Còn về lý do tại sao con người vẫn có thể tồn tại ở nơi đây, chủ yếu là dựa vào các bức tường thành cao ngất và mấy đạo cụ phòng bị.
Nhìn tổng thể, thực lực của nơi đó thuộc loại yếu nhất, nhưng ba quần thể thú biến dị còn lại, đều không có suy nghĩ hay dự định sẽ tiêu diệt nơi đó—— - giết địch giết 1 vạn thì tổn thất 800, cái chuyện như vậy, trừ khi bắt buộc, không thì chẳng có một sinh vật nào lại chọn làm cái loại chuyện không tốt đẹp gì như vậy.
Văn Vũ đã hiểu tình hình chung, nhìn Qụa Đen nằm tại chỗ như con chim chết, miệng không ngừng nói ra những lời thô tục, Văn Vũ liền mở rộng năng lượng linh hồn của cậu.
Lúc lâu sau, tiếng ồn ào bên tai cũng dừng lại.
Qụa Đen cách đó không xa đã chìm vào giấc ngủ say.
…
“Meo”
Nhìn thấy đại ca của mình đã lấy xong tin tình báo, Victor chậm rãi đi đến một cách ưu nhã, phía sau, Độc Nhãn và Tinh cũng dừng lại hành động giả vờ chơi đùa, đi đến.
Hai thần thú lại thêm một Độc Nhãn đã có sức lực không kém gì một thần thú, dưới năng lực nhận biết của Qụa Đen, Văn Vũ thật sự sợ ba chúng nó đến gần, sẽ khiến cho Qụa Đen sợ hãi và đề cao phòng ngự—— vậy không thuận lợi lấy được tin tình báo cho lắm.
Dù sao, đối với ba hồn sủng của cậu mà nói, thực lực của Qụa Đen, thật sự quá yêu…
“Ngao.”
Victor đưa cái lưỡi dài màu hồng của nó ra, khẽ liếm con Qụa Đen nằm trên đất, con Qụa Đen đang ngủ say hoàn toàn thả lỏng, không có chút cảnh giác nào, chỉ như ngủ mớ kêu lên hai tiếng.
“Đừng có nghịch, nhột…”
Nói xong, cánh lại dang ra, rồi quay người, lại ngủ tiếp.
“Thơm không?”
Độc Nhãn ở bên cạnh nhìn chăm chăm về phía Qụa Đen đầy tham lam.
Victor không để ý đến Độc Nhãn, ngược lại Tinh lại thè lưỡi ra, liếm đầu của Qụa Đen: “Không giống như sẽ ngon lắm đâu, có chút chua…”
“Tao thích chua, nướng lên rồi sẽ càng ngon hơn.”
Độc Nhãn lếm mép, nước dãi không kìm được mà chảy ra, năng lượng linh hồn cạn kiệt, khiến cho quạ nhỏ nhưng đang ngâm mình trong nước ấm đầy thư giãn, đến cả sự cảnh giác với thế giới bên ngoài cũng ít đi rất nhiều. Con quạ nhỏ đáng thương không hề biết, bản thân nó đang bị ba con quái vật với thự lực mạnh hơn nó trăm lần bao vậy, còn đang thương lượng xem nó có ngon hay không.
Nhìn thấy ba hồn sủng của cậu giống như mấy tên ác ôn sắp làm chuyện ác, vây quanh một “thiếu nữ đơn thuần trong sáng”, thương lượng xem lên xử lý con mồi không có sức phản kháng này như nào, Văn Vũ không kìm được mà cắt ngang “suy nghĩ” của ba hồn sủng.
“Được rồi, chúng mày đừng có phá nữa, cái này không để ăn được đâu, giữ lại có giá trị lợi dụng!”
Nghe thấy lời nói của Đại ca, ba hồn sủng gương mặt không mãn nguyện lùi lại.
Văn Vũ đứng dậy, đi thẳng đến trước mặt Qụa Đen, nhìn con quạ nhỏ đang thả lỏng nằm trước mặt, lại nhìn ba hồn sủng bên cạnh, trong đầu đã có tính toán.
“Độc Nhãn, phía Bắc có một tên Đồ tể hoang dã, khụ, là một con sói, nó lãnh đạo cả một đàn sói, mày đi thu phục chúng đi.”
“Thu phục?”
Độc Nhãn trở nên hứng thú, lập tức ngồi tại chỗ hỏi: “Là sao?”
“Mày tự làm,lam gì cũng được, tóm lại, đừng có giết nhiều quá, giữ lại mấy tên đó có tác dụng! Hiểu chưa?”
“Gâu gâu, gâu gâu…”
Độc Nhãn lập tức hưng phấn sủa lên hai tiếng.
“Victor, mày đi đến phía Tây, phía tây có một con trâu rừng, gọi là cái gì.. mà thôi, tao quên mất rồi, tóm lại là một con thần thú, nó lãnh đạo một đàn trâu, mày đi thu phục nó đi.”
“Meo.”
Victor kêu lên một tiếng, biểu thị bản thân đã hiểu.
“Tinh, lát nữa đợi con Qụa Đen tỉnh dậy, mày theo nó, đi thu phục đàn của nó.”
Tinh cũng gật đầu.
Sau khi ra lệnh cẩn thận cho ba hồn sủng xong, Văn Vũ lại nhắc nhở một câu: “Tao cần bọn thú biến dị này, hơn 20 ngày sau giúp tao tìm một thứ đồ, ừm, một tên tương lai sẽ đến với chúng ta, cho nên, hãy cố gắng mở rộng quy mô đàn càng lớn càng tốt, cụ thể thế nào thì chúng mày tự làm là được, có chuyện gì thì thông qua linh hồn khế ước nói với tao.”
“Đây là lần đầu tiên chúng mày du hành một mình làm nhiệm vụ bên ngoài, làm cho tốt vào, đừng để tao thất vọng.”
“Đợi đến khi thời gian đến, tao chỉ mong đủ để bao quát toàn bộ khu vực này! Hiểu hết chưa?”
“Hiểu rồi đại ca!”
Ba hồn sũng gật đầu kịch liệt, ánh mắt Tinh rất nghiêm túc, Victor tuy rằng bất cần, nhưng cũng rất đáng tin cậy, cái tên làm người ta tức nhất chính là Độc Nhãn!
Nghe thấy tạm thời “muốn làm gì thì làm”. Ánh mắt Độc Nhãn lập tức đảo qua lại, không biết đang có suy nghĩ kỳ quái gì.
Văn Vũ hung hăng đá Độc Nhãn một cái: “Đặc biệt là mày, làm cho tốt vào! Làm tốt thì đại ca cho mày nghỉ phép!”
“Nghỉ phép?”
Nghe thấy một từ lạ lẫm, ba con vật nhỏ lập tức dỏng tai lên.
“Ba tháng, cho chúng mày đi chơi ba tháng, chúng mày muốn làm gì thì làm, muốn đi đâu thì đi, sao hả? Không tồi chứ?”
“Gâu gâu gâu…Đại ca cuối cùng cũng từ bi rồi!”
“Meo…tôi muốn quay về Mỹ một chuyến…”
“Tôi muốn ra biển bắt cá ăn, lần này cuối cùng cũng có cơ hội đi rồi.”
Chương 1211 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]