Lúc này, Dejean đã sớm không còn tâm trạng xử lý ‘chuyện lớn’ nữa rồi. Vì vậy hiện giờ mọi chuyện của quân phiến loạn đều do Shima – người có quyền lực ngay sau Dejean quyết định.
Văn Vũ thấy Shima bước đến ngồi bên cạnh mình, rồi nhanh chóng đưa ra các điều kiện đàm phán với Siddhartha. Mà lúc này Siddhartha đã lấy một chiếc máy tính bảng ra, báo cáo tình hình thực tế và chuyển những điều kiện của Shima cho những nhà cầm quyền của chính phủ Ấn Độ —— Trong đó bao gồm các vấn đề mà chính phủ Ấn Độ phải xử lý khi tiếp quản quân phản loạn, cùng với sự có mặt của Văn Vũ trong cuộc đàm phán. Không thể nghi ngờ rằng đây là một sự uy hiếp bằng thực lực cực lớn đối với chính phủ Ấn Độ.
Cuộc đàm phán diễn ra rất thuận lợi…
Văn Vũ cũng không lắng nghe kỹ càng nội dung cụ thể của cuộc đàm phán này, cậu cũng không cần quan tâm đến những chuyện linh tinh này. Tóm lại là khi Văn Vũ uống sạch chai rượu vang trên tay, thì cuộc đàm phán cuối cùng cũng kết thúc một cách tốt đẹp. Qua vẻ hài lòng trên khuôn mặt của Shima, thì có vẻ như đội quân phiến loạn do Dejean lập ra đã có một nơi quy túc ổn thỏa.
"Đại nhân, không còn vấn đề gì nữa rồi."
Shima thỏa mãn vừa cười vừa nói với Văn Vũ. Cậu gật đầu rồi lấy ra thiết bị liên lạc ra, trực tiếp liên hệ với Lâm Hải Phong, khiến ông ta mở quyền hạn truyền tống cho Dejean và Shima qua thành phố thiên không vĩnh hằng —— Nếu không có mục đích đặc biệt, thì việc dịch chuyển qua thành phố thiên không vĩnh hằng thực sự rất thuận tiện.
Và đương nhiên là Lâm Hải Phong cũng chẳng có lý do gì mà từ chối chuyện này, vì ông ta luôn muốn mời chào các cường giả, sau đó đón những người thân của họ đến Yến Kinh. Đây vốn là một trong những chiến lược mà chính phủ Hoa Hạ thường dùng. Dejean và Shima đều là người thân thiết đối với Rahal, hơn nữa bản thân Dejean cũng là cường giả cấp trình tự. Lâm Hải Phong có thể bỏ qua cuộc mua bán mua một tặng một như thế này thì mới là lạ…
…
Thấy cuộc đàm phán lần này đã kết thúc, Siddhartha mới thả lỏng đôi chút. Anh ta hành lễ với Văn Vũ rồi nói: "Đại nhân, nếu không còn việc gì nữa, thì tôi xin đi trước."
Phải nói rằng anh ta cảm thấy áp lực rất lớn khi phải đối mặt nói chuyện với Văn Vũ.
Tuy nhiên, Văn Vũ lại nhướng mày.
"Đi á? Đi đâu?"
Siddhartha đột nhiên căng thẳng, anh ta cẩn thận từng li từng tí nói: "Đại nhân, chẳng phải là mọi chuyện đã kết thúc rồi sao?"
Văn Vũ nhìn về phía anh ta với một ánh mắt kỳ quái: "Chuyện gì? À, ý cậu nói là chuyện của họ hả?… Đó chỉ là chuyện nhỏ thôi, nó không phải là mục đích chính mà tôi để chính phủ phái người đến đây."
Nói xong, Văn Vũ ra hiệu cho Siddhartha ngồi trở lại vị trí ban đầu. Cậu lại tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ, sau khi suy tư một hồi lâu, cậu mới hỏi anh ta: "Có phải là hiện giờ tình hình đất nước Ấn Độ không được tốt lắm phải không?"
…
Siddhartha im lặng vài giây nhưng cuối cùng vẫn gật đầu xác nhận nghi vấn của Văn Vũ. Trong giọng nói của anh ta thiếu đi một chút tôn kính, nhưng có nhiều một phần trầm trọng.
"Tình hình trong nước thực sự không tốt. Mặc dù số lượng ma vật rất nhiều, nhưng quân nhân Ấn Độ của chúng tôi cũng không ít, cộng với sự hỗ trợ của những cường giả đến từ khắp nơi trên thế giới, nên nhìn chung là tình hình chiến trận vẫn ở thế ngang tay."
"Nhưng bản thân những nhân viên nằm trong nội bộ quân đội như chúng tôi, thì biết rõ là không phải vậy. Tình hình này chỉ là biểu hiện ở mặt ngoài thôi, thực tế thì tiềm lực chiến đấu của đội quân ma vật sau này rất mạnh! Nếu quân đội có thể đánh chết một đoàn quân ma vật, thì chúng có thể bổ sung lực lượng gấp đôi, mà người của chúng tôi thì sẽ càng ngày càng giảm. Phỏng chừng là trong vòng 10 năm tới, nếu cuộc chiến này vẫn phát triển theo chiều hướng như hiện tại, thì ma vật sẽ đánh bại chúng tôi!"
Nghe thì có vẻ 10 năm là một khoảng thời gian không ngắn, nhưng với chủng tộc chuyên đi chiến như ma tộc, thì đây chỉ là một giai đoạn nhỏ trong cuộc chiến trường kỳ của chúng mà thôi —— Phải biết rằng, thế lực mà Siddhartha vừa nói là thế lực lớn thứ hai của loài người!
Sau khi nghe Siddhartha nói vậy, thì Văn Vũ liền nhướng mày.
"Nói cách khác thì các người đang cần hỗ trợ phải không?"
"Đúng thế! Ấn Độ cần càng nhiều chiến sĩ, càng nhiều vũ khí và càng nhiều cường giả hỗ trợ! Trên chiến tuyến đầu của Ấn Độ rất khan hiếm cường giả. Mỗi lần ma vật phá hạn cấp hoặc đạo cụ chiến tranh của ma tộc xuất hiện trên chiến trường, thì chúng tôi đều phải liều mạng để chống trọi, người chết chồng chất. Chẳng giấu gì ngài, đến hiện tại Ấn Độ đã tổn thất 3 thần thú chủng rồi!"
Khi nói đến cuộc chiến tranh với ma tộc, biểu hiện trên khuôn mặt Siddhartha nghiêm nghị hơn rất nhiều.
Mấy người đang ngồi trong phòng đều im lặng khi nghe được thông tin liên quan đến cuộc chiến.
Một lúc lâu sau, Văn Vũ mới phá tan không khí trầm lặng này, và nói ra mục đích thực sự của mình.
"Vậy không biết khoản chi phí mà chính phủ Ấn Độ có thể trả cho cường giả tham chiến là bao nhiêu?"
Khi nghe thấy câu hỏi của Văn Vũ, thì ánh mắt của Siddhartha sáng rực lên.
Ý tứ trong lời nói này của Văn Vũ đã quá rõ ràng rồi —— Chỉ cần chính phủ Ấn Độ có thể thỏa mãn điều kiện mà trình tự số 2 đưa ra, thì trình tự số 2 có thể gia nhập vào chiến trường hỗ trợ chính phủ Ấn Độ!
Đây là một tin tuyệt vời đối với toàn thể người dân Ấn Độ.
Chương 1179 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]