Trên trán Văn Vũ lấm tấm mồ hôi lạnh, một mặt là thể xác đang đau đớn, mặt khác là sợ chủ nhân nói đánh là đánh.
Chủ nhân nổi giận, chủ nhân không vui, thực lực chủ nhân quá mạnh, ngài ấy một khi không vui thì sẽ dễ dàng giết ngay mình…
Sự phán đoán đơn giản lướt qua tâm trí Văn Vũ, nỗi đau thể xác càng khiến Văn Vũ thấu hiểu được sự tàn khốc của hiện thực.
Chủ nhân cúi người xuống, một tay túm lấy tóc của Văn Vũ, đưa Văn Vũ lên trước mặt.
“Tôi hỏi cậu lần nữa, muốn xem gì nào?”
Đầu óc của Văn Vũ lắc lư như gà mổ thóc.
“Good boy!”
Chủ nhân lại mỉm cười, một tiếng “bốp” lại một cái búng tay nữa…
Cảm giác nhột nhạt do xương cốt và huyết nhục phát triển thoáng qua, khi Văn Vũ phản ứng, thân dưới của cậu đã xuất hiện cảm giác trở lại.
…
“Theo ta.”
Chủ nhân ngoắc ngón tay về phía Văn Vũ, sau đó xoay người đi sâu vào thông đạo, giống như một hướng dẫn viên du lịch nhiệt tình giới thiệu câu chuyện về điểm du lịch này cho du khách.
Tuy nhiên, “danh lam thắng cảnh” này không có câu chuyện nào cả…
Chủ nhân cũng không cần giải thích với Văn Vũ…
“Cái này không được, cậu không thể xem!”
Chủ nhân khua tay, một tia sáng màu trắng bắn ra, tia sáng giống như mạng nhện phủ kín bức tranh treo tường, ánh sáng lờ mờ trên bức tranh treo tường biến mất khỏi nhận thức của Văn Vũ – bức tranh bị chủ nhân phong ấn, ừm, một lần nữa…
“Cái này cậu cũng không thể xem.”
Một bức tranh treo tường khác bị phong ấn, có thể tưởng tượng rằng với sức mạnh của chủ nhân thì không ai có thể phá vỡ phong ấn do ngài đặt ra.
“Cái này cũng không được!”
Văn Vũ giống như tù nhân ra pháp trường, đi theo chủ nhân, nhìn ánh sáng trên tay chủ nhân không ngừng lóe lên, phong ấn từng bức tranh ở nơi mà ngài đi qua!
Nhục nhã? Đúng, đây là sự sỉ nhục!
Ít nhất trong mắt Văn Vũ, những gì đang xảy ra bây giờ chính là sự sỉ nhục trắng trợn của chủ nhân!
Tuy nhiên, đối với chủ nhân, đây có thể chỉ là loại hứng thú xấu xa trong cuộc sống dài đằng đẵng của ngài thôi…
Cho đến khi cả hai đến nơi sâu nhất của hành lang bằng đá.
…
Không còn con đường nào ở cuối hành lang, ở điểm kết thúc chỉ là một bức tranh.
Tới đây, chủ nhân cuối cùng không khua tay như một phản xạ, thay vào đó đứng tại chỗ chống cằm và như đang trong trạng thái suy nghĩ.
Người phàm phải suy nghĩ, thần linh liền bật cười…
Thế nhưng giây phút này, chủ nhân không hổ là một vị thần, thậm chí ngài còn mạnh hơn nhiều các vị thần Phật trên trời trong các câu chuyện thần thoại từ xưa tới nay!
Vì vậy Văn Vũ không cười, chỉ đang chờ đợi… chờ đợi phán quyết cuối cùng từ chính chủ nhân…
Sau một hồi yên lặng, chủ nhân mới quay đầu, nở nụ cười với Văn Vũ.
“Cái này, cậu có thể xem, muốn xem không?”
Ngựa quen đường cũ, Văn Vũ gật đầu dứt khoát.
Sau đó, chủ nhân nhường đường, nở nụ cười và làm động tác “mời” Văn Vũ.
…
Bức tranh lạnh lẽo khiến Văn Vũ không khỏi giật mình, sau đó, âm thanh và hình ảnh cùng thâm nhập vào đầu của Văn Vũ.
Trên đại lục rộng lớn, một cuộc đọ sức chấn động kèm theo làn sóng tinh thần, giống như một cuộn tranh đang từ từ hiện ra trong tâm trí Văn Vũ.
“Chủ nhân có lệnh, giết chết Thông thiên tiên đế!”
“Giết! Giết thông thiên giả, đặc quyền tăng lên một cấp!”
“Làm trái chủ nhân, đại nghịch bất đạo, trời đất không dung!”
Âm thanh hỗn loạn vang lên bên tai Văn Vũ, theo âm thanh, Văn Vũ nhìn thấy vô số hình bóng uy nghiêm, một hình bóng lẻ loi cao ngạo từ đằng xa ùn ùn kéo tới lướt qua.
Giống như trận cuồng phong, dao động năng lượng trên mỗi hình bóng không khác lúc Thiên Đạo mạnh nhất là mấy, vô số hình bóng tập hợp lại với nhau, khí thế khơi động thấm chí khiến không gian như một tấm gương vỡ nứt, sau đó nhờ khả năng tự chữa lành mà không gian lại khôi phục, trở lại ban đầu.
Cảnh tượng càng ngày càng gần, lần này, Văn Vũ đã nhìn thấy rõ ràng dung mạo của Thông thiên tiên đế.
…
Hình bóng cao to vạm vỡ, khuôn mặt anh tuấn cương nghị, không chút chán chường như trong ký ức của Thiên Đạo, Thông thiên tiên đế lúc này giống như một người khổng lồ đội trời đạp đất, đối mặt với kẻ địch ùn ùn kéo đứng yên mà vẫn áp đảo.
Giây tiếp theo, bốn luồng sáng phóng ra từ cơ thể Thông thiên tiên đế.
Tay phải cầm kiếm, tay trái cầm buồm, dây yêu thông thiên quấn quanh cơ thể Thông thiên tiên đế, đồng thời trên đầu một vật thể hình cầu phát ra ánh sáng mặt trăng thượng tuần nhấp nháy không ngừng…
“Hôm nay, ta dạy cho các ngươi một đạo lý…”
Thông thiên tiên đế từ từ nâng cờ trời bằng tay trái.
“Các ngươi là cẩu, còn ta là người.”
Luồng sáng màu xám phóng ra từ cờ trời, chốc lát, khung cảnh biến sắc, sương mù xám xịt bao trùm tất cả quân địch đang lao tới trước, sau đó là những tiếng la hét thảm thiết không ngớt bên tai.
“Để làm một chú chó tốt hơn thì các ngươi đầu rơi máu chảy, ta cũng không hiểu tại sao khi đối mặt với ma tai dũng khí lớn của các ngươi đâu!”
Thần kiếm Lục Thiên trong tay phải vung ra, kiếm quang rực lửa càn quét mọi thứ, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
“Lũ rác rửa các ngươi mà dám liều lĩnh ngăn cản bước chân của ta, trời đất không dung? Còn các ngươi có thể thay mặt được trời sao? Hay thay mặt được đất sao?”
Chương 1125 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]