Văn Vũ không yêu cầu mạnh nhất nữa, chỉ yêu cầu khi lên cấp sáu thì có được mạnh nhất, đây cũng coi như là một lựa chọn thỏa đáng.
“Xác định sửa đổi nguyện vọng? Xin người sử dụng chú ý, lần sửa đổi nguyện vọng này là lần cuối cùng. Cho dù có đạt được nguyện vọng hay không, thì người sử dụng đều sẽ bị truyền tống ra khỏi không gian ước nguyện.”
Đúng như vậy, nếu không thông qua những lần ước nguyện không thành công, cho dù không tốn bất cứ phí gì, thì cũng có thể có được không ít tin tức miễn phí.
“Xác định.”
“Giá 10000 ma tinh cấp năm!”
Vẫn đắt, một tin tức vị trí căn bản không đáng 10000 ma tinh cấp năm, như vậy xem ra…
“Đồng ý.”
Văn Vũ vừa nói xong, lượng lớn ma tinh mãnh liệt trào ra từ trong nhẫn không gian của Văn Vũ, tí tách rơi xuống đất của không gian cầu nguyện, sau đó liền biến mất.
Ở chỗ Văn Vũ, 10000 ma tinh cấp năm chỉ là số nhỏ mà thôi.
Sau đó, một vài tia sáng rơi xuống từ trên bầu trời đầy sao, tia sáng nhanh chóng bện lại trước mắt Văn Vũ. Không quá vài giây, bản đồ thế giới hoàn chỉnh đã hiện ra trước mặt Văn Vũ.
“Hai tháng sau, Châu Phi sẽ sinh ra sinh vật biến dị cường đại nhất trên Trái Đất sau nửa năm nữa!”
Trên bản đồ, vị trí bắc bộ Châu Phi lập loè tia sáng, giống như trọng điểm được sao ước nguyện đánh dấu.
Văn Vũ nhanh chóng nhớ kỹ địa điểm được đánh dấu trên bản đồ. Sau đó, sức mạnh thần bí lại xuất hiện lần nữa. Giây tiếp theo, ý thức của Văn Vũ đã trở về đến cơ thể của mình.
…
“Hai tháng sau, vị trí nằm ở phía bắc của trung tâm Châu Phi sao…”
Văn Vũ nheo mắt, sau đó móc bản đồ ra —— địa điểm mà vừa rồi sao ước nguyện đánh dấu chắc là ở phía trên trung phi một chút.
Tóm lại, đối với Văn Vũ mà nói, đó là một hoàn cảnh không biết.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ không suy nghĩ vấn đề này nữa. Cậu trực tiếp dùng sức mạnh hắc ám ôn hòa nhuộm điểm trên bản đồ thành màu đen thuần, sau đó thả lại bản đồ vào nhẫn không gian.
Cậu cúi đầu nhìn Rahal trong ngực.
Rahal lại dùng sao ước nguyện một lần nữa, rõ ràng bị lăn lộn không nhẹ. Giờ phút này, cậu bé đang ghé vào trong lòng Văn Vũ ngủ say.
Khóe miệng Văn Vũ chậm rãi nhếch lên —— Trẻ con, đặc biệt là trẻ con có tâm linh thuần khiết, luôn khiến người ta yêu thích.
…
Tốc độ bay lượn của cự long cực nhanh, mà hơi thở ngang ngược che trời lấp đất rơi ra khắp, đủ để xua tan tất cả các thể sinh mệnh cảm nhận được luồng hơi thở này —— Cho dù là ma vật hay là sinh vật biến dị.
Dọc theo đường đi không có bất ngờ và nguy hiểm gì, mười phút sau, Văn Vũ đã tới điểm hẹn đã định trước.
Văn Vũ ôm Rahal chờ đợi khoảng nửa giờ, từ phía xa, số lượng lớn máy bay quân sự đã lờ mờ xuất hiện.
…
“Phạch phạch phạch…”
Tiếng máy bay gầm rú không dứt, nhưng giữa tiếng gầm rú của máy móc, một tiếng chim hót to hơn và giòn hơn càng thu hút sự chú ý của Văn Vũ hơn.
Trên bầu trời, một thân hình màu đỏ bay lượn trên đầu Văn Vũ từ xa tới gần, giống như một đám mây lửa rực rỡ.
“Hú!”
Đáp lại tiếng chim hót, là tiếng rống của Tinh ở bên cạnh Văn Vũ.
Bóng dáng màu đỏ trên bầu trời sà xuống, thân hình từ từ thu nhỏ lại, cho đến khi chỉ còn lại có kích thước bằng lòng bàn tay, thân hình này mới đáp xuống trên vai Văn Vũ.
Nhẹ nhàng mổ hai cái tiểu linh thú trên vai Văn Vũ, chọc cho tiểu linh thú loạn nhảy một trận. Lúc này, con chim nhỏ màu đỏ mới ríu rít kêu lên.
Âm thanh thanh thúy lưu loát vang lên: “Tinh, Tinh, nhớ ta không?”
“Không nhớ ngươi…”
Tinh ngẩng đầu, rất ngạo kiều nói.
“Văn Vũ, Văn Vũ cậu thì sao? Cậu nhất định là nhớ tôi đúng không? Tôi nhớ cậu, nếu không phải vì thăm cậu, tôi mới lười đến đây đấy.”
Âm thanh ríu rít vang lên không ngớt. Văn Vũ nhẹ nhàng búng cái trán của Chu Tước trên vai, khẽ cười một tiếng, sau đó, cậu không để ý tới đùa giỡn giữa Tinh và Chu Tước. Cậu quay đầu, nhìn về phía máy bay đã hạ cánh ở phía xa.
Lượng lớn quân nhân Hoa Hạ mặc quân phục chui ra từ trong cabin. Người cầm đầu là người quen của Văn Vũ —— Ông Franke.
Lấy Franke làm đại diện, cùng với chiến thần Chu Tước trước đây, một trong những chiến thần Chu Tước hiện tại, dẫn theo một nhóm thú biến dị bay với quy mô khổng lồ để hộ giá hộ tống. Hành động lần này của quân đội Hoa Hạ không phải lớn bình thường. Từ đó cũng có thể nhìn ra, quân đội Hoa Hạ rất coi trọng Rahal.
Ông lão Franke chống gậy, tây trang trên người chỉnh tề không chút cẩu thả, cả người tỏa ra khí chất sắc xảo và sang trọng.
Cách thật xa, ông lão cúi đầu với Văn Vũ, hành một cái lễ đúng tiêu chuẩn thân sĩ.
“Văn Vũ, đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp.”
Văn Vũ cười chào hỏi với ông lão Franke, sau đó, cậu buông Rahal trong lòng ngực ra.
Rahal đã bị tiếng gầm rú và tiếng kêu của thú biến dị đánh thức từ lâu. Giờ phút này, vẻ mặt cậu bé mờ mịt nhìn ông lão Franke ở phía trước.
Một ông lão với mái tóc bạc trắng, Rahal đã gặp qua trong sao cảm ứng…
Cái đẩy mềm nhẹ phía sau khiến Rahal quay người lại. Rahal ngẩng đầu nhìn thấy nụ cười của Văn Vũ.
“Đi đi, ông cụ đó chính là người tới đón em.”
Chương 1170 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]