Đầu tiên là trí thông minh.
Trí thông minh của hai thằng nhóc này đều không cao, thậm chí ngoài mấy làn sóng tinh thần linh tinh ra thì không biết gì nữa. Văn Vũ giao tiếp với bọn chúng vô cùng khó khăn, người cây nhỏ chỉ biết nhổ nước bọt, còn người tí hon thì chỉ cười khúc khích.
Tuy nhiên, tố chất thân thể của bọn chúng lại khiến Văn Vũ hơi ngạc nhiên. Tố chất thân thể của hai vật nhỏ này đều là mười điểm!
Mười điểm nếu tính theo tố chất thân thể của con người bình thường thì có thể sánh ngang với cấp hai!
Trong điều kiện thiếu hụt cả về nănglượng lẫn vật chất mà hai sinh vật này lại có được năng lực như vậy, thực sự khiến Văn Vũ kinh ngạc.
Sau khi đo đạc thêm một vài dữ liệu, Văn Vũ đặt hai vật nhỏ này sang một bên, tùy ý cho bọn nó chạy nhảy trên đất, còn mình thì tổng kết lại thí nghiệm đơn giản vừa rồi.
Năng lượng tiêu hao để chế tạo ra hai tạo vật linh hồn này không nhiều, hoặc có thể nói là rất nhỏ, tương đương với năng lượng linh hồn sau khi chết của một sinh vật cấp năm. Chút năng lượng đó lại có thể chuyển hóa thành hai sinh vật cấp hai, điều này đã chứng tỏ sức mạnh của thuật tạo vật linh hồn.
Trọng điểm của thí nghiệm vừa rồi không nằm ở phương diện năng lượng, mà là ở phương diện vật chất.
Thí nghiệm cho thấy, trong điều kiện vật chất thiếu thốn thì cơ thể đã trở thành trở ngại trong năng lực chiến đấu của hai thằng nhóc kia.
Nhưng Văn Vũ lại không có cách giải quyết nào tốt. Một đứa cần thực vật, một đứa cần máu thịt, phòng thí nghiệm linh hồn vừa mới được thành lập hoàn toàn không có hai loại tài nguyên này.
Văn Vũ nhìn hai thằng nhóc đang nhary nhót trên mặt đất, sau đó lại nhìn năng lượng tạo hóa đang ngưng tụ trên tay như một mặt trời nhỏ thì lập tức tiến hành thí nghiệm chế tạo tạo vật linh hồn thứ ba, cũng có thể nói là tạo vật linh hồn mà cậu muốn chế tạo nhất!
…
Văn Vũ cầm một nắm đất vàng, thận trọng đặt lên bàn, sau đó ánh sáng trên tay lóe lên, năng lượng thấm đẫm vào đất.
Đất vàng bắt đầu biến hóa.
Đầu tiên là thân thể, sau đó là tay chân, cuối cùng là đầu. Không bao lâu sau, một tạo vật linh hồn mới đã được hình thành. Linh hồn mới này không yêu cầu “năng lượng, vật chất” khiến Văn Vũ thậm chí còn hoài nghi phương pháp nghiên cứu của mình có vấn đề.
May mà sau khi tạo vật linh hồn mới sinh thành hình xong thì lập tức tự hành động.
Thân hình nhỏ bé lăn khỏi mặt bàn như một cái bánh xe, sau đó hoàn toàn biến mất. Nếu như không phải liên kết tinh thần vẫn đang tồn tại thì Văn Vũ còn tưởng lần này mình đã thất bại.
Ở nơi mà tạo vật linh hồn vừa biến mất, Văn Vũ có thể cảm nhận được một lượng bùn đất đang không ngừng ngưng tụ lại, sau đó một làn sóng tinh thần vô cùng rõ ràng truyền vào trong đầu Văn Vũ.
“Năng lượng.”
Hai chữ vô cùng rõ ràng, thậm chí còn mang theo cảm giác khẩn trương gấp gáp.
Văn Vũ thấy thế thì lập tức ngưng tụ năng lượng trong tay rồi truyền vào đống bùn đất. Ngay lập tức, hành động ngưng tụ bùn đất của tạo vật linh hồn càng tăng nhanh hơn!
Khoảng chừng mười phút sau, bề mặt của phòng thí nghiệm đã giảm xuống gần hai centimet, một cái đầu to như quả bóng rổ trồi lên khỏi mặt đất. Sau đó, tạo vật linh hồn mới sinh chậm rãi xuất hiện, mãi đến khi hoàn toàn đứng trước mặt Văn Vũ.
Thân cao gần hai mét, toàn thân màu vàng như đất, thân thể nhẵn nhụi như pha lên, đầu không có ngũ quan nhưng Văn Vũ vẫn có thể cảm nhận được một ngọn lửa linh hồn thuộc về cơ thể sống đang cháy bên trong tạo vật linh hồn.
“Có thể nói chuyện không?”
“Không có miệng, không thể nói.”
Một làn sóng tinh thần truyền đến khiến Văn Vũ bật cười, nhưng xem ra trí tuệ của thứ này cũng không thấp, có thể hiểu được câu nói của Văn Vũ.
“Đấm ta một cái đi.”
Mệnh lệnh được ban ra, tạo vật linh hồn lập tức đấm một quyền về phía Văn Vũ. Tố chất thân thể khoảng chừng 500 điểm, không tính là cao, nhưng cũng không phải yếu ớt.
Văn Vũ thỏa mãn gật đầu.
“Tốt lắm, có thể mạnh mẽ hơn được không?”
Tạo vật linh hồn gật đầu, một làn sóng linh hồn nhanh chóng truyền đến Văn Vũ: “Năng lượng, bùn đất, thời gian, có thể mạnh mẽ hơn!”
Văn Vũ nghe được câu trả lời này thì nhếch môi cười: “Vậy thì bắt đầu đi, muốn cái gì có cái đó, để ta xem rốt cuộc ngươi có thể mạnh đến mức nào!”
Văn Vũ dứt lời thì một nguồn năng lượng nhanh chóng bộc phát, sau khi tạo vật linh hồn nhận được năng lượng này thì cả người phát ra luồng ánh sáng nhàn nhạt, sau đó biến mất dưới lòng đất.
Nhìn thấy tạo vật linh hồn hoàn toàn biến mất, Văn Vũ suy nghĩ một chút rồi lẩm bẩm như đang nói chuyện với chính mình.
“Ừm, ngươi là tạo vật linh hồn thứ tám mà ta tạo ra, ta sẽ đặt cho ngươi một cái tên.”
“Gọi ngươi là Sơn Khôi đi.”
Ba ngày sau.
“Đừng nghịch!”
Văn Vũ kéo người cây nhỏ đang chơi đùa trên đầu mình xuống, sau đó tiếp tục tập trung sự chú ý vào vòng xoáy không khí trước mặt.
Chương 1317 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]