Sau khi ăn uống một bữa, con quạ cuối cùng cũng thả lỏng hơn, nhìn Văn Vũ ở phía trước, cũng không có sự sợ hãi như nãy nữa.
Nhìn con quạ ngồi xụi lơ ở dưới đất, gương mặt mãn nguyện sau khi được ăn một bữa no nê, Văn Vũ mới mở miệng.
Năng lượng linh hồn kỳ dị được pha lẫn trong lời nói, khiến cho giọng của Văn Vũ, có một ma lực kỳ lạ lay động trái tim và linh hồn.
“Vậy thì, tao phải xưng hô với mày thế nào đây?”
Giọng nói ấm áp, khiến cho quạ nhỏ như đang đắm chìm trong ánh nắng ấp áp của hoàng hôn, sự đề phòng trong lòng không biết từ khi nào đã được gỡ bỏ.
“Gọi tôi là Qụa Đen thì được rồi.”
Con Qụa Đen vỗ cánh, cả người thả lỏng hết ra.
“Qụa Đen sao? Cái tên hay đó, mày tự đặt à?”
“Đâu có phải, đây là biệt danh mà người ta đặt cho bổn đại gia!”
Qụa Đen mặt đầy đắc ý.
“Uy nghiêm và bá đạo làm sao, chỉ có một con chim như bổn đại gia đây, mới có thể xứng với cái tên bá đạo uy nghiêm này được thôi.”
Cái dáng vẻ đắc thắng, như đã quên đi việc khi nãy bị Văn Vũ bóp chặt trong tay.
“Còn ngài, ngài tên là gì vậy? Thực lực của ngài như vậy, không giống không có tên tuổi gì.”
Qụa Đen sau khi đã cởi bỏ phòng bị, lại thêm Văn Vũ có mưu đồ, lúc này như một người bạn mới, tự giới thiệu bản thân mình.
“Tao là Văn Vũ.”
“Văn Vũ, một cái tên kỳ lạ, ngài không phải người ở đây sao?”
“Đúng vậy, tao từ bên ngoài đến đây, vừa mới đến đây, liền muốn kết bạn với mày, thuận tiện thăm dò tình hình ở đây luôn.”
Ánh mắt Qụa Đen càng ngày càng thả lỏng hơn, Văn Vũ trực tiếp nói ra luôn yêu cầu của cậu.
“Vậy ngài hỏi đúng rồi đó! Cái khác không nói, cái mảnh đất này ấy, tôi là bá chủ chân chính, chuyện gì cũng không thoát ra khỏi đôi tay ánh mắt tôi đâu!”
Qụa Đen vô ngực đảm bảo.
“Ồ?”
Trong mắt Văn Vũ sáng lên một cách quỷ dị, đồng thời năng lượng linh hồn bí mật lại một lần nữa dao động, trong tình huống không thể không thăm dò này, nhanh chóng bao vây lấy cơ thể con Qụa Đen.
“Nói rõ chút với tao đi.”
“Không vấn đề gì!”
Dù gì cũng là bạn mới, vừa này tên nhóc này còn mới nó ăn một bữa thịt nướng, chút chuyện nhỏ này, Qụa Đen không thấy phiền——nó đã lựa chọn quên đi những gì không vui vẻ khi nãy rồi.
…
Vừa này khi anh da đen Châu Phi chết, Văn Vũ lập tức nghĩ đến một cách thay thế——dùng mùi máu để dẫn dụ thú biến dị.
Thú biến dị cấp cao, có khả năng nói tiếng người, trí không cũng không kém, lại thêm cả cái lục địa Châu Phi này là địa bàn của thú biến dị, Văn Vũ phát hiện bản thân như có suy nghĩ sai lầm – ở đây, việc thống trị một tập thể thú biến dị lớn, tốt hơn so với một tập hợp vài kẻ yếu ớt nhỏ bé.
Trong mắt Văn Vũ, thú biến dị và con người, đã không có sự khác biệt lớn nữa rồi.
Vốn định dùng ít mùi máu này để dẫn dụ một vài thú biến dị cấp thấp, trên đường sẽ đụng phải thú biến dị cấp cao, ai mà ngờ, một con quạ đỉnh phong cấp 5, lại tự mình tìm đến nộp mạng!
Nó tiết kiệm rất nhiều công sức cho Văn Vũ.
Nghe những gì Qụa Đen nói, những thế lực ở khu vực gần đó dần dần Văn Vũ cũng hiểu được, dần dần xuất hiện trong đầu Văn Vũ.
Những điểm đánh dấu trên bản đồ không hề nhỏ, nhưng chỉ cần nhìn quy mô của đàn quạ biến dị vừa rồi thì có thể biết, một nơi “không nhỏ” này có thể chứa bao nhiêu thế lực!
Cũng giống như cá lớn ăn cá bé, cá bé ăn tép, trong mấy tháng hỗn loạn, những thế lực nhỏ bé đã sớm bị tiêu diệt rồi, chỉ còn lại những đoàn thể lớn như đàn quạ này mà thôi.
Cho nên, theo lời của Qụa Đen, ở nơi này chỉ có 4 thế lực——ba nhóm quần thể thú biến dị, và một khu tập trung của con người!
Đôi khi có vài xích mích nhỏ giữa các thế lực, nhưng nhìn chung không có chuyện gì lớn, chuyện đó cũng dẫn đến lượng thức ăn không đủ, Qụa Đen còn nói với Văn Vũ, đàn của nó, đã rất lâu chưa ăn no rồi, nhưng địa bàn đã được phân định rõ ràng, qua địa bàn khác sẽ dẫn đến tranh chấp, không cẩn thận sẽ dẫn đến chiến tranh…
Nói tóm lại, trong tin tình báo của Qụa Đen, có một nửa là những lời than vãn với Văn Vũ—— - than vãn sự lộn xộn của đàn, than vãn về việc đồng loại không hiểu được sự khổ cực của nó, than vãn về sự khó khăn khi tồn tại, loài động vật như Qụa Đen, thật sự biết nói chuyện!
Còn Văn Vũ thì cũng coi như hiểu thấu mọi chuyện—— ba thế lực của thú biến dị, phía bắc là nơi có đàn thú biến dị với sự lãnh đạo của Đồ tể hoang dã là mạnh mẽ nhất.
“Đồ tể hoang dã? Cái tên bá đạo phết?”
“Chỉ là một con sói hoang, từ hỗn loạn đi ra không phải đều có những cái danh hiệu bá đạo hay sao?”
Nói xong, còn nhìn Văn Vũ với ánh mắt khinh thường.
“Bên phía chúng tôi không có nói như vậy…”
Phía Đông là núi Phượng Hoàng của Qụa Đen——trên thực tế nó là một gò đất nhỏ với một rừng cây nhỏ.
Phía tây là địa bàn của Bá chủ hoang dã—— chính là một con thần thú trâu rừng, đối với những cái danh xưng “bá đạo” , Văn Vũ chán chả muốn nói.
Còn phía Nam là nơi tụ tập duy nhất có con người – nơi tụ tập lại của con người, cụ thể số người tập trung ở đây đại khái khoảng 10 vạn người, cũng coi như gần bằng với khu tập trung lớn nhất gần đây rồi, cao thủ bên trong cũng không ít, nhưng không đủ để chống lại sự tồn tại của thần thú.
Chương 1210 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]