Cái gọi là chân tướng, rốt cuộc là như thế nào. Rốt cuộc, bộ mặt chân chính và mục đích của chủ nhân là gì.

Đủ loại suy nghĩ, khiến Văn Vũ sứt đầu mẻ trán…

Mãi đến khi một âm thanh trầm thấp ấm áp vang lên bên tai.

“Tiểu sư đệ…”

Văn Vũ ngạc nhiên quay đầu lại, trong mông lung, cậu chỉ thấy thân hình mơ hồ của Thiên Đạo đứng bên cạnh mình nở nụ cười, sau đó…

Ông ta giơ ngón trỏ lên, nhẹ nhàng dí vào trán Văn Vũ.

Giây tiếp theo, Văn Vũ chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Chờ đến khi phục hồi lại tinh thần, Văn Vũ đã xuất hiện ở thế giới bên ngoài bị tàn phá!

“Phù… Phù!”

Thình lình xảy ra cảnh tượng thay đổi khiến trong lòng Văn Vũ run sợ. Cậu giơ tay lên, nhẹ nhàng sợ trán mình.

Chỗ vừa bị Thiên Đạo chạm vào nổi lên chút lạnh lẽo. Ngoài trừ điều này ra, Văn Vũ không có bất cứ cảm giác nào khác.

Trong trí nhớ, Văn Vũ nhớ lại tính cách của Thiên Đạo cùng với nụ cười trên thân ảnh mờ ảo của Thiên Đạo xuất hiện lúc cuối cùng, Văn Vũ miễn cưỡng mới bình tĩnh lại được.

Nhìn xung quanh, thân thể trên mặt đất của Thiên Đạo đã biến mất – Dưới chiến trường linh hồn, xác chết không còn sót lại, Thiên Đạo cũng không ngoại lệ!

Mà bóng dáng của Ma chủ cũng không thấy đâu. Trên bề mặt của Ma Cung Bát Cực rộng lớn chỉ còn có mình Văn Vũ mà thôi…

Văn Vũ từ từ hồi phục tâm trạng của mình. Sau một lúc lâu, cậu nhẹ nhàng gọi Dây yêu thông thiên.

“Nghĩ kỹ rồi sao?”

Câu hỏi kỳ quái truyền ra từ trong miệng Dây yêu thông thiên, lại đổi lấy câu trả lời kiên định của Văn Vũ.

“Nghĩ kỹ rồi!”

“Ngươi phải biết rằng với thực lực hiện tại của ngươi, nếu ngươi không để ý tới chân tướng gì đó thì có thể sống rất dễ chịu, cũng có thể sống được lâu hơn, nhưng một khi ngươi hiểu một phần chân tướng…”

“Rất nhiều khi, vô tri không nhìn thấy lại là một chuyện xấu.”

“Không!”

Văn Vũ trả lời vô cùng kiên định: “Quần của tôi cũng đã cởi rồi, anh còn nói cái này với tôi?”

Ngữ điệu không đàng hoàng khiến Dây yêu thông thiên cứng họng. Sau đó, giọng của Văn Vũ trầm xuống: “Huống chi, mục đích anh mang tôi tới đây còn không phải vì những điều đó sao?”

“Chân tướng, cái gọi là cuộc gặp mặt của Ma, đạt được ứng dụng cấp cao của năng lực hệ linh hồn, ừm, còn phải tính cả phương pháp thăng lên cấp mười một vừa nhìn thấy trong trí nhớ của Thiên Đạo, cùng với Vạn Cổ Thiên Cung…”

Chương 1121 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!