“Đợi đã.”
Nhìn bóng lưng xoay người rời đi của Kim Giáp, Văn Vũ không kìm được nói.
“Lại làm sao nữa?”
“Còn có một vấn đề, cái giá của sức mạnh mà anh vừa nói…”
Cái giá của sức mạnh… danh từ này ma chủ đã từng nhắc tới, tuy nhiên dừng cuộc nói chuyện vừa rồi của Kim Giáp và chủ nhân, vấn đề này có thể không đơn giản như Văn Vũ nghĩ.
“Cái này cậu không cần phải biết.”
Kim Giáp không muốn nói thêm, toàn bộ cơ thể lập tức hóa thành ánh sáng biến mất.
…
“Phù…”
Sau khi Kim Giáp và chủ nhân đều đã rời đi, Văn Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa nãy hai tên kia ở đây đương nhiên gây áp lực cho Văn Vũ.
“Tiếp theo tôi nên làm gì đây?”
Bật ra câu hỏi như phản xạ có điều kiện. Sau khi âm thanh vang lên, Văn Vũ mới đột nhiên phản ứng lại được. Chỗ dựa lớn nhất của cậu ở thiên cung đã bị chủ nhân tiêu diệt sạch sẽ…
Tưởng niệm? Không phải…
Giao tình của cậu và dây yêu thông thiên vốn dĩ không nhiều, kể cả có thì cũng chỉ là một số thứ nằm trong kế hoạch. Cậu tham gia vào chuyện lần này, thu được rất nhiều lợi ích, nhưng ngược lại cũng chịu nguy hiểm từ phía chủ nhân, cùng với sau này có thể sẽ xảy ra nhiều chuyện hơn.
Có thể là sự đau thương…
Nghĩ đến đây, Văn Vũ chống vào góc tường từ từ đứng dậy, nhìn những bức tường tối mịt không tí ánh sáng.
Đã từng là Thông Thiên Tiên Đế phong nhã tài hoa, oai phong lẫy lừng, lại lâm vào cảnh khốn cùng như vậy. Đến tất cả những gì mình để lại cũng bị chủ nhân phong ấn.
Nhẹ nhàng vuốt ve bức bích họa trên tường, Văn Vũ lẩm bẩm trong miệng : “Đi thôi…”
Sau đó Văn Vũ nhìn thi thể như một đống thịt xay bên cạnh của Túy Đạo Nhân.
Dây yêu thông thiên từ từ xuất hiện ở bên tay phải theo ý niệm của Văn Vũ, sau đó trực tiếp chọc vào bên trong thi thể của Túy Đạo Nhân.
Người chết thì cũng đã chết rồi, nhưng người sống vẫn phải tiếp tục bước tiếp.
Mặc dù trong lòng biết ơn với Túy Đạo Nhân, nhưng so với sức mạnh thần thú chủng của đại thế giới tiên hiệp thì…
Văn Vũ vô cùng dứt khoát phát huy mặt thực dụng của mình.
Nguồn gốc sức mạnh từ trong thi thể của Túy Đạo Nhân liên tục truyền vào cơ thể của Văn Vũ thông qua Dây Yêu Thông Thiên.
Cho dù tàn hồn của Thông Thiên Tiên Đế đã bị tiêu tán, nhưng mà sau khi tiến hóa thêm lần nữa năng lực của Dây Yêu Thông Thiên vẫn được bảo toàn nguyên vẹn như cũ.
Từng tế bào trong cơ thể, đều không ngừng hấp thu, cho phép nguồn gốc sức mạnh được dũng mãnh tràn vào trong cơ thể. Thậm chí ngay cả số sức mạnh linh hồn, dưới tác động của nguồn gốc sức mạnh, dần dần cũng xảy ra một số biến hóa…Thân thể được tăng cường, linh hồn thể cũng được tăng cường, mà điều ngược lại là linh hồn thể được tăng cường, lại không ảnh hưởng tới thân thể…
Giống như mối quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới.
Tới giờ phút này Văn Vũ mới hiểu được một chút về sức mạnh của linh hồn.
…
Văn Vũ cũng không biết rõ thi thể Túy Đạo Nhân còn sót lại bao nhiêu nguồn gốc sức mạnh của Đại Thế Giới Tiên Hiệp ở bên trong, nhưng nếu như chủ nhân đã từng nói, những nguồn gốc sức mạnh này cũng đủ để cho Văn Vũ trở thành một loại thần thú ở Đại Thế Giới Tiên Hiệp, vậy nên có lẽ sẽ không có sai lầm gì.
Tuy nhiên việc hấp thụ nguồn gốc sức mạnh này cùng với việc biến hóa thành loại thần thú, nhất định sẽ là một quá trình chậm chạp.
Nhưng mà Văn Vũ cũng không vội…
Thực sự không vội. Những lợi ích đạt được tại Thiên Cung cũng coi như là lớn… dường như thật sự đủ lớn. Một mặt, Văn Vũ cũng cần có thời gian để hiểu sâu hơn về các kỹ năng của mình. Mặt khác, Văn Vũ cũng cần thời gian để tiêu hóa một chút ký ức của Thiên Đạo, cùng với lẻ tẻ vài sự thật đã được phát hiện.
Mà càng trùng hợp chính là ở thế giới bên ngoài, trên trái đất, căn bản không có chuyện gì hay một ai có thể khiến cho Văn Vũ có thể lo lắng.
Cho nên coi như đây là một kỳ nghỉ hiếm hoi đi…
Không có chém giết, không có tranh chấp, không bị người khác quấy rầy, cũng không cần cố gắng đi làm mấy việc gì đó, mà thực lực thì lại không ngừng nâng cao.
Không gì có thể thoải mái hơn so với như thế này được!
…
Tầng bảy của Thiên Cung.
"Phì phì…"
Âm thanh khạc nhổ liên tiếp vang lên, Bạch đang đứng trong một cái hố khổng lồ, xung quanh là đồng bằng vô tận đất đai màu mỡ.
Hiện tại, cái hố lớn này đã được đào sâu gần một nghìn mét… đương nhiên, một cái hố lớn sâu một nghìn mét đối với cường giả cấp mười một mà nói thực sự là một chuyện cực kỳ đơn giản.
Điều mà Bạch không thể chịu được chỉ là bụi đất ở bốn phía bay lên mà thôi.
"Hoàn cảnh thật tồi tệ, phì phì phì…"
Bạch chậm dãi đứng thẳng lên duỗi eo rồi nhổ hết bùn cát trong miệng ra.
Trước mặt, một cánh cửa lớn bằng sắt màu đen chợt lóe lên hiện ra trước mắt Bạch.
Đào, tự nhiên là đã đào đến cùng rồi.
Mà mục tiêu của mình cũng đã xuất hiện ở trước mặt mình, giờ khắc này, Bạch rốt cuộc cũng không cần phải làm mấy chuyện "đánh mất giá trị bản thân" này nữa.
Trên tay chậm rãi xuất ra một cái ấn quyết, sau đó, cánh cổng lớn bằng sắt màu đen trước mặt, sáng lên một đạo ánh sáng kéo dài, cánh cổng lớn chậm rãi mở ra, lộ ra cảnh vật bên trong… cùng với một bóng người gầy gò.
"Đại nhân, ngài rốt cục đã trở lại."
Chương 1131 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]