Nghe thấy lời hứa của Văn Vũ, ba hồn sủng lập tức hưng phấn lên, nhảy nhót tưng bừng tại chỗ.
“Đừng có ồn, tôi đang ngủ mà.”
Lời của con Qụa Đen đúng lúc này đây mới chứng minh cảm giác nó còn tồn tại, nó còn không hề biết xém chút nữa là nó bị Độc Nhãn đem đi nướng ăn.
Nhìn ba con vật nhỏ đang rất hưng phấn, gương mặt Văn Vũ có một sự khó giải thích.
Cũng có thể, chia ra chiến đấu, là một lựa chọn tốt hơn chăng?
Cứ như vậy, cách mà Văn Vũ đối đãi với ba hồn sủng vẫn như nhau, ba hồn sủng cứ luôn bị nhốt trong không gian linh hồn trống rỗng không có gì, cô đơn, buồn tẻ đều có, cho nên Văn Vũ luôn thả chúng ra bên ngoài để hít khí trời, cũng là để chắc chắn ba hồn sủng luôn luôn bị khóa lại bên cạnh.
Nhưng Văn Vũ đã hiểu sai một chuyện – trên cái thế giới này, đã có rất ít sinh vật có thể đe dọa đến ba hồn sủng của cậu, càng không cần nói đến uy hiếp đe dọa cậu, nói một cách khác, ba hồn sủng của câu, không còn cần có yêu cầu cứng nhắc gì nữa,mà ba hồn sủng hiện tại, đã đủ để đối diện mọi thứ một mình rồi!
Bản thân Văn Vũ, ở tình huống bình thường, cũng không dùng đến năng lượng của ba hồn sủng, dù có dùng đến, cũng có thể thông qua không gian hồn cảnh, để lập tức đưa ba hồn sủng đến bên cạnh cậu.
Có lẽ bây giờ đã đến lúc dùng cách thả rông mà nuôi dưỡng rồi…
Hoặc để bọn chúng tự mình làm, sẽ còn nhanh hơn là giữ chúng ở bên cạnh, như vậy có khi còn đem lại nhiều điều bất ngờ hơn không biết chừng.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ gật đầu chắc chắn, lại một lần nữa bày ra gương mặt nghiêm túc nói lại lời hứa khi nãy: “Chuyện này làm cho tốt, làm cho hoàn hảo vào, đại ca 100% cho chúng mày nghỉ phép!”
…
Không thể phủ nhận, ở bên cạnh Văn Vũ, ba hồn sủng ăn uống no nê, thực lực cũng tăng lên nhanh, giống như Độc Nhãn, một con chó biến dị bình thường, chỉ vì ở bên cạnh Văn Vũ thời gian dài, thực lực nó tăng lên một cách rõ ràng nhất!
Thể chất cơ thể gần đến 20000 điểm, tài năng thiên bẩm của nó cũng đã đạt đến 1/3 của thần thú!
Năng lực như vậy, trong giai đoạn cấp 5 này, có thể coi là một sự tồn tại của Bug!
Năng lượng?
Bọn chúng không thiếu!
Kỹ năng?
Cũng đã được Văn Vũ điều chỉnh hoàn mỹ!
Loại mãnh thú như vậy, lại để ở nhà coi nhà canh vườn, Văn Vũ thấy thật lãng phí.
Ngay khi suy nghĩ thả rông để nuôi xuất hiện trong đầu Văn Vũ, nó lập tức lớn mạnh, Văn Vũ lại suy nghĩ một lúc, lập tức thấy cách này rất hợp với bản thân cậu.
Nhìn ba hồn sủng nhảy nhót vui vẻ tại chỗ, Văn Vũ lại ho khan một tiếng: “Bây giờ, đi đi.”
Lời vừa dứt, một bóng màu xám và một bóng màu đen cùng bay đi xa, chỉ còn mỗi Tinh là còn ở lại, gương mặt hoang mang nhìn đại ca, rồi lại nhìn con quạ nhỏ trên đất.
“Đại ca, cái này…tôi phải làm sao?”
“Đợi nó dậy rồi, đi cùng nó là được!”
Tinh và Độc Nhãn, Victor không hề giống nhau, từ khi mới sinh ra, đã lập tức bị Văn Vũ đưa đi, mặc dù sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng lại thiếu đi năng lực và kinh nghiệm làm việc độc lập.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ cúi người xuống, bế Tinh lên : “Đi theo nó, mày muốn làm cái gì thì làm cái đó, nếu bị bắt nạt, thì cứ nói với đại ca, đại ca ra mặt cho mày!”
“Được!”
Tinh dứt khoát gật đầu.
Nghe thấy câu trả lời của Tinh, văn Vũ đặt Tinh xuống bên cạnh con quạ nhỏ, lại dặn dò Tinh vài câu, sau đó quay đầu đi về phái Nam.
…
Qụa Đen chưa bao giờ biết ngủ lại là một sự hưởng thụ như vậy.
Toàn thân ấm áp như ngâm mình trong nước ấm, linh hồn cũng cảm thấy thoải mái thư giãn vô cùng.
Không cần suy nghĩ con đường tương lai của đàn, không cần suy nghĩ xem sau này phải tiến hóa lên thế nào, cũng không cần suy nghĩ xem cần phải lãnh đạo đàn như thế nào để tồn tại trên cái mảnh đất không có hi vọng gì như này.
Không lo lắng.
Tuy nhiên, luôn có kết thúc cho giấc mơ.
Khi tình trạng kiệt sức dần dần biến mất, thậm chí mấy vết thương trên người cũng đã giảm đi rất nhiều, Qụa Đen từ trong giấc mơ tuyệt đẹp tỉnh lại.
“A…”
Ngáp một cái thật dài, ý thức trong đầu dần dần trở lại cơ thể, chớp mắt, những gì xảy ra trước khi ngủ lập tức xuất hiện trước mắt nó.
Ngửi thấy mùi máu, đưa đàn đi săn mồi, sau đó…
Bị bắt? Nó hình như đã có một người bạn mới? Nó vô thức nói rất nhiều thứ, lại còn thoải mái nằm trên đất ngủ một giấc ngon lành?
Tinh thần Qụa Đen phấn chấn.
Vậy thì, nó là một kẻ bị giam cầm hay là một người bạn?
Sau khi Văn Vũ rời đi, ảnh hưởng của linh hồn đối với Qụa Đen cũng giảm dần, Qụa Đen vừa mới ngủ dậy, phát hiện ra sự việc không đúng…
Trước mặt một con người đã bắt giữ nó, nod sao lại có thể thả lỏng không chút phòng bị, lại còn thư giãn mà ngủ một giấc?
Cái này không khoa học!
Qụa Đen định thần lại, sự cảnh giác trong lòng lên cao nhất, hai mắt nhắm nghiền mở ra, rồi cũng lập tức nhắm lại.
Trong nháy mắt, mọi thứ xung quanh đã thu vào tầm mắt nó.
“Bạn mới” của nó không thấy đâu, ba con thú nhỏ vốn ở bên cạnh con người kia đã thiếu mất hai con, chỉ còn lại một con sinh vật kỳ dị ngu ngốc đang lăn lộn ở xa.
Qụa Đen sau khi khôi phục lại nhận thức đã phán đoán ra gì đó.
Chương 1212 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]