Người cây nhỏ bị kéo từ trên cao xuống tức giận bĩu môi, nắm đấm nhỏ đấm liên tục vào chân Văn Vũ. Mãi đến tận khi Văn Vũ đá cho nó một cái thì người cây nhỏ mới dừng lại, xoay người đi tới bắt nạt người tí hon có vẻ bề ngoài giống Văn Vũ y như đúc.
Phòng thí nghiệm linh hồn sau ba ngày đã khác với lúc mới thành lập rất nhiều, không gian bên trong phòng thí nghiệm đã rộng hơn ban đầu cả năm lần. Dưới lòng đất dao động liên tục, Văn Vũ cũng không quay đầu lại mà khẽ vẫy tay một cái, một nguồn năng lượng nhanh chóng truyền xuống.
Dưới lòng đất chính là Sơn Khôi, trong suốt ba ngày qua, Sơn Khôi vừa hấp thu năng lượng của tạo vật vừa hấp thu đất đai dưới thân, khí thế trên người càng ngày càng mạnh, nhưng mạnh đến mức nào thì Văn Vũ không rõ. Bởi vì đến tận bây giờ Sơn Khôi vẫn đang ở dưới lòng đất, chưa có dự định chui lên.
Văn Vũ nhìn Sơn Khôi ba ngày trong vô vọng, may mà cậu không tiếp tục để ý nữa mà bắt đầu nghiên cứu tạo vật linh hồn trong tưởng tượng của mình.
Nếu như bùn đất có thể tạo ra năng lượng, sau đó sản sinh ra một con rối có linh hồn, vậy thì những thứ khác có thể không?
Ví dụ như không khí?
…
Bây giờ, thứ đang ở trước mặt Văn Vũ chính là một khối không khí. Văn Vũ đã đem năng lượng tạo vật dung hợp với không khí, không khí lập tức sản sinh biến hóa.
Ban đầu không khí chỉ là sự trống rỗng nhưng sau khi được Văn Vũ nén lại, cộng với sức ảnh hưởng của năng lượng tạo vật thì không khí nhanh chóng xoay tròn, một làn sóng tinh thần dần dần được hình thành, sau đó truyền ra ngoài: “Năng lượng.”
Được rồi, lại thêm một cái miệng ăn…
Văn Vũ thở dài với tốc độ tiêu hao năng lực của năng lượng tạo vật, sau đó lại tiếp tục phất tay truyền một luồng năng lực vào khối không khí kia. Khối không khí xoay tròn càng lúc càng nhanh, màu sắc cũng biến đổi. Một lúc sau, một thứ giống như đám mây xuất hiện trên bàn trước mặt Văn Vũ.
Văn Vũ chạm nhẹ vào tạo vật linh hồn mới sinh ra, cảm xúc mềm mại truyền đến đầu ngón tay, sau đó một làn sóng tinh thần truyền đến Văn Vũ.
“Năng lượng! Thêm năng lượng!”
Yêu cầu vô cùng thẳng thắn khiến Văn Vũ trợn trắng mắt, sau đó năng lượng lại ngập tràn. Nhìn đám mây kia lơ lửng bồng bềnh, Văn Vũ vừa hưởng thụ niềm vui của thành công vừa chơi đùa.
“Ừ, cái này gọi là Vân Khôi.”
Văn Vũ đặt Vân Khôi sang một bên, xoay người tiếp tục nghiên cứu những tạo vật linh hồn khác.
…
“Ừm, cái này là tạo vật ngưng tụ từ năng lượng hắc ám, vậy thì gọi ngươi là Ám Khôi.”
“Cái này là tạo vật ngưng tụ từ hỏa diễm, vậy thì gọi là Viêm Khôi.”
“Cái này từ nước, gọi là Thủy Khôi.”
“Còn ngươi!”
Văn Vũ bắt được người cây nhỏ đang chạy tới chạy lui trên đất, nhìn lớp vỏ cây màu tím của nó thì dứt khoát đặt cho nó một cái tên đẹp: “Gọi ngươi là Mộc Khôi đi.”
“Còn ngươi là Thi Khôi!” Văn Vũ chỉ vào người tí hon giống mình như đúc.
Văn Vũ tí hon nhìn thấy vẻ mặt đó của Văn Vũ thì khẽ rụt đầu lại.
…
Một tuần sau.
Văn Vũ đứng giữa phòng thí nghiệm linh hồn rộng rãi, nhìn chằm chằm sự dao động kịch liệt dưới mặt đất. Cậu tiện tay tung một luồng năng lượng xuống.
So với những tạo vật linh hồn đã tạo ra trước đó, Sơn Khôi trước mặt khiến Văn Vũ rất mong chờ.
Giống như đáp lại tiếng gọi của Văn Vũ, tốc độ rung chuyển dưới đất càng lúc càng tăng hơn. Chỉ trong chốc lát, mặt đất nhanh chóng co rút lại, sau đó biến mất không chút tăm hơi.
Sau đó, một cánh tay trơn bóng và tráng kiện chui lên khỏi mặt đất, toàn thân giống như được chế tạo bằng kim cương. Một thân hình nguyên tố “Đất” chậm rãi nổi lên, đứng trước mặt Văn Vũ.
“Sơn Khôi bái kiến chủ nhân.”
Văn Vũ nhìn Sơn Khôi đang khom lưng cúi đầu trước mặt mình thì gương mặt hiện lên vẻ vui mừng, nhìn thế nào cũng thấy vừa mắt.
Thân hình vẫn duy trì trong khoảng hai mét như trước. Mặc dù nhìn tổng thể vô cùng rắn chắc cân xứng, nhưng thân hình này cũng chưa gánh được cái tên “Sơn Khôi” (Con rối núi) uy vũ dũng mãnh.
“Nào, đến đấm ta một quyền!”
Văn Vũ nóng lòng muốn thủ. Sơn Khôi nhận được mệnh lệnh của Văn Vũ, nhanh chóng đứng dậy, nắm đấm giống như đạn pháo dội thẳng lên ngực Văn Vũ.
Văn Vũ nhận một cú đấm chính diện từ Sơn Khôi, chỉ cảm thấy ngực đau nhói.
Không phải do bị đánh, mà là bị sốc…
“Cấp sáu sơ kỳ? Chỉ như vậy? Thực lực chỉ ở mức đó?”
Văn Vũ kinh ngạc nhìn Sơn Khôi, không thể nào tin được. Bỏ ra thời gian mười ngày, mình hi vọng biết bao nhiêu như thế, vậy mà cuối cùng chỉ nhận lại được một tên năng lực không cao không thấp.
Khôi Sơn có lẽ cũng nhìn ra sự kinh ngạc của Văn Vũ nên thân thể nó chậm rãi tan vào lòng đất. Nếu như không phải vẫn còn liên kết tinh thần thì Văn Vũ đã tưởng nó xấu hổ đến mức tự sát rồi…
Ngay lúc Văn Vũ vuốt cằm, muốn nghiên cứu xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, rốt cuộc chỗ nào xảy ra sự cố thì mặt đất dưới chân cậu rung lên, sau đó cả ngọn núi xuất hiện dư chấn như động đất.
Sau đó, một giọng nói to lớn và hùng vĩ từ bên ngoài truyền đến.
“Sơn Khôi bái kiến chủ nhân!”
Chương 1318 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]