Nhẹ nhàng giơ ngón tay ra, hai ngón tay của chủ nhân giống như đôi đũa đâm vào trong khối thịt. Chỉ trong nháy mắt, một hạt châu lấp lánh trong suốt được chủ nhân gắp ra khỏi khối thịt.
Bảo châu trong suốt phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Nhưng dưới ánh sáng này, kể cả Văn Vũ trong cơn đau cũng cảm thấy ưu sầu trong lòng. Cái gọi là người bảo vệ bảo địa, cường giả cấp 11, cũng chỉ là vật chứa nuôi dưỡng ma tinh cấp 11 của chủ nhân mà thôi…
“Hừ…”
Làm xong những chuyện này, chủ nhân thở dài một hơi, quay đầu cẩn thận nhìn khuôn mặt của Kim Giáp.
“Ngươi có hận không?”
“Không hận, đại nhân cho tôi sức mạnh, cứu mạng của tôi. Tất cả những thứ tôi có đều do ngài ban tặng.”
Câu trả lời như đã được gọt giũa hàng nghìn lần của Kim Giáp, không hề có chút chỉ trích nào.
Chủ nhân nhẹ nhàng gật đầu, dường như không quan tâm lời nói của Kim Giáp là thật hay giả. Sau đó dời tầm mắt về phía Văn Vũ.
“Nên xử lí ngươi như nào mới tốt đây…”
Ánh mắt lạnh lùng khiến Văn Vũ hiểu ra được hiện thực…
Kể cả sức mạnh mà Thiên Đạo sau khi chết để lại đã thay đổi ký ức của mình, kể cả Túy Đạo Nhân tự nổ, muốn khẳng định sự thật “bị lừa” của mình, chuyện đến nước này, chủ nhân vẫn không có ý định tha cho cậu.
Không sai, tất cả những thứ xảy ra hiện tại, Văn Vũ đã sắp xếp đâu vào đó. Toàn bộ quá trình ở thiên cung, những việc có vẻ như thừa thãi kia, đều là để Văn Vũ thuận lợi qua được cửa ải của chủ nhân.
Còn bây giờ…
Nghĩ đến câu nói cuối cùng của Thông Thiên Tiên Đế giành cho mình: “Lát nữa… bất luận là xảy ra chuyện gì, ngươi đều không được có bất kỳ phản ứng gì.”
Văn Vũ im lặng.
Còn Kim Giáp ở gần đó lại bước lên một bước, nói với chủ nhân một câu khiến Văn Vũ không tài nào hiểu được.
“Đại nhân, những ảnh hưởng tiêu cực của quyết chiến sinh tử đã xuất hiện rồi…”
…
Ồ?”
Chủ nhân đột nhiên quay đầu nhìn Kim Giáp, nhìn thái độ của ngài, những việc xảy ra trên người Đường Hạo Phi quan trọng hơn nhiều so với Văn Vũ hiện tại.
“Mấy lần? Hắn chết ở đây mấy lần?”
“Năm lần.”
“Đồ ngu kia! Ngươi không biết ngăn hắn lại à?”
Chủ nhân đột nhiên phẫn nộ, khiến Kim Giả không nói được gì.
Cho đến khi cảm thấy chủ nhân đã dần bình tĩnh lại, Kim Giả mới tiếp tục nói: “Đại nhân, tác dụng phụ đó… tôi đang nghĩ rằng tình trạng của trình sự số 1 không được tốt cho lắm, tuy nhiên, trong kế hoạch của ngài quả thực có vật thay thế, ví dụ là hắn.”
Kim Giả chỉ Văn Vũ đang nằm trên mặt đất.
“Nếu trình tự số 1 mất kiểm soát, với thực lực của các chức nghiệp giả trên trái đất, tôi nghĩ rằng thực lực của trình tự số 2 sẽ là một vật thay thế rất tốt… mà cái giá của sức mạnh… không thể thay đổi…”
“Nếu trình tự số 1 giống như Thông Thiên Tiên Đế, đưa ra lựa chọn sai lầm…”
Chủ nhân cau mày, Kim Giả vẫn tiếp tục nói: “Đại nhân, ngài nghĩ mà xem, trình tự số 2 rốt cuộc đã nhìn thấy những thứ quan trọng chưa?”
“Ngoài ma tinh cấp 11 ra, không còn thứ gì quan trọng nữa.”
“Vậy thì tốt, cộng thêm trình tự số 2 là người bị hại trong sự việc lần này. Tuy nhìn từ kết quả, cậu ta thu được rất nhiều lợi ích, nhưng, đại nhân à, càng mạnh càng tốt…”
“Càng mạnh càng tốt, ừm, cái giá của sức mạnh… vật thay thế…”
Chủ nhân nghiền ngẫm kĩ những chữ này, một lúc sau, chủ nhân thở dài.
“Được rồi, ta hiểu rồi, là ta không suy nghĩ chu toàn. Thế này đi, cái cục trên mặt đất.”
Chủ nhân chỉ vào thịt của Túy Đạo Nhân trên mặt đất.
“Nguồn gốc sức mạnh của đại thế giới tiên hiệp ở bên trong vẫn còn rất nhiều, đủ để giúp ngươi trở thành thần thú chủng của đại thế giới tiên hiệp. Đây coi như là ta đền đáp cho sự oan uổng của ngươi. Chuyện này đến đây là kết thúc. Trình tự số 2, ngươi đừng làm ta thất vọng…”
Nói xong, chủ nhân trực tiếp bước ra ngoài. Trước khi đi còn để lại một câu cho Kim Giáp.
“Trị thương cho cậu ta.”
“Vâng, đại nhân.”
Kim Giáp kính cẩn tiễn chủ nhân.
…
Cho đến khi trong đường hầm chỉ còn lại hai người Văn Vũ và Kim Giáp.
Có thể là cảm nhận được chủ nhân đã đi xa, lúc này Kim Giáp mới quay đầu đi đến bên cạnh Văn Vũ.
Sức mạnh lạnh lẽo chảy xuống từ tay của Kim Giáp như nước cam lộ, hòa vào trong đầu của Văn Vũ.
Trong chốc lát, Văn Vũ chỉ cảm thấy trong đầu mát lạnh thoải mái. Dước sự kích thích của cái mát, di chứng sau khi trải qua tìm hồn vừa rồi lập tức đỡ hơn nhiều.
Trên trán, vị trí bị Thiên Đạo điểm vào, cái mát từ từ tan biến. Văn Vũ biết rõ sức mạnh thay đổi ký ức của mình đã biến mất.
May là nguy hiểm lần này coi như đã qua…
Văn Vũ nghĩ đến đây, sau đó ngẩng đầu nhìn Kim Giáp ở trước mặt.
“Cảm ơn…”
Lời cảm ơn từ tận đáy lòng thoát ra từ miệng Văn Vũ. Tuy rằng không biết tên mặc áo giáp vàng này tại sao lại giúp mình, nhưng nhìn từ kết quả, nếu không có tên này, e rằng lần này cậu thực sự khó thoát khỏi ma chưởng.
“Không cần cảm ơn tôi, nếu muốn thì nên đi cảm ơn những người đã chết kia.”
Giọng điệu của Kim Giáp không thể nói là ôn hòa, nhưng còn tốt hơn nhiều sự nham hiểm của chủ nhân.
Cho đến khi cơn đau trong đầu Văn Vũ hoàn toàn biến mất, Kim Giáp mới đứng dậy vỗ vỗ hai tay.
“Được rồi, vết thương đã hồi phục, tiếp theo hãy chôn vùi những chuyện ngày hôm nay trong lòng. Những vấn đề còn lại tôi sẽ giúp cậu giải quyết.”
Vấn đề còn lại, có lẽ chính là những thứ dễ bị sai sót trong ký ức giả…
Sau đó Kim Giả nói một câu cuối cùng : “Đừng khiến chúng tôi thất vọng…”
Giọng nói lãnh đạm, tuy nhiên, bóng dáng của Kim Giáp lúc này lại dường như trùng lặp với bóng dáng của Túy Đạo Nhân vừa rồi.
“Sức mạnh cấp 11 có mạnh không?”
“Thịt của đồng loại có ngon không?”
“Ngươi không cảm thấy hổ thẹn trong lòng sao?”
“Ngươi hận không…”
…
Chương 1130 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]