Những cành cây còn lại tấn công càng thêm hung hãn, nhưng dưới ánh sáng phòng ngự của Văn Vũ thì mọi sự công kích trở thành vô dụng. Cổ thụ thảm khốc tỏa ra sương mù ánh tím dày đặc, sức ăn mòn khủng khiếp thậm chí còn làm mặt đất tan chảy thành những hố sâu. Nhưng khi tử khí gặp phải hắc quang thì chẳng khác nào gặp phải thiên định, tất cả bị hắc quang nuốt chửng.
Cổ thụ thảm khốc bị chặt đứt nguồn sống, không thể chống lại được Văn Vũ…
“Vù…”
Một lưỡi kiếm ánh sáng màu đen hình bán nguyệt bỗng nhiên ngưng tụ lại, sau đó được Văn Vũ chém xuống. Ánh sáng đập vào tán cây khiến Cổ thụ thảm khốc phát ra những tiếng gào thét, thân thể to lớn run rẩy điên cuồng. Văn Vũ cảm nhận sự rung chuyển như động đất, sau đó lại chém thêm một nhát nữa!
Chịu đòn bị động.
Không có sức đánh trả!
Ngay khi Văn Vũ điều chỉnh sức mạnh, chuẩn bị nhanh chóng giải quyết tên to xác này thì lại có một sự biến dị phát sinh!
…
Không có ma vật cuồn cuộn không ngừng thì những dây leo màu tím tuôn ra từ cơ thể cây cổ thụ kia cũng mất đi tác dụng.
Ám thú tương tự với cơ thể sống, nhưng bản thân nó không phải thực tế, hơn nữa, cộng thêm sức mạnh cắn nuốt kinh khủng của nó thì những cây dây leo kia không thể nào thoát được.
Thế nên những cây dây leo này nhanh chóng rút về, những vết nứt trên thân cây cũng từ từ khép kín, sau đó từ từ phồng lên.
Phồng lên đến một thời điểm nhất định!
“Bộp!”
Một tiếng nổ nặng nề vang lên, những khối u trên cây Cổ thụ thảm khốc nổ tung giống như những cục mụn mủ, sau đó, những dây leo đan chéo nhau nhanh chóng bao lấy một vật thể quái dị màu tím giống như quả trứng. Quả trứng đó bắt đầu biến hình.
Đầu tiên là mọc ra bốn cánh tay, sau đó là một cái đầu. Chỉ trong giây lát, quả trứng đã hoàn toàn biến thành một thứ màu tím có hình người, nhìn vô cùng dị hợm. Sau đó, cơ thể quái dị này duỗi thẳng lưng, dùng những chiếc móng vuốt sắc nhọn ôm lấy cây Cổ thụ thảm khốc, linh hoạt giống như một con khỉ, hướng về phía Văn Vũ.
Khi con quái vật hình người kia biến hóa thành công thì giống như khẩu lệnh khai chiến. Tất cả những khối u trên Cổ thụ thảm khốc lần lượt nổ tung, mỗi cái lại có những con sinh vật quái dị chui ra ngoài. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, trên người cây Cổ thụ thảm khốc đã có hàng loạt những con quái dị.
Một làn sóng màu tím tràn lên, những con quái vật màu tím kì dị xông về phía Văn Vũ đang đứng, con đầu tiên đã đứng trước mặt Văn Vũ.
…
“Thứ gì đây?”
Văn Vũ tỉ mỉ đánh giá con quái vật hình người màu tím, cao khoảng hai mét, dáng thon dài trước mặt mình.
Sau đó mỉm cười lắc đầu.
“Ông đây cần gì quan tâm mày là thứ gì chứ!”
Đối với Văn Vũ mà nói, kẻ địch là thứ gì không quan trọng. Văn Vũ chỉ cần cho bọn chúng về chầu trời là được rồi!
Một ánh kiếm năng lượng ánh sáng khẽ ngưng tụ trong tay Văn Vũ, sau đó cậu khẽ vung một cái, chém thẳng vào cổ con quái vật màu tím.
Trong khoảnh khắc đó, máu tím văng tung tóe. Đầu con quái vật màu tím bay lên cao, thân hình bước lên trước mấy bước rồi đổ gục xuống.
Văn Vũ hơi nhíu mày: “Năng lượng đả kích có vẻ như không có tác dụng, hiệu quả ăn mòn của sức mạnh hắc ám hoàn toàn không có tác dụng gì. Vết chém nhìn qua có vẻ rất lợi hại nhưng thực ra chỉ là tổn thương do đả kích vật lý gây ra…”
Những suy nghĩ trong đầu Văn Vũ lập tức bị những tiếng động lít nha lít nhít sau lưng cắt ngang. Văn Vũ quay đầu nhìn lại, vô số những con sinh vật màu tím đang bò về phía này.
Tiếng bước chân dày đặc, cộng theo tiếng gào thét ầm ĩ. Văn Vũ thấy cảnh này thì sức mạnh hắc ám trên người lại tiếp tục khuếch tán, những âm thanh trong bóng tối truyền ra.
Trong bóng tối vô hạn, Văn Vũ nhanh chóng ngưng tụ tạo thành những con ám thú, lao về phía làn sóng quái vật màu tím!
Giống như hai chiếc máy bay va thẳng vào nhau, những tiếng nổ ầm ầm vang lên. Vô số ám thú bò tới cắn xé đám quái vật màu tím, máu me đặc sệt bắn tung tóe, sau đó thấm vào Cổ thụ thảm khốc, lập tức bị Cổ thụ thảm khốc hấp thu.
Ở nơi Văn Vũ không nhìn thấy, phía trung tâm của Cổ thụ thảm khốc, một chiếc kén thịt màu tím cao gần ba mét đang chậm rãi nhúc nhích. Máu của những con quái vật bên trên nhỏ lên người nó giống như chất dinh dưỡng, được kén thịt hấp thu toàn bộ.
Sau đó, “Ầm” một tiếng…
Kén thịt nhẹ nhàng nhúc nhích…
…
Những lưỡi đao lạnh lẽ đâm thẳng vào bụng, xuyên sang tận bên kia.
Cơn đau không đáng kể truyền đến khiến các dây thần kinh của Độc Nhãn, đau đớn chỉ giống như nhổ một sợi tóc nhưng lại khiến Độc Nhãn há to miệng, làm ra vẻ không kiềm chế nổi.
“Đau quá! Đau quá! Đau chết ông đây rồi!!!”
Chó điên giơ móng vuốt sắc như dao kéo một con Cổ ma lại, sau đó cắn nát đầu nó!
“Cọt kẹt, cọt kẹt!”
Âm thanh nhai nuốt và tiếng răng chạm xương giòn tang vang lên, càng khơi gợi ý chí chiến đấu của những con Cổ ma còn lại.
Trận chiến đến thời điểm này, chạy trốn là điều không thể, chỉ có thể dốc hết toàn bộ sức lực!
Chương 1253 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]