Nhìn thấy trình tự số 2 hóa thành một luống ánh sáng màu đen bay vút lên trời, Lôi hít sâu một hơi, chầm chậm rút chiến đao bên hông, lao thẳng tới Cổ thụ thảm khốc.
Phía trước là một làn sóng những con ma vật đang nhe nanh múa vuốt, phía sau là những con thú biến dị và các chức nghiệp giả bị dọa sợ mất mật.
Trận chiến này không dễ đánh…
Lôi âm thầm thở dài, sau đó lại nhìn lên chiếc màn ánh sáng màu đen ở trên đỉnh đầu.
Văn Vũ rời đi nhưng màn ánh sáng màu đen vẫn chưa biến mất. Sức mạnh của Văn Vũ còn sót lại trong chiếc màn này liệu có thể chịu được bao lâu? Mười phút? Hay là hai mươi phút? Chắc là ngắn hơn…
Lôi âm thầm tính toán.
Sau đó xoay người nhìn về phía sau.
Phía sau Lôi, Bá chủ hoang dã đã biến to thành quả núi, đôi mắt đỏ khổng lồ, hai luồng khí trắng như dải lụa phun ra từ mũi, luồng không khí bạo lực đã bắt đầu ấp ủ, sẵn sàng chiến đấu! Ngược lại với nó chính là Quạ đen và Đồ tể hoang dã, chúng đang xoay tròn hai mắt, không biết đang nghĩ gì.
Lôi nhìn thẳng vào hai con thú, có lẽ nhìn ra được sự do dự trong mắt chúng, Lôi khẽ nói.
“Chúng ta không có đường ra, nói ta thì thật xấu hổ, cũng cảm thấy rất có lỗi với các ngươi. Bây giờ nếu các ngươi muốn chạy thì cứ chạy đi.”
Quạ đen và Đồ tể hoang dã nhìn nhau.
“Vì những ham muốn ích kỉ của ta và trình tự số hai đại nhân mới tạo cho các ngươi tình huống như thế này, ta phải xin lỗi các ngươi.”
Lôi cúi đầu, bái Quạ đen và Đồ tể hoang dã một cái.
“Nhưng tình huống hiện tại như thế này, các ngươi có chạy cũng không thoát được. Nhìn xung quanh đi, chỗ nào cũng là Ma tộc, chỗ nào cũng là kẻ địch. Các ngươi cũng biết, ngoại trừ khu tập trung Hy vọng thì toàn bộ đại lục châu Phi đã bị ma tộc vây hãm rồi. Mặc dù nói ra thì rất mặt dày nhưng ta vẫn phải nói một câu: Trong tình huống này, ngoại trừ chiến đấu thì các ngươi không còn lối thoát nào khác!”
Lôi nhìn sắc mặt của Quạ đen và Đồ tế hoang dã càng lúc càng khó coi thì suy nghĩ một lúc, quyết định không dùng thủ đoạn mà trình tự số hai đã bày ra.
“Nhìn các ngươi kìa…”
“Vút…”
Lôi còn chưa nói xong thì trên bầu trời xuất hiện một âm thanh như xé vải.
Tiếng vang rất lớn và làn sóng năng lượng lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Lôi ngẩng đầu lên, chỉ thấy bức màn ánh sáng run rẩy không ngừng. Bên trên màn ánh sáng như vỏ trứng, nứt ra từng mảnh, tạo thành một vết nứt rất lớn. Sau đó, một con Cổ ma với đôi cánh dài dùng sức chui ra từ khe nứt, chen vào khu tập trung Hy vọng.
Lôi hít một hơi lạnh, lá chắn Hắc ám mà Văn Vũ bố trí càng ngày càng yếu dưới sự tấn công liên tiếp của những con Ma vật đẳng cấp cao…
Con Cổ ma sau khi nhảy từ trên trời xuống cũng không để ý đến những sinh vật và những đòn tấn công từ xa. Sau khi đáp xuống đất, đôi cánh của nó rung lên, giống một con chim lao về một hướng.
Bốn cánh tay của nó còn tỏa ra luồng ánh sáng đen cổ quái. Nó bay thẳng đến biên giới kết giới, bốn cánh tay như bốn chiếc gai nhọn mạnh mẽ đâm vào màn chắn, sau đó dùng sức xé một cái!
“Roẹt!”
Lại một vết nứt nữa xuất hiện.
Những con ma vật bên ngoài liên tục tràn từ vết nứt vào bên trong khu tập trung Hy vọng. Bức tường thành kiên cố cao gần bốn mươi mét bị một con ma vật cấp năm ung dung vượt qua. Sau đó, tiếng gầm của ma vật càng ngày càng gần!
“Gào!!!”
Phía sau, Đồ tể hoang dã tru lên một tiếng, bộ lông đỏ sậm bị gió thổi dữ dội. Cơ thể đang ở trạng thái thu nhỏ của nó lập tức lớn lên, chỉ trong chốc lát, một con sói cao gần hai mươi mét đã xuất hiện.
Đồ tể hoang dã đứng thẳng người, nhìn về đám ma vật đang tràn vào bên trong thành phố. Nó ưỡn người, sau đó lao về phía trước như một mũi tên sắc bén.
Lôi thấy cảnh này thì sững người, giọng nói lười biếng của Quạ đen vang lên: “Nói nhiều thế làm gì, chúng ta không phải trẻ con ba tuổi, tất nhiên đều hiểu chuyện. Ta nói này quan chỉ huy, ngươi nên nhanh chóng ra lệnh sửa sang lại phòng tuyến một chút đi…”
Lôi nhếch môi, cười vô cùng thoải mái và vui sướng.
Tấm lá chắn phía trên khu tập trung Hy vọng đã bị xé rách, nhưng ở phía cây Cổ thụ thảm khốc, một tấm màn ánh sáng màu đen khác lại xuất hiện.
Sức mạnh hắc ám nhanh chóng biến hóa thành một khu vực cấm, bao vây vài chục kilomet, bao gồm cả Cổ thụ thảm khốc.
Những con ma vật bên ngoài giống như mất trí vậy, cả một đám không sợ chết lao vào thế giới hắc ám, sau đó vang lên những âm thanh khiến người ta tê buốt da đầu!
Bên trong thế giới hắc ám sinh ra một con quái thú hắc ám với cái đầu tròn và đôi cánh nhỏ. Mỗi khi có con ma vật nào vọt vào thế giới hắc ám thì con quái thú kia lập tức phát hiện ra như cá mập ngửi thấy mùi máu vậy, nhanh chóng công kích kẻ xâm nhập, đến tận khi nhai sạch kẻ xâm nhập cả xương cũng không chừa!
Mặc dù sức chống chịu của Cổ thụ thảm khốc rất mạnh, nhưng thế giới Hắc ám của Văn Vũ cũng không hề yếu.
Một mặt, Cổ thụ thảm khốc bị thế giới hắc ám chặt đứt “Túi máu”. Mặt khác, tất cả những con ma vật xông vào đây đều bị Văn Vũ biến hóa thành chất dinh dưỡng bổ sung thể lực cho mình. Cứ như thế, các đòn công kích của Văn Vũ càng hung hãn tàn bạo hơn!
“Ầm! Ầm!”
Từng đợt năng lượng hắc ám không ngừng tiêu tán. Văn Vũ đứng trên tán cây rậm rạp, giúp Cổ thụ thảm khốc cắt tỉa cành lá. Chưa đến mười giây sau, tán cây to lớn đã được Văn Vũ sửa sang lại, giống như một thợ cắt tóc không lành nghề cắt tóc cho Cổ thụ thảm khốc.
Chương 1252 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]