Nghĩ đến đây, Văn Vũ cũng không còn tâm trạng suy nghĩ về vận mệnh của những người này nữa.
U Minh Giới khóa chặt đám ma vật quy mô nhỏ ở gần đây nhất. Luồng sáng kỳ lạ lóe lên, bóng dáng của Văn Vũ đã biến mất.
…
Siddhartha trở về Ấn Độ mang theo tin tức trình tự số 2 sẽ tham chiến. Đây chắc chắn là một tin tốt cho chính phủ Ấn Độ.
Do đó, về việc khu vực phòng thủ mà trình tự số 2 phụ trách và ai có thể may mắn được tác chiến cùng với cậu, thậm chí còn hoàng loạt vấn đề như việc lôi kéo trình tự số 2 sau trận chiến, đã gây ra một trận tranh luận trong nội bộ chính phủ Ấn Độ. Phải nói rằng trong thời kỳ chiến tranh, “cơ chế tập trung quyền lực trung ương” của quân đội Trung Quốc quả thực tốt hơn nhiều so với cách thức quyết sách của Ấn Độ.
Đương nhiên, những điều này không liên quan nhiều đến Văn Vũ. Mặc dù đã đồng ý với chính phủ Ấn Độ rằng cậu sẽ tham chiến, nhưng không có nghĩa là Văn Vũ sẽ nghe chỉ huy từ chính phủ Ấn Độ. Sau khi rời khỏi doanh trại của quân phản loạn, Văn Vũ bắt đầu quét sạch ma vật bên trong Ấn Độ.
Mãi đến tối hôm đó, Siddhartha mới liên lạc lại với Văn Vũ, thông báo quyết định của chính phủ Ấn Độ.
“Chúng tôi sẽ sắp xếp một tiểu đội tinh nhuệ gồm 100 người, phụ trách thu dọn chiến trường cùng với truyền tin tình báo cho đại nhân. Khoảng ngày mai, tiểu đội này sẽ được tập hợp xong. Đại nhân yên tâm, đây đều là những chiến sĩ anh dũng nhất của quân đội chúng tôi.
“Điểm tập hợp ở đâu?”
“Tại một căn cứ quân sự nhỏ bên ngoài thành phố New Delhi. Đây là địa chỉ, khi đại nhân đến trực tiếp đi đến đó là được. Tất cả hành động đều sẽ do đội trưởng của tiểu đội bàn bạc với đại nhân.”
Sau khi cúp máy, Văn Vũ thu hồi dây yêu thông thiên và mấy hồn sủng, quay người rời khỏi khu rừng rậm rạp.
Trong khu rừng, mọi thứ đều im lặng, trong không khí chết chóc, mùi máu tanh nồng thậm chí ngưng tụ thành từng lớp sương mù màu đen mờ, xương và vảy rải rác khắp mặt đất, dường như đang kể một câu chuyện đẫm máu và tàn khốc.
Cả một đội quân ma tộc vừa mới chết ở đây.
Đương nhiên đây mới chỉ là bắt đầu.
Kiệt Định, chức nghiệp giả đỉnh phong cấp 5, thành viên của lực lượng đặc nhiệm Thần Ưng của Ấn Độ, hiện là thành viên của đội đặc chiến hậu cần của trình tự số 2.
Nói một cách chính xác, khi vừa nhận được mệnh lệnh này, trong lòng Kiệt Định rất kích động. Đó là trình tự số 2, chức nghiệp giả đứng trên đỉnh cao nhất của thế giới này.
Được kề vai chiến đấu cùng với trình tự số 2 chắc chắn là một vinh dự lớn đối với các chức nghiệp giả.
Kiệt Định kích động đã bỏ qua có chọn lọc hai từ “hậu cần”, sau đó sự nghiệp hậu cần thực sự bắt đầu…
Phía trước, tiếng kêu thảm thiết dữ dội và tiếng dã thú gầm rú vang lên không dứt. Với khả năng cảm nhận của chức nghiệp giả đỉnh phong cấp 5 Kiệt Định chỉ có thể nhìn thấy ba cái bóng khổng lồ mơ hồ chạy qua chạy lại không ngừng giữa đám ma vật đông đúc. Mỗi lần cái bóng vụt qua đều để lại dấu vết to lớn và dữ tợn giữa đám ma vật, giống như một cái rãnh vừa dài vừa sâu, gây ra vết thương không thể xóa nhòa cho đội quân ma tộc đang hình thành phía trước.
Máu bắn tứ tung, sát khí cực lớn và tình trạng bi thảm của đội quân ma tộc khiến khóe miệng Văn Vũ giật giật.
Điều đáng sợ hơn là tứ chi và nội tạng bay tứ tung. Không phải là Kiệt Định chưa từng thấy những cảnh thảm khốc, mà là những thứ này chốc nữa cậu sẽ phải thu dọn, chất thành đống xác cho con chó to kia thưởng thức.
Cái kiểu nhớp nháp đó.
Cái kiểu trơn trượt đó.
Cái mùi vị đó.
Kiệt Định đột nhiên hối hận khi tham gia vào “đội đặc chiến hậu cần của trình tự số 2” này .
…
“Toàn đội có mặt, chuẩn bị tác chiến!”
Tiếng hét lớn của đội trưởng đội thứ hai vang lên, tố chất của binh lính khiến Kiệt Định căng thẳng thần kinh ngay lập tức.
Sau đó…
“Xuất phát!”
Đội thứ hai gồm 50 người nhanh chóng xông về phía trước, nhặt tất cả ma tinh và tứ chi của ma vật rơi ở trên đường, đưa đến địa điểm đã được chỉ định.
Ở đó, một con chó lớn màu xám, một con rồng lớn màu đen và một con mèo lớn màu đen đang liếm máu dính trên móng vuốt, thỉnh thoảng ăn thức ăn có sẵn trên mặt đất.
Hàng chục ngàn ma vật ban đầu ở đây đã bị giết hết sạch.
Một cuộc thảm sát đơn giản hiệu quả.
Sau vụ thảm sát chính là công tác thu dọn, cũng chính là nhiệm vụ tác chiến của đội đặc chiến của Kiệt Định…
Con chó lớn màu xám nhìn núi xác dần dần được dựng lên, lòng tham hiện lên trong mắt nó khiến Kiệt Định có chút kinh hãi. May là trong 15 ngày tác chiến, Kiệt Định đã quen với ánh mắt của con chó lớn màu xám tên là Độc Nhãn này. Mỗi khi nhìn thấy đồ ăn Độc Nhãn đều sẽ như vậy.
Sau khi xác của ma vật được thu lại gần hết, Kiệt Định nhìn thấy Độc Nhãn há to miệng, cái lưỡi phân nhánh như lưỡi rắn nhưng dày hơn linh hoạt liếm qua má, ba hàng răng nanh dày đặc lộ ra trong không khí, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên khiến Kiệt Định rùng mình…
Chương 1181 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]