Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1124: CHƯƠNG 1124: DIỄN CHO AI XEM, LẠI XÂM PHẠM ĐẾN AI 3

Âm thanh mượt mà nhanh chóng biến thành một chuỗi tiếng tạp âm khiến Văn Vũ đau não, cậu nhanh chóng thu ngón tay lại. Văn Vũ bối rối nhìn bức bích họa trước mặt.

“Đây là tình huống gì vậy?”

Lời nghi vấn buột miệng thốt ra, ý Văn Vũ là muốn dò hỏi Dây yêu thông thiên, nhưng lại không ngờ có một âm thanh khác trả lời.

“Làm sao vậy, không xem được sao? Ngứa sao? Có phải có một loại cảm giác giống như táo bón không?”

Giọng nói quen tai đập vào màng nhĩ của Văn Vũ với giọng điệu giễu cợt, gần như ngay lập tức, Văn Vũ nhanh chóng nhận ra chủ nhân của giọng nói.

Nếu lỗ tai Văn Vũ không nghe nhầm, thì giọng nói này mình cũng đã nghe qua từ trong bức tranh…

Văn Vũ lập tức im lặng lại, mà giọng nói còn đang tiếp tục…

“Có thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi không? Ừm, chắc là không rồi, vậy thì ngươi đã nghe qua câu nói ‘lòng hiếu kỳ hại chết mèo’ rồi chứ…”

“Cho nên, hiện tại, trình tự số 2 của ta, ngươi còn muốn nhìn thêm nhiều thứ khác hơn không?”

Gần như trong nháy mắt, Văn Vũ đã phản ứng lại, lời nhắc nhở cuối cùng của Thông thiên tiên đế có ý gì.

Diễn kịch, diễn kịch!

Diễn cho ai xem? Một là cho Văn Vũ xem, khiến người đa nghi như Văn Vũ dỡ xuống phòng bị, khiến quân cờ Văn Vũ diễn chân thật như theo kịch bản đã định.

Nghiêm khắc mà nói, Văn Vũ không tính là khán giả, Văn Vũ chỉ là diễn viên thôi.

Mà giờ phút này, khán giả chân chính đang đứng ở bên cạnh mình!

Chân tướng của mạt thế, đã xâm phạm lợi ích của ai? Vấn đề này Văn Vũ không cần suy nghĩ, trực tiếp là có thể đưa ra đáp án —— xâm phạm lợi ích của chủ nhân!

Mà chủ nhân…

Văn Vũ nghĩ tới Thông thiên tiên đế đã từng nói qua với mình: “Chủ nhân không gì là không làm được…”

Giữa sự hoảng hốt, Văn Vũ nghĩ tới toàn bộ quá trình trong bảo địa thiên cung. Từ lúc bắt đầu, cho dù là ma vật hay là dân bản xứ của đại thế giới Tiên Hiệp, hay là Dây yêu thông thiên, thì bảo địa này đều không có bất cứ uy hiếp gì với mình. Mặc dù có uy hiếp, thì dưới sức mạnh của Ma chủ, Dây yêu thông thiên và Thiên Đạo, thì cũng sẽ không gây ra bất kỳ can thiệp nào trong toàn bộ quá trình!

Uy hiếp chân chính đến từ chính chủ nhân.

Văn Vũ muốn hiểu rõ chân tướng, tương đương với việc gãi râu cọp của chủ nhân, mà năng lực của chủ nhân đảm bảo khả năng thu thập tin tức của ông ta vượt xa tưởng tượng của Văn Vũ, hơn nữa bảo địa xuất phát từ tay của chủ nhân.

Điều này tương đương với việc Văn Vũ vẫn luôn ở trên địa bàn của chủ nhân, làm những việc xâm phạm đến lợi ích của chủ nhân dưới sự giám sát của chủ nhân!

Đây là một trở ngại mà Văn Vũ đã bỏ qua từ đầu đến cuối, nhưng dù sao cũng không thể vượt qua nó!

Đối với Văn Vũ mà nói, thái độ của chủ nhân mới là mối uy hiếp lớn nhất đối với toàn bộ thiên cung, mà lúc này, khoảng cách giữa Văn Vũ và chủ nhân chỉ là vài mét…

PS: Chân tướng hẳn là không được tiết lộ hoàn toàn vào thời điểm này. Ở cấp thứ năm, nếu lộ ra thì cũng sẽ dang dở, nhưng đại khái có thể đoán được một số điều thông qua ký ức của Thiên Đạo và những hình ảnh lẻ tẻ mà Văn Vũ vừa nhìn thấy.

Và để giải đáp thắc mắc của một số bạn sách về việc tại sao Thông thiên tiên đế lại thà nhìn người của mình chết hơn là tiết lộ chân tướng.

Để tôi làm một phép tương tự, nếu người nào đó bị bệnh nan y, lựa chọn của anh ta không có gì khác hơn là hai điểm, treo mạng hoặc trực tiếp đi tìm chết, chỉ để lộ ra một chút thôi.

Sự im lặng của Văn Vũ không thể đổi lấy sự thương hại và đồng cảm của chủ nhân.

Giống như có một con gián trên giường của mình mà còn chui vào chính nội khố và muốn thăm dò kích thước của mình vậy…

Không bị đánh chết tại chỗ đã là lòng nhân từ lớn nhất của chủ nhân rồi.

Lúc này chủ nhân chẳng qua là tâm trạng thảnh thơi vì đã khống chế đại cục và với thái độ trêu chọc nhìn con bọ nhỏ nhảy nhót trong lòng bàn tay của mình.

“Còn muốn xem gì nữa?”

Giọng chủ nhân lại vang lên, vẫn điềm đạm như cũ và ngữ khí đầy mỉa mai.

Văn Vũ nuốt nước bọt, khốn khổ quay đầu lại, sau đó Văn Vũ nhìn thấy hình dáng giống như một ông lão hiền từ kia.

Mái tóc bạt hoa tiêu và khuôn mặt hiền hậu, lúc này Văn Vũ giống như một tên lưu manh bị dồn vào góc tường, một chân chống đất, một chân trèo lên tường, ôm vai, nhìn bộ dạng đầy trêu chọc của mình, trong mắt hiện lên nụ cười và sâu bên trong là sát khí đang bốc lên hừng hực, điều này khiến cho Văn Vũ rùng mình một cái.

“Này, bình tĩnh đi… Tôi cũng không phải quái vật ăn thịt người, nói chứ dáng vẻ hiện tại của tôi rất phù hợp với thẩm mỹ của con người các ngươi, không nói tới phong thái hào hoa thì cũng xem là khuôn mặt nhã nhặn, vậy nên nhóc con đừng sợ, trả lời ta, còn muốn xem gì nữa không?”

Văn Vũ lắc đầu, nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Không muốn nữa…”

Nụ cười chủ nhân nhạt dần đi.

“Trả lời sai rồi!!!”

“Bốp.”

Búng một ngón tay…

Thân dưới của Văn Vũ bị đánh tan thành từng mảnh tại chỗ, huyết tương đặc sệt trộn lẫn với bọt thịt bắn tung tóe khắp nơi, giống như thuốc nhuộm bị hất tung trên mặt đất, tô điểm thêm chút màu sắc diễm lệ cho hành lang dài tối tăm.

Chương 1124 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!