Sự chần chờ, do dự, cùng với sự mờ mịt không biết của trẻ con khiến Rahal giẫm chân tại chỗ.
Thấy vậy, Văn Vũ than nhẹ một tiếng, sau đó cậu lại bế Rahal lên, dẫn Rahal đi tới bên cạnh Franke.
Đặt Rahal vào vòng tay của Franke, Văn Vũ rời đi, Rahal “Oa” một tiếng khóc lớn.
Mặc dù có thể dùng sao cảm nhận để suy đoán ra kết cục cuối cùng của chuyện này, nhưng giờ phút này Rahal vẫn cảm thấy khó chịu đối với chuyện đến Yến Kinh.
Văn Vũ nhẹ nhàng lau nước mắt chảy ra nơi khóe mắt của Rahal, giọng điệu tràn ngập sự dịu dàng và sự an ủi nói không nên lời.
“Đi đi, nơi đó tốt hơn…”
Giọng nói không ngừng quanh quẩn ở bên tai Rahal, trong đó ẩn chứa sức mạnh linh hồn khiến tiếng nức nở của Rahal chậm rãi bình ổn lại. Sau đó, hai mắt đẫm lệ nhìn Văn Vũ, chậm rãi ghé vào trên vai ông lão Franke, lại rơi vào giấc mơ một lần nữa.
Như không có gì ngoài ý muốn, giờ phút này, Rahal chắc là sẽ mơ thấy bức tranh về “cuộc sống tươi đẹp ở nơi tập trung Yến Kinh” do Văn Vũ dệt lên.
…
Cảm giác được Rahal trên vai đã rơi vào giấc ngủ say, Frankeke vẫy tay với hai nữ binh ở phía sau, nhẹ nhàng đưa Rahal cho hai người đó. Sau đó, ông ta mới quay đầu lại, vẻ mặt quái dị nhìn Văn Vũ.
“Chậc chậc chậc, không chỉ có Đường Hạo Phi, cậu hình như cũng thay đổi một chút rồi. Trước kia cậu không dịu dàng như vậy…”
Cho dù là đối với Đường Hạo Phi hay là đối với Văn Vũ, thì ông lão Franke luôn không có sự cung kính của người thường đối với cường giả. Loại thái độ này ngược lại khiến Văn Vũ nhẹ nhàng hơn —— Không thể không nói, nhìn người hành sự, tuyệt đối là sự khôn ngoan nhất, cũng đúng là như thế, Văn Vũ cũng không có lòng mang ác cảm đối với ông lão Franke.
Ông lão này có tố chất cực cao. Trong đoạn thời gian thay thế Đường Hạo Phi ở nơi tập trung Yến Kinh, Văn Vũ rất thích chơi cờ, phẩm rượu với ông lão Franke —— giống như là bạn bè.
Văn Vũ cười mỉa hai tiếng, không đáp lại lời trêu chọc của Franke —— cho dù là tên côn đồ tàn nhẫn thế nào, thì trong lòng cũng sẽ mang linh hồn tốt đẹp, huống chi Văn Vũ cũng không phải tên côn đồ, chỉ là người bình thường có thực lực cường đại mà thôi.
Sau đó, mặt Văn Vũ nghiêm lại: “Nhiệm vụ lần này được hoàn thành rồi, trở về giúp tôi nói với Đường Hạo Phi một tiếng, nói là Văn Vũ tôi trả xong ân tình này rồi.”
Franke hiểu gật đầu, nhìn thấy Văn Vũ xoay người muốn đi, ông ta lập tức kéo pháp bào che trời của Văn Vũ lại.
“Này, tên nhóc, có phải cậu đã quên cái gì không?”
“Hả?”
Văn Vũ kỳ quái nhìn ông lão Franke, sau đó lập tức bừng tỉnh.
Franke cười nói: “Đón một đứa trẻ, ngược lại phải dùng bộ xương già của tôi chạy một vòng. Mục đích chủ yếu mà tôi tới đây là muốn thương lượng với cậu một chút về ‘vật phẩm giao dịch’ mà cậu có trong tay.”
Nói xong, Franke chỉ máy bay mà mình vừa mới đi xuống.
“Đi vào nói chăng? Bên trong chuẩn bị không ít rượu vang đỏ thượng phẩm.”
…
Bên trong chiếc máy bay hạng sang, Văn Vũ đang lắc ly rượu vang đỏ trong tay, nhìn rượu đang lăn tăn trong đó.
Rượu đỏ tươi như máu, tỏa ra mùi hương thoang thoảng, không thể nghi ngờ gì đã chứng minh cho Văn Vũ biết đây thật sự là mặt hàng tốt nhất —— Nói ra thật xấu hổ, kiến thức phẩm rượu vẫn là do Văn Vũ học được từ ông lão Franke.
Mà đương sự Franke đang được bao quanh bởi năm tên quân nhân Hoa Hạ cùng với ba nhân viên nghiên cứu mặc áo blouse trắng, đang ngồi kỹ càng kiểm tra và đánh giá giá trị vật phẩm trong nhẫn không gian do Văn Vũ cung cấp.
Sau một lúc lâu, ông lão Franke nhẹ nhàng ấn mi tâm: “Lần này, cậu thu hoạch thật sự không ít.”
“Không tồi chứ?”
“Không tồi. Mấy thứ này tương đối tốt!”
Franke chỉ đống quyển trục chuyển chức cùng quyển trục kỹ năng ở một bên.
“Cũng đủ để thành lập mười hai quân đoàn tác chiến chức nghiệp giả đặc chủng, cộng với một số quyển trục chuyển chức loại sinh hoạt và kỹ năng nguyên bộ. Tổng giá trị đã vượt qua giá trị ước tính của chúng tôi!”
“Quan trọng hơn là bên trong những khoa học kỹ thuật này bao gồm tư liệu của đủ loại khoa học kỹ thuật, từ nhập môn đến tinh thông, có thể được tích hợp liền mạch với hệ thống khoa học kỹ thuật hiện có trên Trái Đất. Một khi chúng tôi hoàn toàn tiêu hóa mấy thứ này, thì thực lực khoa học kỹ thuật của quân đội Hoa Hạ cũng đủ tăng lên mấy chục bậc, không, dùng hai chữ lột xác để hình dung càng thỏa đáng hơn.”
Không có chuyện ép giá trong trong cuộc đàm phán thông thường. Văn Vũ không chấp nhận như vậy, Lâm Hải Phong cũng không đến mức dùng loại thủ đoạn nhỏ này để ứng phó với Văn Vũ, cho nên, Lâm Hải Phong mới để Franke đến đây tiến hành tiếp xúc với Văn Vũ, mà không phải là đội đàm phán chuyên nghiệp của quân đội.
Gọn gàng lưu loát!
Văn Vũ thích.
Cho nên…
“Ra giá đi.”
Văn Vũ nhẹ nhàng nhấp ngụm rượu đỏ trong ly, mùi hương bùng nổ từ vị giác của cậu, bên cạnh đó, cậu còn nếm được một mùi hương khác – dường như tanh ngọt như máu, nhưng lại khiến người ta trầm mê, hương vị của sự cám dỗ.
“Loại mới, quân đội đã nuôi vài người chuyên môn pha chế. Bọn họ còn có kỹ năng và chức nghiệp sinh hoạt đặc thù. Loại rượu này sử dụng nguyên liệu xa xỉ, hơn nữa có thể khiến chức nghiệp giả cấp cao uống say.”
Franke cười giải thích nơi tạo ra rượu vang đỏ, sau đó sắc mặt nghiêm lại: “Ngụm rượu cậu vừa uống đó có giá một quyển trục kỹ năng cấp SSS!”
Chương 1171 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]