Bóng tối vô biên vô hạn ngưng tụ thành hai bàn chân to lớn, sau đó nguồn năng lượng thuần khiết ngưng tụ thành thân thể, hắc giáp dần dần xuất hiện. Hắc quang tạo thành hai cánh tay tráng kiện, sau đó hình thành một chiếc đầu, hắc quang lại bao phủ lên trên tạo thành một chiếc mũ giáp có sừng trông rất khủng bố!
Người khổng lồ hắc ám chậm rãi mở hai tay ra, một thanh đại đao dài mấy chục mét nhanh chóng ngưng tụ lại, trên thân đao còn lấp lánh tia sáng vô cùng nghiêm nghị lạnh lẽo!
Quân vương Hắc ám!
Bên trong chiếc mũ giáp, hai điểm sáng màu đỏ nhanh chóng lóe lên, sau đó chậm rãi cúi đầu, nhìn thẳng vào cây Cổ thụ thảm khốc lúc này chỉ còn lại thân cây.
Sau đó, người khổng lồ chúa tể hắc ám vung một đao ra, thanh đao to lớn vạch ra một tia chớp xé rách không gian, lao thẳng xuống chính giữa cây Cổ thụ thảm khốc!
“Bùm!”
Sức mạnh to lớn, hắc ám khủng bố ngưng tụ trong lưỡi đao như muốn xé rách bầu trời, làn sóng năng lượng điên cuồng trực tiếp chém thẳng lên cây cổ thụ, sau đó bổ một đường xuống phía dưới, xuyên qua toàn thân cây Cổ thụ thảm khốc.
“Ô ô ô…”
Những tiếng kêu gào thảm thiết vang lên, cây Cổ thụ thảm khốc chịu một đòn chính diện của Quân vương hắc ám thì phát sinh từng trận gào thét thảm khốc. Thân cây lập tức tách làm đôi, sau đó đổ về hai bên trái phải.
“Rầm!”
Thân hình như núi đột nhiên sụp đổ, bụi tung bay mịt mù. Sau khi làm nóng người một chút, Văn Vũ chậm rãi giải trừ Quân vương hắc ám, giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút.
Thời gian… ba phút…
Văn Vũ mất ba phút để giải quyết cây Cổ thụ thảm khốc, tất nhiên trong thời gian đó cũng có thăm dò nghiên cứu một vài yếu tố, nhưng tất cả chỉ cần ba phút, bên ngoài chắc sẽ không xuất hiện sai lầm gì.
Văn Vũ suy nghĩ như thế thì vung tay định giải trừ thế giới hắc ám đang bao phủ xung quanh.
Tuy nhiên, ngay sau đó, động tác trên tay Văn Vũ lại đột nhiên dừng lại.
Phía trước, trong làn khói bụi mịt mù bỗng vang lên một tiếng động sột soạt. Văn Vũ nhìn xuyên thấu làn khói bụi, trong nháy mắt đã tìm được nguồn phát ra âm thanh.
Chỗ đó có một vỏ trứng đã vỡ tan từ lúc nào, các mảnh vỡ rơi tung tóe mỗi nơi một miếng. Ở cách đó không xa, có một sinh vật có hình dáng tương tự như những con quái vật da tím đang đứng giữa đống đổ nát của cây Cổ thụ thảm khốc.
Bóng dáng màu tím đó chậm rãi giơ hai cánh tay mảnh khảnh lên, đống đổ nát của cây Cổ thụ thảm khốc nhảy lên hai lần, sau đó sôi trào.
Vô số những dây leo màu tím trào ra từ trong xác cây Cổ thụ thảm khốc, nhanh chóng dung nhập vào trong thân thể của bóng dáng màu tím kia. Vô số dây leo chui vào thân thể nó, nhưng bóng dáng màu tím này lại không thay đổi chút nào.
Mãi đến tận khi chút cặn gỗ cuối cùng chui vào thân thể thì bóng dáng màu tím đó mới khẽ ngẩng đầu lên.
Gương mặt dữ tợn và xấu xí đó hiện lên một biểu cảm quái dị có thể coi là cười, ngay sau đó, một làn sóng tinh thần nhanh chóng truyền vào trong đầu Văn Vũ.
“Trình tự số hai?”
Trong giây phút đó, làn sóng linh hồn hùng vĩ mãnh liệt trào dâng!
Sức mạnh linh hồn phun trào, vương vấn xung quanh cơ thể Văn Vũ nhưng lại hóa thành một luồng gió nhẹ, thực lực không đáng kể.
Tuy nhiên, sự thay đổi đột ngột đó vẫn khiến Văn Vũ cẩn thận.
Có thể nói chuyện có nghĩa là có thể giao tiếp. Nếu đã có thể giao tiếp thì mọi người từ từ nói, đánh đánh giết giết cũng không phải chuyện tốt.
“Ngươi là…”
Văn Vũ làm ra vẻ vô hại, nhẹ giọng hỏi.
Bóng dáng màu tím trầm ngâm một chút, sau đó ngẩng cái đầu trọc lốc nhìn về phía Văn Vũ.
“Ta là Ma Linh, ta đến để giết ngươi!”
Giây tiếp theo, ánh sáng màu tím phóng lên bầu trời, lập tức xuyên qua kết giới của thế giới Hắc ám do Văn Vũ dựng lên. Ánh sáng tím như một cơn sóng thần bao phủ Văn Vũ.
Văn Vũ yên lặng.
Một lời không hợp liền động thủ.
Tên này cũng thật là…
Rất hợp với phong cách của mình…
…
Ánh sáng tím bay vút lên bầu trời, xuyên thủng bóng tối, sau đó bóng tối lại bao trùm ánh sáng tím. Hai bên bao trùm lấy nhau giống như hai con mãnh thú đang tranh giành lãnh thổ, không chịu nhượng bộ chút nào.
Ánh nắng ban mai vừa mới ló dạng không lâu cũng bị hai nguồn năng lượng này làm cho phai mờ, bầu trời xám xịt.
Tuy nhiên, không có bất cứ sinh vật nào có tâm trạng xem cảnh tượng này. Bây giờ khu tập trung Tân Hy Vọng đang phải đối mặt với những thảm họa trước nay chưa từng có!
Khi ánh sáng màu tím bốc lên cũng chính là lúc con Cổ ma cắn xé kết giới hắc ám. Lắng nghe những âm thanh từ xa vọng lại, cảm nhận được những bước chân rung chuyển đất trời của Ma tộc, rồi cả ma ảnh xuất hiện ở phía xa.
“Gào!!!”
Đồ tể hoang dã khôi phục trạng thái chiến đấu, gào lên một tiếng, cơ thể khổng lồ biến thành một luồng sáng màu đỏ sẫm, nhanh chóng lao về phía vết nứt kết giới mà tấn công. Có lẽ chỉ có kẻ thống lĩnh khu vực này, Đồ tể hoang dã mới có thể dùng sức một người ngăn chặn những con ma vật đang tuôn vào từ khe nứt.
Không, cũng không phải sức một người…
Phía sau là Lôi và những ánh sáng đỏ khác.
Những con sói lớn nhỏ khác nhau chạy đến chiến trường.
“Này quan chỉ huy, ra lệnh đi…”
Chương 1260 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]