Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1178: CHƯƠNG 1178: HỢP TÁC VÀ ĐÀM PHÁN THÀNH CÔNG 3

Lúc này trước mặt anh ta là một chàng trai người Trung Quốc có khuôn mặt vừa lạ vừa quen. Người này đang nhàn nhã ngồi trên ghế sofa uống rượu vang đỏ, mà ở cách đó không xa là Dejean – thủ lĩnh của quân phiến loạn và thư ký của anh ta. Dejean đang thẫn thờ nhìn chằm chằm lên trần nhà, cả người mềm oặt ngồi trên chiếc ghế trước bàn làm việc.

Thấy tình trạng của Dejean thì khóe miệng của Siddhartha co giật hai lần, sau đó anh ta liền cẩn thận từng li từng tí quay sang nhìn thoáng qua khuôn mặt của trình tự số 2, người mà anh ta chỉ được nhìn qua ảnh trong tư liệu mà chính phủ cung cấp.

Người này còn khá trẻ, còn về dáng vẻ thì… Để một người Ấn Độ đánh giá về dáng vẻ của người Trung Quốc thì đúng là hơi khó. Lúc này Siddhartha thật sự không biết phải dùng tính từ gì để miêu tả về Văn Vũ, anh ta chỉ có thể đưa ra một nhận xét là trông giống với người bình thường. Mà nụ cười thảnh thơi trên khuôn mặt Văn Vũ khiến Siddhartha hoàn toàn không phán đoán ra được cậu đang nghĩ gì. Chính điều này cũng khiến anh ta cảm thấy thấp thỏm.

Ai biết vị tổ tông này gọi người của chính phủ Ấn Độ đến đây để làm gì?

May mắn là Văn Vũ đã cất lời đánh gãy một loạt suy nghĩ lung tung trong đầu của Siddhartha.

"Tên?"

"Siddhartha."

"Anh chính là phá hạn giả của đất nước Ấn Độ phải không?"

Siddhartha ngập ngừng vài giây rồi gật đầu xác nhận.

Khi thấy Siddhartha gật đầu, Văn Vũ có vẻ khá hào hứng, cơ thể cậu hơi đổ về phía trước: "Đất nước Ấn Độ của các anh có mấy phá hạn giả?"

"Chỉ có một mình tôi thôi."

Văn Vũ thấy nhịp tim của anh chàng này vẫn nhảy đều đều, hơi thở ổn định và dao động tinh thần cũng không có một chút chập chùng lên xuống.

Chứng tỏ là Siddhartha không nói dối cậu.

Nghe được câu trả lời này của Siddhartha thì Văn Vũ liền nheo mắt lại, cậu quan sát Siddhartha một cách kỹ càng.

Thể chất cơ thể khoảng 4.000 điểm, cũng không tính là ưu tú. Nhưng suy cho cùng thì đây là một phá hạn giả, sức chiến đấu của anh ta vượt xa một chức nghiệp giả đỉnh phong cấp 5.

Nhưng…

Vẫn còn quá yếu…

Trên thực tế thì đất nước Ấn Độ không xuất hiện một người có ‘tài trí mưu lược kiệt xuất’ như Lâm Hải Phong, cũng không có một tên được ông trời ưu ái ban tặng cho nhiều bàn tay vàng như Đường Hạo Phi. Nên theo Văn Vũ đánh giá thì có vẻ như hiện giờ hai đất nước Ấn Độ và Trung Quốc đều có dân số tương đương, nhưng sức mạnh tổng thể đã bất tri bất giác có sự cách biệt lớn.

Bảo sao ma tộc lại chọn Ấn Độ làm mục tiêu tấn công tiếp theo —— Dân số đất nước này đã đông lại còn co cụm, sức chiến đấu thì yếu, không tấn công nơi này thì tấn công chỗ nào?

Sau khi đánh giá qua về sức mạnh tổng thể của quân đội Ấn Độ, Văn Vũ đột nhiên mất hứng thú tìm hiểu sâu hơn.

Văn Vũ chỉ về một chiếc ghế sô pha khác, ra hiệu cho Siddhartha ngồi xuống, rồi cậu mới mở miệng nói chuyện tiếp.

"Lần này tôi muốn chính phủ Ấn Độ phái người đến đây là vì Rahal. Chắc các người cũng biết Rahal đã được tôi đón đi rồi đúng không?"

Siddhartha gật đầu.

"Tôi đã đưa Rahal đến khu tập trung Yến Kinh rồi. Cho nên sau này đừng tìm tôi vì chuyện này nữa, anh quay về báo cáo với các cán bộ cấp cao trong chính phủ rằng sau này có vấn đề gì thì đi tìm Lâm Hải Phong mà giải quyết."

Văn Vũ hơi lộ ra thông tin bán đứng Lâm Hải Phong một chút, nhưng chẳng cần đoán thì cũng biết rằng có một khi Rahal đã rơi vào trong tay Lâm Hải Phong rồi, thì chắc chắn là ông ta sẽ có biện pháp trả lời những chất vấn của chính phủ Ấn Độ.

Nói tóm lại là những chuyện sau này sẽ quy về cuộc đấu đá giữa các nhà chính trị gia - mọi thứ đều dựa vào tình hình thực tế để nói chuyện.

Mà khi nghe thấy Văn Vũ nói vậy, đáy lòng Siddhartha liền trầm xuống – không phải là vì Rahal, mà là ý tứ trong lời nói của trình tự số 2.

Theo báo cáo mà anh ta nhận được thì mối quan hệ giữa trình tự số 2 và khu tập trung Yến Kinh không tốt đẹp cho lắm, nhưng bây giờ anh ta lại cảm thấy mọi chuyện không hoàn toàn giống với những thông tin mà họ nắm được.

Nhưng Siddhartha đâu biết rằng chân tướng của việc này không rắc rối như những gì anh ta đang nghĩ, nó chỉ đơn giản là Văn Vũ muốn trả lại ân tình cho Đường Hạo Phi mà thôi…

Văn Vũ không chú ý đến những suy nghĩ hỗn loạn đang tung bay trong đầu của Siddhartha, cậu tiếp tục nói: "Trước khi Rahal rời đi, cậu bé có nhờ tôi đến đón Dejean và Shima đi khu tập trung Yến Kinh. Lần này, tôi gọi anh đến đây là để bàn về hướng đi tiếp theo của những người còn lại trong đội quân phiến loạn này. Những vấn đề chi tiết sẽ do chính lãnh đạo của quân phiến loạn tự đàm phán với anh!

Văn Vũ nói xong liền quay sang nhìn thoáng qua Shima, khi nhìn thấy sự cầu xin trong ánh mắt của Shima, thì cậu bỗng nhớ tới khuôn mặt tươi cười dễ thương của Rahal.

Do đó, Văn Vũ lại quay đầu nhìn Siddhartha và nói thêm một câu.

"Tôi sẽ quan sát toàn bộ quá trình đàm phán và chứng thực nó, hy vọng rằng các người nói được làm được."

Đối với Văn Vũ thì đây chỉ là một câu nói hết sức đơn giản, nhưng nó lại đủ sức đánh tan mọi ý định gian trá của chính phủ Ấn Độ trong quá trình đàm phán.

Chương 1178 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!