Do đó, Siddhartha lập tức kích động nói với Văn Vũ: "Chuyện này thì tôi cần phải xin ý kiến từ các nhà lãnh đạo!"
Văn Vũ gật đầu, cậu bình tĩnh nhìn Siddhartha vội vàng bước ra khỏi phòng, nhưng sâu trong đáy lòng thì đã tươi cười hớn hở.
Giết ma vật ở đâu và bằng cách nào mà chẳng là giết, nhân cơ hội này chiếm một chút lợi ích thì cũng không tính là quá đáng, đúng không?
Trong chốc lát Siddhartha đã hoàn thành việc liên lạc với cấp cao của chính phủ Ấn Độ.
Nhìn vẻ mặt tự mãn của Siddhartha, trong lòng Văn Vũ đột nhiên hiểu rõ. Xem ra, giá chính phủ Ấn Độ đưa ra có lẽ sẽ mang lại cho cậu một bất ngờ nho nhỏ.
Nhưng thực tế lại giáng cho Văn Vũ một cái tát lớn.
“Đại nhân, các lãnh đạo cấp cao của đất nước chúng tôi đã thông qua thảo luận, nếu đại nhân có thể tham gia chiến trường Ấn Độ, nước tôi sẽ cung cấp cho đại nhân một quyển trục kỹ năng cấp SSS cùng với 5 vạn viên ma tinh cấp 5.
Văn Vũ sửng sốt trong chốc lát.
Có thể là có cảm giác với “đại thủ bút” của chính phủ, Văn Vũ còn chưa kịp nói gì, Siddhartha đã thở dài nói với Văn Vũ: “Phải nói rằng giá trị của đại nhân rất cao thì mới có thể khiến các quan lớn lấy ra nhiều thứ như vậy.”
Nhìn Siddhartha với vẻ mặt ghen tị, những lời Văn Vũ định nói lập tức bị nuốt lại vào trong bụng. Một quyển trục kỹ năng cấp SSS, 5 vạn viên ma tinh… nếu không phải đây thuộc loại thu hoạch ngoài định mức, chỉ dựa vào chút đồ này mà muốn đổi lấy thời gian một tháng của Văn Vũ…
Văn Vũ có thể lấy đầu của toàn bộ quan chức cấp cao của chính phủ Ấn Độ xuống, xem bên trong có chứa phân hay không.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy biểu cảm ngưỡng mộ của phá vỡ giới hạn giả của quân đội chính phủ, Văn Vũ liền đoán được chính phủ Ấn Độ không chỉ keo kiệt với cậu, mà cũng không quá hào phóng với binh lính dưới quyền của họ.
Đám quan chức cấp cao của chính phủ Ấn Độ này, chẳng trách họ không tìm được viện binh mạnh, lòng dạ và phong thái không thể so sánh được với Lâm Hải Phong.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ thầm thở dài trong lòng, cũng không mặc cả, tính toán thu được thù lao cao hơn, chỉ đứng thẳng nói ra yêu cầu cuối cùng của mình.
“Tôi muốn mấy người cung cấp thông tin, phái thêm người đến dọn dẹp chiến trường cho tôi. Cuối cùng, đây là hợp tác, cho nên tôi sẽ không làm theo lệnh của bất kỳ ai, hiểu không?”
Dọn dẹp chiến trường chính là thu thập ma tinh, xác chết của ma vật. Với sức mạnh hiện tại của Văn Vũ, thực sự không muốn vì mấy viên ma tinh mà đi lục tìm xác chết toàn máu thịt, còn phải thu gom xác ma vật lại, cũng là để tiện cho việc hấp thụ và ăn uống của dây yêu thông thiên và Độc Nhãn.
Đây đều là những chuyện nhỏ, cho nên Siddhartha trực tiếp thay mặt đồng ý.
Hiệp thương với quân đội chính phủ của Ấn Độ đến đây cũng xem như đã đạt được đồng thuận.
…
Lần này Văn Vũ không ngăn Siddhartha rời đi. Sau khi anh ta rời đi, Văn Vũ chuyển tầm mắt về phía hai người Dejean và Shima.
Dejean vẫn trông như sắp chết, nhưng Shima hiểu rằng thời gian Văn Vũ cho hai người họ đã sắp hết, dứt khoát đỡ Dejean dậy đi đến bên cạnh Văn Vũ.
“Sẵn sàng chưa?”
Shima gật đầu, không có vẻ đắn đo gì cả.
Cũng khó trách, nhìn bộ dạng của Dejean, quân phản loạn này lại khiến Shima phải lo lắng.
Tiện tay dựng một bức chắn hắc ám cho hai người để cắt đứt tầm nhìn của người khác. Văn Vũ đưa hai người xuống lầu, đi qua một nhóm quân phản loạn, đến trước cột đá trao đổi trong doanh trại.
Lâm Hải Phong đã cấp cho hai người quyền dịch chuyển đến thành phố thiên không vĩnh hằng. Đến đó sẽ có người chuyên tiếp đón với Dejean và Shima, sau đó sẽ không liên quan gì đến Văn Vũ nữa.
…
Ánh sáng trắng lóe lên, sau khi cả hai người được dịch chuyển đi, Văn Vũ mới thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng nhìn toàn bộ doanh trại của quân phản loạn.
Trong doanh trại, quân phản loạn vẫn đi qua đi lại như mắc cửi, vẫn phấn đấu vì sự nghiệp vĩ đại của họ mà không hề hay biết toàn bộ nhóm quân phản loạn đã bị người mà họ coi là thủ lĩnh vứt bỏ.
Những người này đáng thương làm sao. May là tâm địa Shima vẫn tốt, tìm cho họ một nơi để về “không chết ngay được”.
Tuy nhiên, nhìn từ góc độ của Văn Vũ, cái chết của những người này sớm muộn cũng đến. Sau khi đến thiên cung Văn Vũ đã hiểu rõ được một điều, cái gọi là chức nghiệp giả chỉ là một đám heo con mà chủ nhân nuôi nhốt mà thôi. Có thể lớn lên khỏe mạnh, chủ nhân sẽ không tiếc thời gian hàng chục hàng trăm năm khiến chúng lớn mạnh hơn. Tuy nhiên đối với những con tốc độ trưởng thành không nhanh, có thể từ thời khắc cánh cổng ma giới mở ra đã mất đi giá trị và ý nghĩa tồn tại.
Cái gọi là quân phản loạn, hi sinh thân mình, cái gọi là vì tự do, rốt cuộc vẫn không chống đỡ được một câu nói, một sự đe dọa của kẻ mạnh hơn. Cái gọi là cách mạng, trong mắt những kẻ mạnh hơn cũng chỉ có thể là một trò hề.
Loài giun dế?
Loài bò sát?
Lợn?
Không, Văn Vũ không có tư cách áp đặt những từ ngữ mang tính xúc phạm lên những người yếu hơn mình.
Văn Vũ nhìn nhóm quân phản loạn này về cơ bản cũng không khác gì chủ nhân nhìn cậu. Trong mắt chủ nhân, cậu chẳng qua cũng chỉ là một con kiến khỏe mạnh và may mắn mà thôi.
Chương 1180 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]