Giống như một con chim nhỏ biến dị bình thường, Qụa Đen với thân hình bé nhỏ bay lượn trên không trung lúc lâu, tỉ mỉ quan sát con mồi của nó bên dưới.
Không sai, chính là con mồi—— - số ít xác chết trên mặt đất không đủ để cho nó và thuộc hạ ăn no.
Vậy mà, càng nhìn, Qụa Đen lại càng cảm thấy con mỗi “kỳ dị” —— - không hề có sự sợ hãi thông thường của con mồi là con người, mà lại đứng yên ở tại chỗ, ba con vật nhỏ bên cạnh, vẫn đánh nhau ở dưới đó như cũ, hình như rất vui,cái đám con mồi này, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào với đàn của nó.
Tiếng chim kêu xung quanh to hơn – một mặt là để đám con mồi bên dưới cảm thấy áp lực và sợ hãi hơn nữa, mặt khác, hành động này của đàn quạ, cũng là hành vi uy hiếp con đứng đầu!
Chúng ta đói rồi, mau hạ lệnh tấn công đi.
Cảm nhận được suy nghĩ của cả đàn, Qụa Đen chỉ cười khổ một cái – thủ lĩnh, làm thủ lĩnh cũng khó lắm…
Mặc dù đồng loại bên cạnh Quạ Đen ngu ngốc, nhưng Qua Đen không ngu ngốc, càng nhìn, càng thấy con mồi dưới đất càng kỳ quái.
Cho đến khi con người đứng ở dưới giơ tay phải lên.
“Quạ” một tiếng, bóng của Qụa Đen biến mất tại chỗ.
…
“Đúng là rất thận trọng!”
Nhìn đàn quạ trên trời chỉ có tiếng quạ kêu loạn lên, hoàn toàn không có bất cứ một ý định tấn công nào, Văn Vũ có chút gấp rút mất nhẫn nại.
Cái tên thủ lĩnh của đàn quạ này, đúng là hơi mẫn cảm quá, nó thấy Văn Vũ quá yên ắng, dù đàn quạ đã nảy sinh sự kích động, nhưng lại vẫn như cũ không hề có mệnh lệnh nào được tiến hành.
Nó muốn thăm dò lâu hơn chút nữa xem Văn Vũ rốt cuộc là cái thứ gì, vậy mà, Văn Vũ lại không muốn đợi nữa.
Trong đầu liên lạc với Victor. Một hành động bắt chim đơn giản đã được đặt ra.
“Meo.”
Một tiếng mèo kêu nhẹ nhàng êm ái vang lên, Victor từ từ ngẩng đầu lên, khóa lại mục tiêu kẻ đứng đầu ở trên không trung.
Sức mạnh năng lượng của giới U Minh tràn ra, một giây sau, đã bao trùm lên cơ thể của thủ lĩnh đàn quạ.
Nhìn thấy trên bầu trời có một bóng dáng chim bay, rồi lại đột nhiên biến mất, Văn Vũ lập tức cảm nhận được một thứ gì đó nhỏ nhỏ đang nhảy nhót trong tay.
“Quạ…quạ…”
Giống như đó là một con quạ biến dị vô danh, con thần thú này “vật lộn “trong tay Văn Vũ——sức mạnh yếu đến khó tin.
“Nhìn không ra, vẫn là làm trò .”
Văn Vũ giễu cợt một câu, sau đó tay dùng lực, khẽ bóp chặt lại.
“Qụa…”
Tiếng kêu chói tai càng ngày càng lớn, nghe tiếng chói tai ở xung quanh, Văn Vũ cau mày lại.
Đưa con quạ nhỏ trong tay đến trước mặt, Văn Vũ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy thông minh trước mặt, miệng bình thản nói ra một câu : “Nói tiếng người đi, không thì tao bóp chết mày.”
Sau đó tay trái cậu đưa ra trước mặt con chim rồi khẽ gõ vào đầu nó.
“Bốp” một tiếng.
Chỉ dùng một lực thích hợp đập vào đầu con Quạ Đen, khiến cho Qụa Đen hai mắt long lên sòng sọc——đối với một con chim bình thường thì đây là một đòn có thể khiến cho xương sọ nó vỡ ra,nhưng đây là một thần thú đỉnh phong cấp 5, đó chỉ là một sự nhắc nhở.
“Đừng có giả vờ nữa, tao đã nhìn thấu mày từ lâu rồi…”
Thông tin được truyền đi bằng ánh mắt, đại khái chính là ý nghĩa đó.
Cảm nhận được bản thân nó “không có khả năng chống lại”, con chim nhận ra ngay hiện thực và tình trạng hiện tại của nó, quả quyết thừa nhận.
“Đại ca, hiểu lầm rồi, tôi chỉ là đi qua đây thôi.”
Ánh mắt uất ức, cùng vốn tiếng Anh lưu loát khiến cho Văn Vũ không dám tin…
…
Cho nên nói, giao tiếp được với nhau rất quan trọng.
Đối với sinh vật có trí thông minh mà nói, có thể giao tiếp với nhau được thì đó là một việc giảm bớt đi sự phiền phức rất là nhiều!
Giống như bây giờ đây.
Giao tiếp được với nhau tạm thời giữ lại cho con Quạ Đen một mạng, lại giúp cho Văn Vũ tránh được một cuộc thảm sát vô nghĩa.
“Bảo thủ hạ của mày cút xa đây một chút, tao muốn hỏi mày vài chuyện.”
Một yêu cầu đơn giản, cho rằng con người trước mặt đang bóp nghẹt lấy cơ thể nhỏ bé của nó, lực lượng bên trên cũng hoàn toàn khóa lại con đường chạy trốn của nó, Qụa Đen chỉ còn biết không do dự thêm nữa mà gật đầu đồng ý.
“Quạ…quạ…”
Quạ Đen kêu lên hai tiếng, đồng thời phát ra một làn sóng tinh thần hung dữ mãnh liệt, đàn quạ lớn bay trên trời đột nhiên xảy ra náo loạn.
Sau một trận hỗn loạn, sự đáng sợ của thần thú vẫn hơn sự thèm khát thức ăn, nhìn đám quạ đen trên đầu dần dần bay đi xa, Văn Vũ mới quay lại bữa thịt nướng, cầm lên một miếng thịt linh dương đã chín.
“Làm tốt lắm, thưởng cho mày.”
Qụa Đen lập tức buồn bã tức giận, sự tôn nghiêm của thần thú rơi sạch sẽ xuống đất!
…
“Đám đó đều là thuộc hạ của mày hả? Nhìn không ra luôn đó, thực lực thì chẳng ra sao, mà vênh váo gớm nhỉ.”
Sau khi nói Qụa Đen giải tán đàn chim đó đi, Văn Vũ lại quay lại bên cạnh bếp nướng, thản nhiên tra hỏi Qụa Đen.
“Vậy không phải đâu, tôi lớn bé gì cũng là một thần thú mà.”
Con Quạ Đen bé nhỏ trước mặt đầy cao ngạo, nhìn dáng vẻ chả quan tâm của Văn Vũ, đôi mắt đen của nó đảo quanh một vòng, nhân lúc Văn Vũ không chú ý, cắn một miếng thịt linh dương, nuốt vào trong bụng.
Văn Vũ liếc nhìn con Quạ Đen, cười rồi lắc đầu: “Muốn ăn thì mày cứ ăn đi, không cần lén lén lút lút.”
Con Qụa Đen sửng sốt, nhìn Văn Vũ đáng rất thoải mái, lại nhìn đến đống thức ăn trước mặt, cuối cùng không chịu được cám dỗ của thịt nướng.
…
Chương 1209 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]