Một nơi ẩn náu được cất giấu đến tột cùng đã được tuyên bố hoàn tất.
Đương nhiên, Văn Vũ không muốn dùng chỗ ẩn nấp để miêu tả không gian mới mở này, suy nghĩ hồi lâu, Văn Vũ vung tay lên, lập tức khắc năm ký tự lên tường.
"Phòng thí nghiệm linh hồn!"
Nhìn mấy cái phông chữ vặn vẹo trên tường, Văn Vũ hài lòng gật đầu.
"Được rồi, lần này rốt cục nhìn ổn hơn một chút rồi."
…
Sau khi trang trí xong phòng thí nghiệm linh hồn, Văn Vũ cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nghiên cứu chi tiết thuật tạo vật linh hồn.
Thuật tạo vật linh hồn (Cấp nền chủng tộc, kỹ năng chủ động): Nguồn gốc của kỹ năng này từ lâu đã không thể phủ nhận, nhưng dù ở thế giới nào thì nó cũng được truyền lại từ xa xưa, sáng tạo là quyền của các vị thần! Kỹ năng này sẽ chiếm đoạt quyền lực của các vị thần, khám phá bản chất của linh hồn, sự sống và thậm chí là mọi thứ, và sau đó tạo ra mọi thứ!
Sau khi thành thạo kỹ năng này, vật chủ có thể hấp thụ tất cả năng lượng linh hồn phân tán không sử dụng được xung quanh và ngưng tụ thành năng lượng duy nhất để tạo linh hồn. Với năng lượng này, vật chủ có thể bao gồm nhưng không giới hạn ở việc sửa đổi đạo cụ, sửa đổi kỹ năng và sự biến đổi của các dạng sống, thậm chí tạo ra đạo cụ, tạo kỹ năng và tạo ra các dạng sống mới! Về lý thuyết, kỹ năng này thậm chí có thể tạo ra các vị thần mới!
Vẫn là giới thiệu kỹ năng một cách mơ hồ khiến Văn Vũ khó hiểu.
Tuy nhiên, sau khi đích thân đối mặt với hai con rối linh hồn, Văn Vũ đã có khái niệm chung về kỹ năng này.
Điểm cơ bản nhất là tạo ra một dạng sống mới! Văn Vũ chắc chắn sẽ làm được điều này!
Nghĩ đến đây, Văn Vũ lấy ra hai thứ nữa từ trong nhẫn không gian - một cây gậy trúc màu tím và một miếng thịt chết ghê tởm.
Đây là một bộ phận của hai con rối linh hồn, sau khi bị đánh bại bởi Văn Vũ, chúng đã được thu thập làm chiến lợi phẩm và lưu giữ với mục đích khác, xem ra hai thứ này có ích nhưng lại không hữu dụng lắm.
Sau khi mò ra cây mây và miếng thịt, Văn Vũ thở dài một hơi, đây là cây mây thường và miếng thịt bình thường.
Nhìn từ bên ngoài, không có gì đặc biệt về cả hai.
Tuy nhiên, bản thân ý nghĩa của việc tạo ra linh hồn là biến phân rã thành ma thuật!
Khi hai cỗ năng lượng sáng tạo tinh tế trong tay phải hòa vào trong cây mây và thịt, dưới sự chú ý của Văn Vũ, hai vật thể lập tức thay đổi!
Thứ đầu tiên phát sinh biến hóa chính là cây mây màu tím đậm kia.
Khi năng lượng tạo hóa tràn vào cây mây thì chưa đến một phút, cây mây đã bắt đầu vặn vẹo thân thể như một con rắn. Đồng thời, một làn sóng tinh thần nhỏ bé từ cây mây lan truyền đến bên trong linh hồn của Văn Vũ.
Làn sóng tinh thần mơ hồ không rõ, Văn Vũ phải cố gắng lắm mới hiểu nó muốn biểu đạt điều gì với mình.
“Năng lượng không đủ… Không đủ vật chất để biến đổi cơ thể…”
Nói đi nói lại cũng chỉ có hai điểm này. Phần năng lượng thì Văn Vũ có cách giải quyết, nhưng phần vật chất thì… Cậu cũng không thể dùng bùn đất thay thế được.
Chờ đã, không ai nói không thể…
Văn Vũ nghĩ đến đó thì nắm một nắm cát lớn đổ lên người cây mây, sau đó lại phát ra một làn sóng tinh thần: “Mau ăn đi, chắc chắn đủ…”
Cây mây run rẩy hai lần. Có lẽ nó cũng hiểu được tình cảnh khốn khổ của mình lúc này nên cũng không có ý kiến gì mà nhanh chóng lắc người phủi chỗ đất cát trên người mình xuống. Sau đó, rễ cây bị xé toạc ra thành hai phần mảnh khảnh, giống như hai chiếc chân ngắn tũn.
Từ chỗ hai chân, cây mây càng vặn vẹo nhiều hơn. Sau đó, phía trên lại mọc ra hai nhánh giống như là cánh tay, rồi phía trên cùng lại nứt ra thành một chiếc đầu có ngũ quan chỉnh tề. Văn Vũ nhìn thấy thì bật cười.
Vật nhỏ này có mắt và mũi.
Nhìn thấy cây mây cuối cùng đã không còn run rẩy nữa, Văn Vũ nắm lấy người cây nhỏ mới sinh, cẩn thận đánh giá cấu trúc thân thể của người cây nhỏ.
Sau đó, Văn Vũ thấy một tia sáng màu tím phun lên đầu mình.
…
Chất lỏng màu tím sền sệt từ miệng người cây nhỏ phun ra nhớp nháp khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Văn Vũ phải dùng đến ba tờ khăn giấy mới xử lý xong đống chất lỏng trên đầu mình. Nhìn nhãi con đang kêu ầm ĩ trong tay, Văn Vũ nhẹ nhàng gảy đầu của nó mấy cái.
Người cây nhỏ đột nhiên co quắp cả người, dáng vẻ đáng yêu khiến Văn Vũ bật cười.
Văn Vũ thả người cây nhỏ đang hoa mắt chóng mặt trong tay xuống, cẩn thận quan sát tạo vật linh hồn thứ hai của mình.
…
Đống thịt trên bàn sau khi hấp thu năng lượng tạo hóa thì tốc độ thay đổi chậm hơn người cây nhỏ một chút, nhưng nhìn thuận mắt hơn người cây nhỏ rất nhiều.
Nó không cần thêm năng lượng, cũng không cần chuyển hóa vật chất. Văn Vũ lặng lẽ quan sát người cây nhỏ, đồng thời cũng quan sát sự biến hóa của đống thịt.
Đống thịt sau khi biến hóa thì nhìn giống hệt Văn Vũ phiên bản thu nhỏ, chiều cao thậm chí không đến mười centimet. Sinh vật này mang theo vẻ mặt ngốc nghếch, gãi đầu nhìn Văn Vũ, cười ngây ngô.
Văn Vũ nắm lấy người tí hon, nhẹ nhàng ấn vào nó, cảm nhận sự đàn hồi rõ ràng. Văn Vũ híp mắt, đặt người tí hon và người cây nhỏ lên bàn, cố gắng nghiên cứu số liệu chi tiết.
…
Chương 1316 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]