Bên cạnh là xác con nộ giác linh dương vừa mới chết, đó là một loại thức ăn tươi mới, chết chưa lâu, thịt máu vẫn còn tươi.
Văn Vũ lấy một con dao từ nhẫn không gian, đi đến con nộ giác linh dương, lập tức bắt đầu công việc chuẩn bị cho bữa tiệc nướng ngoài trời.
Lột da, rút máu, lấy xương, rút gân, chặt miếng.
Một loạt các động tác, Văn Vũ làm một cách rất thành thục, những phần không dùng được đều bị Văn Vũ tùy tiện ném đi không xa.
Mùi máu bắt đầu lan tỏa.
Chỉ giữ lại những phần mềm nhất của con linh dương, Văn Vũ đem miếng thịt, quay lại bên cạnh ba hồn sủng.
Ở đó bếp lửa đã được dựng lên, ba hồn sủng mắt dán lấy miếng thịt trên tay Văn Vũ, bất giác thè lưỡi ra liếm mép thèm thuồng, dãi chảy ròng ròng …
…
Ở đại lục Châu Phi bên ngoài nơi hoang dã mà lại mở một buổi party thịt nướng ngoài trời, đó là một loại hành vi tìm cái chết, mùi máu, sẽ hấp dẫn một số lượng lớn khách!
Đại lục Châu Phi, thứ không thiếu chính là những kẻ săn mồi lang thang ở nơi hoang dã!
Nhưng, điều này cần phải hiểu rõ là ai.
Cái gì mà đạo lý, cái gì mà quy tắc, cái gì mà những mục cần chú ý, ở trên người kẻ mạnh, đều biến thành cứt chó hết!
Dùng một câu để giải thích, có thực lực, có thể làm bất cứ gì bạn muốn!
“Ực…”
Mùi thịt thơm ngon, nước thịt nướng đậm đà tan chảy trong miệng, Văn Vũ sảng khoái cắn một miếng, nuốt vào bụng.
Ba hồn sủng bên cạnh đang giành giật một cái đùi linh dương, một cái đùi, không đủ để chia cho ba hồn sủng, nhưng không, Độc Nhãn thất bại trong trận chiến nội bộ, đã ngoan ngoãn chạy ra xác của ba con ma vật hắc bì phía xa,cắn một miếng lớn—— - mặc dù không có mùi vị như thịt con linh dương, nhưng một chút đồ như này, cũng đủ để Độc Nhãn giải quyết cơn đói.
Buổi tiệc thịt nướng diễn ra vui vẻ. cho đến khi Văn Vũ nghe thấy có động tĩnh.
Nuốt miếng thịt nướng đang cầm trên tay, Văn Vũ ngẩng đầu nhìn xung quanh, trong phạm vi nhận thức của Văn Vũ đã xuất hiện rất nhiều dao động hơi thở.
Văn Vũ cảm nhận được những thứ này, khóe miệng khẽ nhếch cười.
“Mau ăn nhanh đi, chuẩn bị đón khách!”
Văn Vũ nhắc nhở ba hồn sủng.
…
“Các con, mau hành động, đừng để cho các vị khách phải sốt ruột!”
Làm sóng tinh thần kỳ dị, hoà lẫn với mấy tiếng “cộp cộp” vang đến tai, ý nghĩa của một câu nói này đã truyền vào đầu của những đồng loại ở xung quanh.
Khứ gác mạnh mẽ bị kích thích bởi mùi máu phía trước càng nâng cao bản tính giống loài hơn, chỉ nhìn thấy xung quanh những đồng loại đang dang rộng đôi cánh, đôi cánh màu đen như những hạt mưa rơi xuống đất, cả một đàn chim đem theo khí tức vô định, nó giống như một đám mây đen, nhanh chóng bay về phía trước.
Qụa, trong mắt con người, là điều chưa biết.
Qụa sau khi biến dị chắc chắn còn xấu xí hơn——răng và móng vuốt xấu xí, cơ thể to lớn oai phong, bản tính tàn bạo và khát máu, thậm chí với quy mô khổng lồ, tất cả mọi thứ đều khiến cho không ai dám khiêu khích cái đám này.
Nhìn thấy vậy, Qụa Đen không kìm được mà gật đầu, biểu thị sự vừa ý với đám thuộc hạ đồng loại não tàn của nó.
“Mặc dù trí khôn hơi thấp, nhưng nghe lời.”
Mà những thứ não tàn mà nghe lời như này, rất thích hợp để làm lá chắn…
Khí tức của đỉnh phong cấp 5 từ từ bắt đầu thu lại, thậm chí đến cả mùi vị của thần thú trên người cũng bị đè xuống mức thấp nhất, Quạ Đen——là con duy nhất là thần thú trong đàn quạ, cũng là con đầu đàn duy nhất, cơ thể khổng lồ từ từ thu nhỏ lại, cho đến khi biến về hình dáng con quạ nhỏ bình thường.
Hình thái mini, đối với thần thú cấp 5 mà nói, là một kỹ thuật bắt buộc phải nắm được.
Thân hình nhỏ bé ẩn mình bên cạnh những đôi cánh của đồng loại, thoạt nhìn, thì không hề phát hiện ra dấu vết gì của Quạ Đen.
“Một sự ẩn nấp hoàn mỹ!”
Qụa Đen âm thầm tán dương bản thân nó trong lòng.
…
“Quạ…quạ…”
Giọng chói tai từ xa vang đến, nhìn một đám mây đen khổng lồ đang trôi nhanh về phía mình, Văn Vũ từ từ đứng dậy, chùi sạch vết mỡ trên miệng.
Tiếng quạ quái đảm như mang theo một sức mạnh tâm linh gì đó, khi vang vào trong tai, sẽ gây nên sự sợ hãi trong thâm tâm đối với sinh vật khác.
Nhưng, cái này còn xem đó là ai, tiếng quạ quái dị vang vọng vào tai Văn Vũ, chỉ khiến cho Văn Vũ cảm thấy có một sự khó chịu mà thôi.
Sự khó chịu không đáng kể này trực tiếp bị Văn Vũ loại bỏ ra bên ngoài, nhìn đám mây màu đen càng ngày càng gần cậu, cho đến khi có vô số con quạ đen sắp lao đến trên đầu cậu, bay lơ lửng trên đầu không ngừng nghỉ, Văn Vũ mới từ từ nhắm mắt lại, năng lực cảm nhận của cậu nhanh chóng lan ra khỏi cơ thể.
Số lượng: vài vạn con, số lượng này đúng là không ít, không biết bằng cách nào có mà tí màu này lại lôi kéo được nhiều như vậy.
Có thể là do những thứ xung quanh đây đều bị đám này ăn sạch hết rồi? Thức ăn ở đây quá khan hiếm.Văn vũ chỉ có thể giải thích như vậy.
Thực lực : Từ cấp 1 đến cấp 5 đều có, lại còn có cả một tên to đầu ——có khả năng ẩn nấp, trong mắt Văn Vũ đó là một sơ hở.
Lúc lâu sau, miệng Văn Vũ nhếch lên cười nhạt.
Câu cá bắt đầu, đúng là thuận lợi hơn tưởng tượng…
…
Chương 1208 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]