Những móng vuốt sắc nhọn của Độc Nhãn giống như đao sắc, dưới sự điều khiển của Độc Nhãn, những móng vuốt đó còn trở nên dài hơn, sắc bén hơn, không những thế còn mọc ra vô số móc câu!
Mỗi một động tác của Độc Nhãn đều giống như một chiếc răng cưa, những chiếc móng vuốt sắc nhọn bám chặt lấy lớp vảy của Diels. Sau đó, những âm thanh chói tai vang lên, vảy bay tán loạn, máu me nhuộm đầy dưới chân Độc Nhãn.
Sau đó, những lực chém ngang dọc theo nhau mà tới.
Độc Nhãn giống như đang đứng trên “mặt đất”, nhanh chóng đào mặt đất dưới chân thành một cái hố sâu. Độc Nhãn vẫn chưa dừng lại mà càng dùng sức hơn, cố gắng đào cái hố này thành một cái hố to hơn, sâu hơn.
Nhưng mà nơi này không phải “mặt đất”, mà là thân thể của Diels.
Máu và thịt không ngừng bắn ra xung quanh chân Độc Nhãn. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, Độc Nhãn đã đào được một cái hố máu thịt sâu khoảng một mét, rộng khoảng ba mét, hố máu thịt này khiến Độc Nhãn bị chìm xuống một chút. Nhưng chiều sâu một mét này vẫn không ảnh hưởng đến “động tác thể dục” của Độc Nhãn.
Một cái hố càng sâu càng to nhanh chóng được tạo ra, máu phun ra ngoài như một chiếc đài phun nước, sâu đến tận xương. Diels bị hàm răng và móng vuốt sắc nhọn của Tinh kẹp chặn, không thể phản công lại với những đòn công kích của Độc Nhãn trên cơ thể mình.
Cự long giãy dụa càng lúc càng yếu ớt, hơi thở của sự sống càng ngày càng nhạt. Một lúc sau, cái đầu cao ngất của Diels bỗng nhiên cụp xuống, thân hình khổng lồ lơ lửng trên không trung cũng không có cách nào khống chế, rơi ầm từ trên trời xuống.
Độc Nhãn ngay sau khi nhìn thấy Diels mất đi hơi thở của sự sống thì lập tức nhảy trở về trên người Tinh. Nhìn bóng đen đang rơi xuống dưới, Độc Nhãn thè lưỡi, hỏa diễm đang ngưng tụ, nó liếm mép.
“Tinh, đuổi theo.”
“Chết rồi còn đuổi cái gì mà đuổi? Này này, anh Chó, hắc viêm của anh đang nhỏ lên đầu tôi đấy…”
…
Có câu nói: Nhân quá nhất thiên triệt địa vô liên thiên, nhân thượng nhất vạn vô biên vô duyên.
(Nhân quá nhất thiên triệt địa vô liên thiên, nhân thượng nhất vạn vô biên vô duyên: Chỉ lực lượng binh lính đông đảo, hơn một nghìn người thì mấy ngày là có thể nhìn thấy, nhưng binh lính trên cả ngàn người thì vô bờ vô bến.)
Tạm thời chưa nói đến số lượng ma vật bên trong ma tai, chỉ cần tính số lượng quái vật da tím chui ra từ bên trong Cổ thụ thảm khốc là đã lên đến mấy vạn con.
Đám quái vật da tím vô cùng tạp nham, có con lên tới thực lực cấp năm đỉnh phong, cho dù đặt ở nơi nào thì sức chiến đấu cũng không thể coi thường.
Tất nhiên, đối với Văn Vũ mà nói thì số lượng nhiều hay ít chỉ là một con số mà thôi. Đến cuối cùng, thứ quyết định tất cả không phải là số lượng nhiều hay ít, mà là cường giả đứng trên đỉnh cao của cuộc chiến đến tột cùng mạnh mẽ như thế nào! Nếu không thì trở nên mạnh mẽ làm gì chứ! Mọi người cùng nhau đi nghiên cứu nhân bản con người hoặc là đi nhân bản trí tuệ hoặc những thứ khác là xong!
Hắc ám cuồn cuộn, điên cuồng gào thét, sức mạnh và uy thế dâng lên ngập trời. Ngay cả những con ma vật ở bên ngoài thế giới hắc ám cũng bị luồng năng lượng mạnh mẽ này thổi bay phần phật.
Càng lúc càng có nhiều ám thú (Con thú hắc ám) được ngưng tụ ra. Hắc ám được ngưng tụ ở độ cao như vậy, năng lượng giống như đã hòa thành một thực thể, những hàm răng đen nhọn không ngừng xé nát máu thịt của những con quái vật da tím, tróc cả một mảng máu màu tím.
Hàng loạt lưỡi kiếm ánh sáng năng lượng hắc ám không ngừng quay quanh Văn Vũ, có lúc chém về phía những con quái vật da tím đang tiếp cận, có lúc lại hóa thành những lưỡi kiếm hắc ám rộng hơn, sau đó được Văn Vũ bổ thẳng xuống dưới!
Nơi đó chính là cây Cổ thụ thảm khốc đã tàn tạ!
Tán cây đã sớm bị Văn Vũ xẻ thành nhiều mảnh, kéo đến tan nát. Toàn bộ thân cây Cổ thụ thảm khốc lúc này đã hoàn toàn thay đổi hình dáng: Trơ trọi như một cây tre bình thường, trọc lốc, không có bất cứ nhánh cây hay thứ gì khác.
Ánh sáng màu tím nồng nặc bao quanh cây cổ thụ, thế nhưng ánh sáng tím đó dù có mạnh mẽ thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể ngăn cản được hắc ám. Bóng tối đã bao trùm hết thảy, nó có giãy dụa nữa cũng không thể làm gì được, chỉ có thể âm thầm chờ đợi kết quả cuối cùng. Một kết quả cuối cùng vô cùng đơn giản, đó là bị năng lượng hắc ám xé tan thành từng mảnh.
Cho dù các kỹ năng hệ linh hồn không phát huy được tác dụng, chỉ dựa vào Hắc Ám Thần Quang và tố chất thân thể thì Văn Vũ vẫn có thể đứng ngang nhiên giữa trời và đất, trở thành một trong những sinh vật sống đứng ở trên đỉnh cao của thế giới này.
Cuộc vận lộn giữa ám thú và quái vật da đen vẫn còn tiếp tục, nhưng kết quả thế nào cũng đã rõ ràng trong tầm mắt, chỉ cần nhìn qua cũng hiểu. Một lượng ám thú không ngừng được bổ sung đủ để dùng số lượng để nghiền chết kẻ địch.
Cây Cổ thụ thảm khốc không còn nguồn tiếp tế, sinh mệnh cũng dần đi đến hồi cuối cùng.
Khi con quái vật da đen cuối cùng bị đàn ám thú bay vây, nó gầm lên lao về phía Văn Vũ, nhưng lại bị Văn Vũ chặt đầu chỉ bằng một đòn. Sau đó, toàn bộ tán cây cuối cùng cũng đã yên tĩnh lại.
Văn Vũ mặt không cảm xúc nhìn những thứ còn sót lại sau cuộc chiến, chịu đựng mùi hôi thối nồng nặc trong không khí, nguồn năng lượng hắc ám nhanh chóng bao trùm cơ thể, sau đó dần dần phát sinh biến hóa.
Chương 1259 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]